Một vài suy nghĩ về “Cầu nối yêu thương – Mẹ yêu” – chương trình mang tính cộng đồng

0

Mẹ luôn là tình yêu thương bao la dành cho các con, luôn là bến bờ yên ả cho mỗi đứa con dựa vào. Do đó, dù đi đâu, làm gì, những đứa con đều nhớ về mẹ như nhớ về nguồn cội của mình.

Sắp đến ngày 8-3 với mục đích kết nối các bạn trẻ với nhau, đồng thời đưa các bạn về gần hơn với mẹ của mình, chương trình “Cầu nối yêu thương – Mẹ yêu” đã phỏng vấn một số bạn trẻ những suy nghĩ, kỉ niệm về mẹ và đã nhận được rất nhiều chia sẻ đáng giá.

 

Kỉ niệm về mẹ lúc nào cũng đẹp và sâu sắc

 

Linda, một sinh viên Lào 20 tuổi tại trường Công nghệ Bưu chính Viễn thông lần đầu tiên đi học xa nhà nên kỉ niệm nào về mẹ với bạn đều trở nên thân thương gần gũi.

 

Không có nhiều kỉ niệm về mẹ, bạn Bùi Hoàng Trang, 22 tuổi, DH11VN trường ĐH An Giang khoa VHNT do mẹ mất từ lúc bé nên bạn chỉ nhớ hình ảnh của mẹ lúc bạn còn nhỏ: “Mình chơi ở nhà người bạn mẹ tìm không ra. Lúc về mẹ khóc, ôm mình nói: “Con đi đâu mất rồi”. Mình thấy hối hận lắm” Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng cũng khiến bạn xúc động đến rớt nước mắt khi nói lại.

 

Không gây xúc động nhưng lại mang đến tiếng cười nhẹ hàng khi Nguyễn Đặng Đức Minh (Freelancer) chia sẻ kỉ niệm về mẹ: “Mang thai mình mẹ đi nhặt phế liệu, ngã từ trên đống phế liệu xuống. Không biết có phải thế mà tóc mình xoăn như thế này không?” Vừa nói bạn vừa chỉ vào cái đầu xoăn xù lên rất ngộ nghĩnh của mình và cười

 

Có bạn lại nhớ về mẹ qua những lần cãi vã với mẹ để hiểu về mẹ hơn. Nguyễn Thúy Phương, 22 tuổi, Hà Nội chia sẻ: “Học cấp 3 mình khá bướng. Đây dường như là thời kì nổi loạn của mọi người. Mẹ mình nói rất nhiều, còn mình thường không nói. Có lần mình thích yên tĩnh nên đã quát mẹ, đóng sập cửa khiến của kính trong phòng vỡ tan. Mẹ không giận mình mà khuyên bảo mình nhẹ nhàng. Lúc đó mình thấy mẹ rất tâm lý. Mình cảm thấy rất hối hận. Sau này suy nghĩ sâu hơn thì mình biết rằng mình sẽ không bao giờ làm như vậy nữa”. Hay như bạn Hoàng Cẩm Tú 22 tuổi, Lạng Sơn, Sv năm 4 Học viện Báo chí và Tuyên truyền (hoangcamtu13@gmail.com” khóc òa khi nhớ lại lần cãi vã làm mẹ tổn thương: “Mẹ con mình xa nhau nhiều vì lúc bé mình không được ở với mẹ, lớn lên mẹ lại đi du học và đi làm. Sau khi mẹ về 2 mẹ con ở với  nhau, mình với  mẹ to tiếng. Mình cố nói cho đã miệng nhưng không ngờ làm tổn thương mẹ. Thấy tiếng mẹ khóc nấc  lên mình rất hối hận.Sau đó mình vẫn chưa xin lỗi mẹ lần nào về chuyện này. Mỗi khi nghĩ đến nó mình rất buồn và thấy có lỗi”.

 

Vũ Minh Tiến, ĐH Kinh tế Quốc dân thì kỉ niệm về mẹ lại gắn với sự nỗ lực phấn đấu học hành của bản thân: “Kỉ niệm sâu sắc nhất với mẹ là năm tôi chuẩn bị thi ĐH. Bố vắng nhà không thể đưa tôi về Hà Nội thi, mẹ vừa mổ xong. Chỉ trong vòng một đêm mẹ đã quyết định đưa tôi đi thi. Nhờ trời là mọi việc đều suôn sẻ. Giờ đây tôi rất tự hào đã đỗ vào một trường ĐH danh tiếng của Hà Nội”. Với bạn Tiến sự thành công của bạn đều nhờ vào sự cổ vũ động viên của mẹ.

 

Cũng như vậy, theo Bích Phương, kế toán thì thì thành công của bạn được hun đúc từ nỗi nhọc nhằn vất vả của mẹ khi nuôi hai chị em ăn học: “Mình nhớ nhất là năm lớp 12 mình chuẩn bị thi ĐH, em mình thi từ cấp 2 lên cấp 3. Em mình tính rất bựa, trái tính trái nết. Mẹ vừa phải đi làm vừa chăm sóc 2 chị em ăn học. Có những hôm mẹ phải đi tìm em ở quán điện tử về để em học bài và khóc một mình. Mình thực sự rất thương mẹ”.

 

Những kỉ niệm của các bạn đều rất riêng tư và xúc động. Nó khiến chúng ta cảm thấy cuộc sống này đáng sống hơn khi ta vẫn còn lưu giữ được những khoảnh khắc đáng nhớ như vậy ở trong tim. Ta sẽ luôn phấn đấu và tiến bộ hết mình nhờ vào những động lực như thế.

 

Con yêu mẹ!

 

Với tất cả những kỉ niệm êm đềm và xúc động về mẹ, các bạn không ngại ngần nói rằng các bạn yêu mẹ của mình nhiều lắm. Tất cả đều thống nhất là tình yêu mẹ không thể diễn tả được hết bằng lời nói, lòng biết ơn với mẹ phải thể hiện qua thực tế  hàng ngày. Tuy nhiên, do nỗi nhớ mẹ cồn cào mà Tracy Nguyen với mail là tracy-cloverstore@yahoo.com.vn đã nhờ cầu nối yêu thương gửi đến mẹ rằng: “Mẹ không sống ở Việt Nam. Mình biết mẹ đang ở một mình cô đơn và buồn lắm. Con hi vọng mẹ nhớ rằng con, anh và ba chờ ngày gia đình mình đoàn tụ”

 

Các bạn trẻ nước ngoài như Viktor (19 tuổi, Thụy Điển, VIKTOR.NIEMI@hotmail.se), Rin west (California, 28 tuổi, rinwest@gmail.com) thì có vẻ dè dặt hơn trong việc chia sẻ cảm xúc cá nhân và ngại nói về những điều mình muốn nói về mẹ nhưng họ sẵn sàng hét to lên từ “Con yêu Mẹ” bằng tiếng Việt để chứng tỏ tình yêu của mình dành cho  mẹ là luôn hiện hữu.

 

Qua tất cả dòng cảm xúc chân thật của các bạn trẻ, có lẽ xúc động nhất vẫn là điều ước của bạn Bùi Hoàng Trang (facebook: trang trang): “Mình ước mẹ mình sẽ sống lâu với mình hơn một tí. Chỉ cần lâu hơn một tí thôi để mình cảm nhận được tình yêu thương của mẹ với mình. Mình biết ước để mẹ sống mãi là điều không thể nên mình không dám ước”.

 

Cảm nghĩ về chương trình

 

“Cầu nối yêu thương – Mẹ yêu” là một chương trình rất giản dị với mục đích kết nối cộng đồng đã nhận được phản hồi tích cực từ các bạn trẻ. Theo bạn Hoàng Trang “Chương trình nói được nhiều điều từ lâu mình muốn nói với mẹ mà chưa thể thực hiện, những điều mà gặp trực tiếp hoặc hàng ngày không thể nói ra. Ngoài ra, “Cầu nối yêu thương – Mẹ yêu” còn gắn kết người con với mẹ, giúp các bạn trẻ hiểu về mẹ mình dưới một góc nhìn mới. Chương trình giúp các bạn nhận ra mình đã và đang làm gì cho mẹ”.

Một vài suy nghĩ về “Cầu nối yêu thương – Mẹ yêu” – chương trình mang tính cộng đồng
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng