Hãy cứ là chính mình đi…!

0

Đàn ông thì sợ nước mắt của phụ nữ, còn phụ nữ thì thường lấy nước mắt làm vũ khí để hạ gục đàn ông. Đàn ông thì nhiều khi thích phụ nữ biết yếu đuối, biết làm nũng hờn giận một chút, bởi vì tâm lý của họ sẽ luôn muốn che chở cho người mà mình yêu thương, muốn có người dựa dẫm và cần mình…

Hãy cứ là chính mình đi…!

Thế nhưng ngoài kia cũng có những người con gái xấu tính như mình, chẳng bao giờ rơi nước mắt trước mặt người khác. Lúc nóng tính lên thì cũng gân cổ lên cãi lấy được, nói lời tổn thương người khác, cũng nhận lại những lời khiến cho bản thân đau đến chết đi được…để rồi sau đó chạy ra khỏi nhà lặng lẽ tìm một góc khóc, hoặc là cứ canh cánh trong lòng, để rồi đêm đến lôi ra gặm nhấm một mình rơi nước mắt.

Nhớ ngày trước có người đã từng nói, hi vọng đến lúc gặp chuyện, mình có thể tìm đến, dựa dẫm vào họ một chút, cho dù ngay cả khi cả hai chỉ còn là quan hệ bạn bè, thì mình vẫn có thể tìm tới. Nhưng mà cho đến cuối cùng thì mình cũng chưa một lần, cho dù là lúc còn ở bên nhau, hay lúc đã xa. Trong lòng mình luôn nghi ngờ sự chân thành của họ, cũng nghi ngờ chính bản thân mình, vì vậy mà từ việc nhỏ cho đến việc lớn, cũng chưa bao giờ nhờ cậy một người đàn ông.

Có người nói “thực ra em chỉ là một đứa trẻ chưa lớn, vì thiếu thốn tình thương nên mới hờn dỗi với đời. Em chưa từng thực sự trải qua sóng gió gì lớn hết…” Em rất nhớ anh…

Em rất nhớ anh…

Tôi chỉ im lặng cười không nói, thực ra cuộc đời mình đã phải trải qua những gì, chỉ có bản thân mình mới biết, không cần phân bua, không cần giải thích. Và nếu như hơn hai mươi năm đã qua được gói gọn lại bằng một câu thực ra chỉ là hờn dỗi với đời, thì mình không biết, trên đời này còn phải trải qua những gì mới gọi là sóng gió nữa đây. Cuối cùng thì cũng vẫn là mình tự hiểu bản thân mình nhất, dù ai có nói gì đi chăng nữa, thì những gì mình đã và vẫn đang tin, không cách nào thay đổi được.

Mẹ thì thỉnh thoảng vẫn nhắc, chẳng còn nhỏ gì nữa đâu, học một vài năm nữa, yêu ai thì yêu, rồi lấy ai thì lấy cho ổn định. Nhưng thực ra trong lòng mình luôn sợ cái gọi là mối quan hệ ràng buộc lâu dài. Đàn ông không phải là chỗ dựa vững chắc cho một người phụ nữ, mà chỉ có tiền do chính người phụ nữ làm ra mới thực sự là chỗ dựa vững chắc nhất. Mẹ ơi… Có Mẹ là điều xinh đẹp nhất Con có được.

Tôi chỉ im lặng cười không nói

Trong đầu tôi lúc nào cũng có suy nghĩ, thực ra cuộc đời này cần gì, làm có tiền, đi du lịch, đến ở mỗi nước một năm, thì khi quay trở lại, có lẽ cũng đã đi đến cuối đời rồi. Tôi vẫn nửa đùa nửa thật nói, nhưng mẹ chỉ cười xoà không tin, rằng mấy ai trên đời có thể thoát khỏi cái vòng xoay gia đình, nhà cửa, con cái. Thế nhưng trong bất cứ một lời nói đùa nào cũng đều mang phần trăm sự thật, nếu như chúng ta đã sợ hãi sự ràng buộc lâu dài, thì chúng ta cũng không nhất thiết phải chìm mình vào trong vòng xoáy đó như những người khác. Họ càng không tin, thì tôi lại càng muốn chứng minh mình sẽ như thế.

Bởi vì cho đến cuối cùng, thì có lẽ suốt đời này tôi chỉ tin, và thực sự thương một người đàn ông duy nhất thôi. Người đàn ông ấy đã hi sinh vì gia đình này, đã là anh, là cha, đã sai, đã đúng, đã lầm lỡ, thì cũng vẫn là người đã thay một người đàn ông khác, che chở tôi những năm lớn lên, cho dù người đàn ông ấy cũng chưa từng một lần thay tôi lau nước mắt…

Thế nhưng đến cuối cùng thì ai cũng đều có cuộc đời và hạnh phúc của riêng họ, tôi không biết cuối cùng trên đời này mình còn có thể tin ai, khóc cho ai xem nữa đây…

Mời bạn đọc xem thêm bài viết liên quan: Thực tình thì, có ai bao bọc được quá khứ hay không?

 

 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng