Cách viết thư cho mẹ hay và tình cảm nhất

0
Cập nhật lần cuối vào

Bạn muốn bày tỏ tình cảm với mẹ nhưng lại không thể nói trực tiếp mà muốn viết thư tay. Tuy nhiên, bạn lại không biết cách bắt đầu một bức thư như thế nào. Sau đây là cách viết thư cho mẹ hay nhất mà bạn có thể tham khảo!

1. Nên viết thư cho mẹ vào những dịp nào?

Để thể hiện tình cảm đối với mẹ, bạn có thể viết thư cho mẹ vào những ngày lễ như 8-3, 20-10, ngày sinh nhật mẹ…. Ngoài ra, nếu bạn đang ở xa nhà, bạn có thể viết thư cho mẹ thường xuyên để hỏi thăm sức khỏe của mẹ hoặc chỉ đơn giản là vào một ngày đẹp trời, bạn muốn viết một cái gì đấy cho mẹ của mình, vậy thôi.

Một bức thư gửi cho mẹ có thể vào bất cứ dịp gì

Một bức thư gửi cho mẹ có thể vào bất cứ dịp gì

Có hai hình thức để viết thư cho mẹ đó là thư điện tử và thư tay.

Đối với thư tay: bạn có thể tự viết và đưa trực tiếp cho mẹ của mình hoặc gửi qua bưu điện (nếu mẹ và bạn không ở gần nhau)

Đối với thư điện tử: bạn có thể viết và gửi cho mẹ qua mạng, email sẽ được gửi đi một cách nhanh chóng.

2. Cách viết thư cho mẹ hay nhất

Dù là hình thức nào (thư điện tử, thư tay) thì cách viết một bức thư cho mẹ cũng bao gồm các phần như sau:

Ngày, tháng bạn viết thư

Ghi ngày tháng và địa điểm đi kèm

Nếu bạn quyết định viết thư bằng tay, sẽ rất tuyệt nếu bạn có thể thêm ngày tháng vào góc trên bên trái của tờ giấy. Nhiều người lưu trữ những phong thư hàng năm trời và muốn được xem lại ngày tháng của chúng để hoài niệm về quá khứ. Hãy viết đầy đủ, chẳng hạn như “Việt Nam, Ngày x tháng y Năm z”, hoặc viết tắt bằng các số, đại diện cho ngày, tháng và năm.

Để tạo ấn tượng bạn có thể sử dụng các tính từ tạo điểm nhấn, biểu lộ cảm xúc như chúng ta nói chuyện. Ví dụ: Hà Nội vội vã, ngày phụ nữ, 2019.

Lời chào đầu thư

Với lời chào đầu thư của bức thư dành cho mẹ, bạn đừng nên bắt chước bất cứ một khuôn mẫu nào, hãy gọi mẹ bằng những từ thân thương nhất hay những biệt danh mà bạn vẫn thường hay gọi mẹ hằng ngày. Như vậy sẽ khiến cho bức thư trở nên gần gũi hơn, tự nhiên hơn và mẹ cũng sẽ thấy rằng đây chính là giọng điệu của đứa con yêu của mình.

Một vài gợi ý nho nhỏ cho phần mở đầu này có thể là: Này mẹ yêu của con ơi, Mẹ Hà xinh đẹp của con, Người phụ nữ quan trọng của đời con,…..

Nội dung bức thư

Nội dung của bức thư tùy thuộc vào mục đích mà bạn viết thư cho mẹ. Nếu bạn ở xa, bạn có thể hỏi thăm sức khỏe của mẹ và những người thân trong gia đình và kể về cuộc sống hằng ngày của bạn với mẹ…. Còn nếu mục đích của bức thư là để chúc mừng sinh nhật mẹ thì bạn có thể dành những lời chúc dành tặng cho mẹ như: Con chúc mẹ có một sinh nhật vui vẻ, mong mẹ luôn sống thật mạnh khỏe với chúng con, yêu mẹ nhiều….

Một vài lưu ý nho nhỏ trong phần nội dung của bức thư dành cho bạn như sau:

  • Đừng quan tâm đến dung lượng của nội dung. Hãy cứ để cho mạch cảm xúc của bạn tuôn trào một cách tự nhiên. Bạn có thể kể cho mẹ hàng chục, thậm chí là hàng trăm việc mà bạn muốn, bạn có thể nói với mẹ những câu chuyện trên trời, dưới biển hay bất cứ cái gì bạn muốn mẹ nghe về nó.
  • Đừng tiếc những lời yêu thương, những từ ngữ có cánh dành cho mẹ. Khi bạn muốn viết thư cho mẹ là bạn muốn bày tỏ tình cảm của mình đối với mẹ, vậy nên đừng tiếc những lời yêu thương dành cho mẹ. Bạn hãy coi như đây là cơ hội để giãi bày hết nỗi lòng mà mình không thể nói trực tiếp với mẹ được.

Con yêu mẹ nhiều lắm! Con cảm ơn mẹ! Con xin lỗi mẹ…. đều là những câu nên nói trong nội dung bức thư của bạn.

Hãy dành những lời nói yêu thương cho mẹ

Hãy dành những lời nói yêu thương cho mẹ

Hãy đặt câu hỏi cho mẹ

Một bức thư có sự giao tiếp giữa cả hai người là bức thư mà người gửi đạt được mục đích bày tỏ và người nhận cũng phải hồi được ngay trong lúc đọc thư. Ví dụ như bạn hỏi mẹ rằng: Mẹ yêu có đang nhớ đến con không? Ở đây khiến con nhớ gia đình mình nhiều, nhớ những khi mẹ châm chọc con lúc con phải khâu 5 mũi vì tranh bóng với bạn, những lúc mẹ mang đồ ăn lên tận phòng khi con ốm…. thì mẹ bạn đã có thể gật đầu và thầm nghĩ rằng: Ừ, mẹ còn nhớ cả lúc con lừa mẹ đi ra ngoài để tổ chức sinh nhật bất ngờ cho mẹ, thằng nhóc ạ!

Ngoài ra, nếu bạn đang gặp những trục trặc, những khó khăn trong cuộc sống, bạn có thể hỏi mẹ để xin lời khuyên….

Phần kết bức thư

Phần cuối thư là phần bạn phải nói lời chào tạm biệt với mẹ và khép lại bức thư. Bạn có thể nói với mẹ những lời yêu thương và chào tạm biệt mẹ, hẹn mẹ một ngày gần nhất bạn sẽ về thăm mẹ hoặc chỉ đơn giản là nhắn nhủ mẹ phải luôn giữ gìn sức khỏe…

3. Dưới đây là một số bức thư gửi mẹ mà bạn có thể tham khảo

Bức thư số 1

Gửi mẹ hiền yêu dấu!

Mẹ ơi, hôm nay trời lại mưa rồi mẹ ạ. Những hạt mưa cứ rả rích rả rích từng giờ không ngớt. Khuya, con ngồi lại viết thư cho mẹ, bức thư đầu tiên con viết bằng tất cả tâm hồn dành tặng cho mẹ. Mẹ, con nhớ mẹ vô cùng, nhớ mẹ nhiều lắm. Con sợ mưa đêm, bởi đó cũng là lúc con cô đơn nhất, con sợ ở cái thế giới xa xôi ấy mẹ bị ướt, mẹ bị lạnh vì mưa. Mẹ à, mẹ cứ yên giấc nhé, con ở nơi này bình yên lắm.

Thời gian cứ thấm thoắt thoi đưa, biết bao đêm rồi, đôi mi con cứ ướt nhòe đi vì nước mắt, đôi mắt buồn của mẹ, bờ vai ấm áp của mẹ cứ hiện lên trong kí ức con. Con nhớ, nhớ biết bao những ngày mưa như thế, mẹ cùng con ngồi lại với nhau bên chiếc cửa sổ thân thuộc ấy để trò chuyện. Nào là “Không biết giờ này, bố đã ngủ chưa con nhỉ?”, nào là “Mẹ ơi, hồi sáng con vừa được điểm 10 môn Văn”. Chuyện vui, chuyện buồn, con với mẹ đều tâm sự cùng nhau. Những hạt mưa tí tách như cùng vui, cùng buồn với ta, mẹ nhỉ! Ấm áp thật. hớ lại, con cứ ngồi cười một mình vì khi đó, con ngây thơ quá. Hì hì. Nhưng mẹ à, đó mãi mã và mãi mãi chỉ là dĩ vãng thôi mẹ, mẹ với con sẽ chẳng bao giờ lấy lại những điều đó một lần nữa. mẹ bỏ con đi rồi! Bỏ con cô đơn một mình để về với ông bà, tổ tiên nơi xa xôi ấy rồi. Để con bơ vơ, lạnh lẽo trên cái thế giới thực tại quá xa vời với mẹ như thế này rồi. Con mệt mỏi! Con gục ngã! Con biết dựa vào ai đây?

Mẹ! Mẹ trả lời con đi!

Mẹ ơi, vậy là đã hai năm mười ba ngày ba tháng tháng rồi mẹ. Cái khoảng thời gian thực sự không ngắn đâu mẹ ạ. Mẹ bỏ con đi nhanh quá. Ở nơi ấy, mẹ có nhớ con không, nhớ bố, nhớ chị Hương không? Mẹ có mệt có sút cân không? Mẹ có bị căn bệnh quái ác kia hành hạ nữa không. Con hận căn bệnh suy gan cấp ấy. Nó đã làm con mất đi một người quan trọng nhất cuộc đời. Mất đi những phút giây yêu thương bên mẹ. Và con mất đi bờ vai ấm áp để con dựa vào khi con thất bại. Và mất tất cả rồi mẹ ơn. Con khóc.

Mẹ, con thực sự mệt mỏi, sao chẳng có ai chịu ở lại với con vậy mẹ. Bố thì đi làm tận ở Phú Quốc, chị Hương thì tận ở trong kia, rồi ông bà nội cũng về với mẹ nơi ấy rồi! Con mệt, con khóc, con buồn, con nhớ, con đau, con biết tâm sự cùng ai đây. Mẹ ơi!

Năm tháng dần trôi, trôi nhanh lắm, từ khi mẹ ra đi, mẹ có biết rằng, cuộc sống con gần như là quá vô vị không hả mẹ? Đi học về, con vất lên hai tiếng gọi mẹ, sao con không được nghe giọng nói rất đỗi thân thuộc ấy nữa. Những bát cơm canh đạm bạc sao mẹ không cho con ăn thêm lần nữa. Áo con rách, sao mẹ không khâu lại cho con nữa. Mẹ ích kỉ quá! Vô tâm với con, với bố, với chị quá! Con ghét mẹ. Nhìn những đứa cùng tuổi, được mẹ chúng âu yếm, yêu thương, được nằm trong lòng mẹ để nghe mẹ kể về những câu chuyện ngày xửa ngày xưa, sao mà con chạnh lòng thế! Hơn hai năm trước, con cũng được vậy mà. Sao bây giờ chỉ còn mỗi con thôi! Mẹ bỏ con đi thật rồi mẹ ơi. Con lại khóc.

Nhiều khi con khóc, con nghĩ về mẹ, con thương mẹ. Cô chủ nhiệm con an ủi rằng “Con ơi, đừng khóc, nín đi. Mẹ con ở nơi ấy chắc sẽ vui lắm về cơn không khóc đó. Để cho linh hồn mẹ được sớm siêu thoát đi con. Mẹ con không mất, chỉ là mẹ đã hòa vào những làn gió nhẹ, hòa vào những vì sao trên kia mà thôi. Con nín nhé.” Và rồi con gắng kiềm chế cảm xúc rồi im lặng, để mẹ vui. Không biết, từ khi mẹ xa con, hình hài của mẹ như thế nào mẹ. Là còn nguyên vẹn hay đã hòa vào lòng đất. Con xót xa quá! Mẹ à, con không hay thể hiện những hành động, cử chỉ yêu thương. Con ngang bướng và đôi khi cãi lời mẹ. Chưa một lần con cầm tay mẹ rồi nói “Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi”.

Để rồi, mẹ đã đi mãi rời xa con, bước ra cuộc đời con, nhưng trong suy nghĩ con lúc nào mẹ cũng là quan trọng nhất. Xin lỗi mẹ vì những lúc con hư, xin lỗi mẹ vì chưa lần nào làm mẹ mỉm cười, nhưng đối với con mẹ là tất cả.

Mẹ của con ơi, bây giờ con trưởng thành nhiều rồi mẹ ạ! Con đã biết chăm sóc bản thân, biết chăm sóc những người thân khi họ ốm và đặc biệt là tự tay nấu những món ăn cho gia đình. Mà khi mẹ còn sống, con chưa bao giờ làm được. Hồi đó, nhìn mẹ đớn đau vì căn bệnh hiểm nghèo mà con xem như “Trò đùa ý mà”. Kệ. Rồi mẹ bị chuyển xuống viện tỉnh vì trầm trọng hơn, con càng cảm thấy bình thường vì con được sống tự do một mình. Rồi đến lúc ra đi, con cũng không khóc, con khờ khạo quá, vô tư quá, có mẹ cũng như không có mẹ. Rồi một ngày, con bỗng nhận ra, con đã mất đi một thứ tình cảm quan trọng và thiêng liêng lắm, con cố ngoảnh lại đi tìm, về những nơi quen thuộc, gắn với kỉ niệm con và mẹ để tìm. Nhưng, mẹ à, tất cả chỉ là hư vô, chỉ là thất vọng mà thôi. Mẹ ơi, mẹ hãy là một bà tiên hiền dịu và cho con một điều ước nhỏ nhoi đi mẹ. COn ước giản dị thôi, ước rằng “Bà tiên ấy được sống lại với con một ngày để con được chăm sóc bà – việc mà trước đây con chưa hề làm. Con sẽ không làm mẹ khóc đâu, con hứa. Và điều cuối cùng con muốn nói với mẹ rằng “Con nhớ mẹ quá nhiều, nợ mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi, con rất muốn. Mẹ hãy về với con đi. Mẹ hãy bảo với con điều ước ấy sẽ thực hiện đi. Con xin mẹ. Và rồi con lại khóc.

Hàng đêm, khi những ánh đèn ngoài kia vụt tắt, con lại đến bên chiếc giường quen thuộc và chợp mắt. Nhưng mẹ à, sao con cứ ướt mi vậy, con nhớ mẹ nhiều lắm. Không được ngủ với người mẹ bằng da bằng thịt con chỉ biết dở chiếc album ra xem rồi đặt trước ngực, ôm vào lòng, rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ. Mẹ ơi, con yên giấc lắm, ngủ ngoan lắm ạ. Mẹ vui không? À, mẹ, chị Hương nhà ta cũng hay khóc vì nhớ mẹ đó, chị hay mơ mẹ. Mơ mẹ ngồi trước cửa đợi hai chị em về ăn cơm, mơ mẹ xếp quần áo để chị đi xa. Cuối năm nay, chị lập gia đình rồi mẹ kìa. Con nhớ mãi lời hứa mẹ nói với chị khi mẹ còn sống “Khi mô con Hương lấy chồng tau sẽ một mình đi vô trong nớ để trao nhẫn cho bay”. Mẹ ơi! Mẹ là người xấu, mẹ không biết giữ lời hứa với chị em con. Mẹ bỏ 2 chị em con mà đi thật rồi ư? Mẹ có biết rằng, lúc Tết đến xuân về bọn con cô đơn thế nào không. Tủi thân, con chỉ biết đứng trước bàn thờ mẹ, tâm sự rồi khóc. Con cô đơn vô cùng. Mẹ ạ, Nước mắt con, bất giác lại rơi.

Mẹ ơi, mẹ khổ nhiều quá rồi, sao mẹ không để bọn con kịp đáp đền rồi mẹ ra đi cũng được. Cả cuộc đời mẹ dành cho con tất cả, dành trọn tình thương và sự sống chỉ mong cho con lớn khôn. Mẹ cho con tất cả, rồi mẹ nhận lại được cái gì? Chưa kịp cho mẹ bát canh con tự nấu, chưa kịp cho mẹ món quà tự tay con làm ngày 8/3, mẹ đã bỏ con rồi. Mẹ ạ, nếu kiếp sau, con được chọn con vẫn chọn là con của mẹ. Mẹ con ta sẽ yêu thương và bù đắp cho nhau mẹ nhỉ? Ở trên này, con ít khi thành công lắm, nhưng khi con mệt mỏi, con thất bại, con sắp gục ngã, con đã biết đi tìm mẹ. Ra nơi mẹ ở, đứng cạnh nấm mồ của mẹ, sao mà con thấy bình yên vậy. Con đứng đó, con khóc, con hét, con nói chuyện với mẹ, lòng con vơi đi nhiều lắm. Khi đó, con như được bàn tay mẹ đặt sau lưng mà nói “Con yêu à, cố lên đi con, mẹ vẫn thương và yêu con nhiều lắm, đứng dậy và lau nước mắt đi cô bé, mạnh mẽ lên con, con sống tốt nhé” Con ngoảnh lại thì bàn tay ấy đã vụt đi. Con hụt hẫng nhưng cố nén nỗi đau để nơi ấy mẹ được thanh thản. Từng nét viết đến đây làm con nhớ tới đoạn thơ:

Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ

Đừng đứng bên nấm mồ của mẹ

Mẹ không ở trong mồ mẹ có ngủ đâu con

Mẹ là cánh chim hòa vào cơn gió nhẹ

Mẹ là mặt trời trên lúa vàng chín mọng

Mẹ là mưa thu thân thương

Ru con bên buổi mai êm ả

Mẹ là lời thúc giục gọi đàn chim

Khi chúng đang vòng vòng bay thơi thả

Mẹ là ánh sao mềm rọi sáng suốt ban đêm

Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ

Mẹ không ở trong mồ mẹ có ngủ đâu con con

Con chỉ nhớ mang máng vậy thôi. Nhưng mẹ à, đoạn thơ đó, chính là mẹ đó. Mẹ ấm áp lắm. Mẹ của con ơi.

Bốn ngày nữa là sinh nhật con rồi mẹ ạ. Nhớ lắm, mấy năm trước, mẹ tự tay làm bánh cho con ăn, mẹ làm thịt gà cho con ăn, làm nhiều lắm, ngon lắm. Mà bây giờ con chỉ biết để những chiếc bánh con vụng về làm trên bàn thờ mẹ. Mẹ ích kỷ lắm. Mẹ không cho con ở bên mẹ sinh nhật lần này nữa rồi. Vậy là đã ba sinh nhật, vắng bóng mẹ hiền của con.

Mẹ ơi, con nhớ!

Mẹ à, nếu mẹ đọc được bức thư này mẹ hãy về trong giấc mơ của con nhé mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm.

Con nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ ơi, con chỉ mong rằng linh hồn mẹ sớm được siêu thoát, nên từ bây giờ con sẽ cố gắng không khóc, sẽ làm cho mẹ vui, làm cho mẹ nhanh khỏi bệnh. Nơi ấy, mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, mẹ của con nhé. Và một điều cuối cùng con nói rằng “kiếp sau dù sao đi nữa, mẹ sẽ mãi là mẹ của con. Con thương mẹ nhiều. Con cảm ơn mẹ.

Con gái

Nguyễn Anh Thư

Bức thư số 2

Mẹ kính yêu vô vàn của con!

Có lẽ mẹ sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận được lá thư này. Bởi lẽ mẹ sẽ chẳng hiểu tại sao con viết thư này và viết gì trong đó khi mà con không mắc lỗi gì. Mẹ biết không?

Con muốn viết cho mẹ thật nhiều những bức thư yêu thương thay vì mẹ phải nhận những bức thư xin lỗi đều đặn của con. Chỉ tại con là một đứa ngang bướng và không biết cách biểu lộ tình cảm nên con khó có thể nói với mẹ những lời từ sâu thẳm lòng con. Vì vậy con chỉ có thể viết những dòng này để mẹ biết được con yêu mẹ đến nhường nào!

Mẹ ơi! Con nghĩ Đấng Tạo Hóa quá hào phòng với con, bởi Ngài đã cho con đến trong cuộc đời này, ban cho con vô số quà tặng. Nhưng với con Mẹ là quà tặng quý nhất không phải vì mẹ là một vị thánh hay một vĩ nhân mà chỉ đơn giản vì mẹ là MẸ của con.

Con biết Mẹ đã hy sinh cho chúng con quá nhiều: tuổi thanh xuân, sức khỏe, thời gian riêng của bản thân…có lẽ là cả cuộc đời này chúng con luôn được mẹ bao bọc che chở! Chúng con được sinh ra, kinh tế gia đình mình không khá giả chính vì thế mà mẹ luôn chắt chiu, dành dụm để lo tiền ăn học, thuốc men khi chúng con ốm đau.

Dẫu cuộc sống có khó khăn nhưng chúng con luôn được sống trong tình thương yêu và mẹ luôn để chúng con được bằng các bạn cùng trang lứa. Con vẫn nhớ những khi chúng con bị ốm, không ngủ được và khóc vì đau thì mẹ lại thức trắng cả đêm để dỗ dành, tìm mọi cách cho chúng con ngủ. Con đi học, mẹ luôn lo lắng để chúng con khỏi thua bạn thua bè.

Mẹ nói: “Các con thấy đó vì hồi trẻ mẹ không chịu cố gắng học hành cho tốt nên bây giờ mẹ phải làm công việc vất vả, các con phải chịu khó cố gắng nỗ lực học giỏi sau này con có cuộc sống tốt hơn, con có thể đi đến các nước trên thế giới, điều quan trọng hơn là con chứng minh được bản thân mình với mọi người”. Dù công việc bận rộn, vất vả là thế nhưng mẹ luôn theo sát chỉ bảo chúng con học hành. Rồi con cũng không phụ sự kỳ vọng của mẹ, ngày con nhận giải thưởng học sinh giỏi toán của tỉnh mẹ đã khóc vì sung sướng, tự hào.

Mẹ còn là người vị tha, con nói điều này không phải vì mẹ chưa bao giờ đánh chúng con. Mà  vì mẹ luôn thông cảm và sẵn sàng tha thứ những lỗi lầm của chúng con. Bởi vậy từ khi còn bé mỗi lần bị điểm kém hay mắc phải lỗi gì thì mẹ là người đầu tiên con thổ lộ. Mẹ ơi! Con biết mẹ buồn vì con nhiều lắm! Bởi đôi lúc con chẳng vâng lời, còn cãi lời, thậm chí thờ ơ trước những lời khuyên của mẹ. Con xin lỗi mẹ dù là lời xin lỗi muộn màng nhưng con hứa sẽ không để mẹ phiền lòng nhiều vì con nữa.

Mẹ yêu dấu! Con viết những dòng này nhưng rất có thể con sẽ không bao giờ gửi đi! Thời gian sẽ dần qua đi, những dòng chữ này rồi cũng mờ nhạt theo năm tháng nhưng mẹ ơi tình yêu chúng con dành cho mẹ là mãi mãi. Mẹ hãy dành thời gian chăm sóc bản thân mình! Hãy cho chúng con cơ hội để đền đáp tình yêu của mẹ. Mẹ hứa phải sống thật lâu với chúng con mẹ nhé!

Con yêu và gửi tới mẹ ngàn nụ hôn!

Hy vọng sau bài viết này, bạn sẽ nhấc bút lên và viết một bức thư thật tình cảm dành cho mẹ của mình nhé!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng