Mẹ ơi! Sao nhà mình không có cha hả mẹ?

Viết bởi

Khi con hỏi sao con không có cha thì hãy giải thích với con rằng có nhà có cha, có nhà không có cha là chuyện bình thường, cũng như có nhà nuôi chó, có nhà không nuôi chó, vậy thôi.

Con bé, cũng là người đàn ông tôi yêu lại biệt tăm mất dạng. Mọi người quanh tôi nhìn tôi bằng ánh mắt hờn trách, nhìn con gái tôi bằng ánh nhìn thương hại. Nhưng tự trong thâm tâm, tôi chưa một lần coi con gái mình là hậu quả của một lần khờ dại nào cả. Với tôi, con chính là món quà vô giá nhất trên đời...

Con gái tôi năm nay vào tiểu học. Và trong suốt 6 năm không dài không ngắn ấy, tôi đã nỗ lực hết mình để trở thành một bà mẹ đơn thân “mẫu mực”: sống mạnh mẽ, làm việc cần mẫn và chăm lo cho con thật đủ đầy. Như mọi bà mẹ đơn thân khác, tôi cũng lo ngại về sự phát triển tâm lý của con mình, trăn trở về việc phải trả lời con như thế nào khi con hỏi sao con không có cha.

Một lần dạo facebook, tôi đọc được một status rất thú vị của một nữ blogger đầy cá tính.

Đại khái status này đề cập đến những vấn đề phụ nữ cần chuẩn bị khi muốn trở thành…một single mom! Tôi bật cười khi đọc dòng viết: “Khi con hỏi sao con không có cha thì hãy giải thích với con rằng có nhà có cha, có nhà không có cha là chuyện bình thường, cũng như có nhà nuôi chó, có nhà không nuôi chó, vậy thôi”. Câu này tuy khôi hài nhưng lại chứa đựng vấn đề đau đầu nhất của những bà mẹ như tôi, đó là làm thế nào để giải thích với con về tình cảnh đơn chiếc của gia đình mình và để con không mặc cảm vì sinh ra trong một gia đình thiếu vắng hình bóng người cha.

con sinh ra trong gia đình có cha mẹ đơn thân thường giữ cái mặc cảm tự ti và khiếm khuyết

Con sinh ra trong gia đình có cha mẹ đơn thân thường giữ cái mặc cảm tự ti và khiếm khuyết

Câu nói ấy khiến tôi ngộ ra nhiều điều và từ trong rối rắm, tôi tìm thấy chiếc “chìa khóa” cho vấn đề của mình. Tôi cần phải sống một cách kiêu hãnh hơn và truyền lại niềm kiêu hãnh ấy cho con. Về mặt tâm lý, con sinh ra trong gia đình có cha mẹ đơn thân thường giữ cái mặc cảm tự ti và khiếm khuyết. Tôi thường đọc trên mạng thấy nhiều tâm sự của các mẹ đơn thân về việc con mình bị dè bỉu, bị thương hại vì chỉ có mẹ mà không có cha. Tôi nhìn thấy trong những lời tâm sự ấy nỗi lòng của mình khi chính tôi đã hơn một lần bắt gặp ánh nhìn “khác thường” của hàng xóm, của các bậc phụ huynh khác ở trường mầm non dành cho hai mẹ con.

Để tránh cho con gái lớn lên với mặc cảm và tổn thương không đáng ấy, tôi sẽ thường xuyên tâm sự với con để con dần dần hiểu và thấy hoàn cảnh của mình chẳng có gì đáng phải xấu hổ cả. Tôi sẽ chia sẻ với con về những khó khăn của bản thân, của cả hai mẹ con đồng thời cũng giải thích cho con rằng những khó khăn ấy là bình thường trong cuộc sống, ai cũng có khó khăn của mình, ngay cả những gia đình có cha mẹ đủ đầy.

Thay vì bao bọc con, che chắn con khỏi những lời lẽ, ánh nhìn “khác thường” của mọi người và dạy con phớt lờ chúng, tôi thấy mình cần thẳng thắn giải thích với con về nguyên nhân của điều đó, về những định kiến đối với các bà mẹ đơn thân trong xã hội. Điều ngạc nhiên là khi tự mình đề cập đến vấn đề “nhà ta không có ba” với con gái, con bé lại tỏ ra khá là “bình thản” trước những lời tâm sự của mẹ nó! Tôi nghĩ chắc là con chưa đủ lớn, chưa đủ nhận thức để có thể hiểu vấn đề (mà con mới vào tiểu học thôi!). Thực ra, tôi thấy điều này cũng chẳng sao cả, bây giờ con không hiểu thì đến một lúc nào đó con sẽ hiểu, quan trọng là mình cần nói chuyện, tâm sự về con về tình cảnh đơn chiếc của gia đình càng sớm càng tốt. Mưa dầm thấm lâu, khi con đủ lớn con sẽ tự nhiên tiếp thu được vấn đề này. Các mẹ như tôi ơi, đừng sợ con sẽ không thể tiếp thu nổi hay sợ con sẽ bị sốc, vì cuối cùng thì với sự nhạy cảm của trẻ nhỏ, con cũng sẽ nhận ra điều “khác thường” về tình cảnh của gia đình mình thôi. Và sớm hay muộn thì các mẹ cũng sẽ phải đối diện với câu hỏi “ tại sao nhà bạn XYZ có ba mà nhà mình không có?”.

Tôi dạy con cách ngẩng cao đầu trước những ánh mắt thương hại hay khinh miệt của người đời và khiến con hiểu rằng sinh ra trong một gia đình thế nào không quan trọng mà quan trọng là thái độ và nhân cách sống của chúng ta.

Tôi dạy con cách ngẩng cao đầu trước những ánh mắt thương hại hay khinh miệt của người đời 

Bây giờ tôi thấy mình có một quyết tâm phải thực hiện, đó là giúp con gái tôi trở nên mạnh mẽ, dạy con cách ngẩng cao đầu trước những ánh mắt thương hại hay khinh miệt của người đời và khiến con hiểu rằng sinh ra trong một gia đình thế nào không quan trọng mà quan trọng là thái độ và nhân cách sống của chúng ta.

Giờ thì tôi bỗng dưng nảy ra một “sáng kiến” để dễ dàng giải thích cho con hiểu về gia đình chỉ có hai mẹ con, đó là mua chó nhưng không…nuôi chó! Mua chó để tặng nhà hàng xóm (hiện tại thì hàng xóm của tôi chỉ nuôi mèo). Như thế, tôi có thể giải thích cho một hiểu vấn đề của hai mẹ con bằng một ví dụ so sánh và minh họa đầy sinh động: nuôi chó chỉ là một cái thú, có thì cũng vui đấy mà không có thì cũng sao, có khi còn bớt phiền toái nữa; giống như vậy, có ba chơi cùng thì cũng vui nhưng không có ba thì mẹ con ta vẫn sống vui sống khỏe!

Xem thêm:

Xem 148 lần

Tài trợ

 

- Giai trí đọc truyen ngon tinh

- Xem kqxsmb hôm nay

- Uống viên nghệ nano để chữa bệnh đau bao từ hiệu quả