Cứ khóc nếu muốn, và thừa nhận nếu đau…

0

Yếu đuối không bao giờ là một điều xấu. Yếu đuối chỉ là chút thời gian cho vỏ bọc của sự mạnh mẽ được nghỉ ngơi mà thôi. Hãy cứ nhìn xung quanh, dù mọi thứ có sụp đổ đi chăng nữa, bạn vẫn luôn nhận được sự hỗ trợ từ những người sẵn sàng yêu thương bạn vô điều kiện.

Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc vui, lúc buồn. Điều quan trọng là bạn nhìn nhận và có thái độ như thế nào với những cảm xúc rất chân thật của chính mình.Con người ta cũng thú vị đến lạ, họ chọn đối mặt với nỗi đau theo những cách rất riêng. Có người uống rượu say, có người mất ngủ, có người dùng đầu thuốc lá tự chích phỏng tay mình, có người gọi điện một lần cuối rồi không bao giờ nhận điện thoại nữa, có người bắt đầu viết, có người du lịch một mình, có người cắt bỏ mái tóc dài đen nhánh, cũng có người chỉ ngồi bên mép giường trầm mặc rất lâu, thở dài một hơi, rồi nằm xuống liền ngủ thiếp. Cũng giống như tựa đề: Yêu thương nhẹ như cơn gió.

 

Cứ khóc nếu muốn, và thừa nhận nếu đau… Yếu đuối không bao giờ là một điều xấu. Yếu đuối chỉ là chút thời gian cho vỏ bọc của sự mạnh mẽ được nghỉ ngơi mà thôi. Hãy cứ nhìn xung quanh, dù mọi thứ có sụp đổ đi chăng nữa, bạn vẫn luôn nhận được sự hỗ trợ từ những người sẵn sàng yêu thương bạn vô điều kiện. Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc vui, lúc buồn. Điều quan trọng là bạn nhìn nhận và có thái độ như thế nào với những cảm xúc rất chân thật của chính mình.Con người ta cũng thú vị đến lạ, họ chọn đối mặt với nỗi đau theo những cách rất riêng. Có người uống rượu say, có người mất ngủ, có người dùng đầu thuốc lá tự chích phỏng tay mình, có người gọi điện một lần cuối rồi không bao giờ nhận điện thoại nữa, có người bắt đầu viết, có người du lịch một mình, có người cắt bỏ mái tóc dài đen nhánh, cũng có người chỉ ngồi bên mép giường trầm mặc rất lâu, thở dài một hơi, rồi nằm xuống liền ngủ thiếp. ảnh 1 Có cái gọi là tâm trạng, tại sao những lúc cảm thấy quá tuyệt vọng, quá mệt mỏi, lại không thể quăng đi, vứt ra xa khỏi trí não? Cũng như nỗi nhớ, càng không muốn nhớ, càng muốn vứt bỏ, lại càng đeo bám dai dẳng, không thể trách bản thân nhu nhược, chỉ là đau thương, không biết khi nào mới chấm dứt? Đừng cố chịu đựng, cũng xin đừng bao giờ trốn trong một cái góc nhỏ mà rơi nước mắt một mình trong cô độc. Khi ở bên cạnh bạn cũng có rất nhiều người, khi mà bạn có thể chia sẻ nỗi cô đơn và bất lực với bất cứ người thân và bạn bè xung quanh. Cớ sao bạn lại luôn cố tỏ ra vui vẻ, để rồi quay lưng đi là lặng lẽ khóc một mình? Hãy tựa đầu vào ai đó, ôm chặt ai đó gào to lên mà khóc. Để nước mắt đè nén bấy lâu có thể bung ra, nỗi kìm nén tích tụ có thể thoát khỏi tâm trí. Để bạn có thể một lần đối diện với chính bản thân mình. Rồi bạn sẽ cảm thấy mình không phải là người bất hạnh nhất thế giới, bạn hoàn toàn có thể nhận bàn tay vỗ về trên vai và rồi bạn sẽ rũ toàn bộ ấm ức mà khóc hết, cũng như học được cách đứng dậy kiên cường hơn, vững chãi hơn. ảnh 2 Cuộc sống này vốn chẳng dễ dàng gì, cũng chẳng đơn giản. Cuộc sống mà chúng ta đang sống, khó đoán và điên rồ lắm. Yêu thương nhẹ như con gió. Những thứ tưởng chừng như hoàn hảo có thể bỗng chốc vụt bay như một làn gió. Những thứ tưởng như đang nắm trong tay, vì vòng xoay của sự biến đổi, lại chẳng thể như những gì mà mình mong muốn. Bởi vậy, đừng vì thế gian này mà hoài nghi, đừng vì cuộc đời này mà che giấu. Nếu đau lòng thì bạn hãy cứ khóc, như thế chẳng phải để giải tỏa cho chính mình hay sao? Cảm xúc có thật thì thể hiện nó ra chẳng bao giờ là có tội. Tham khảo: Mẹ…! Con sẽ cố gắng… ảnh 3 Đừng nên ủ quá nhiều tâm sự, đừng nên một mình chịu thiệt thòi. Đừng nên quên bản thân mình thấy đau mà cứ giơ mình ra chịu đau. Bởi vì có ai là không cần được yêu thương? Có ai là không cần bản thân được hạnh phúc? Có ai là không thấy trái tim cần được an ủi? Đi mệt rồi có người giơ bờ vai rộng ra ôm? Trong cuộc đời này, rồi ta sẽ gặp được một người, người khiến ta có sự thay đổi lớn về ngoại hình, lẫn cách sống, cách nghĩ. Không phải gọi là đánh mất chính mình hay gì cả. Đơn giản chỉ là người ấy đã giúp ta nhận thức ra được nhiều điều... Hãy cứ yêu, cứ sai… vì tuổi trẻ là để trải nghiệm!

 

Có cái gọi là tâm trạng, tại sao những lúc cảm thấy quá tuyệt vọng, quá mệt mỏi, lại không thể quăng đi, vứt ra xa khỏi trí não? Cũng như nỗi nhớ, càng không muốn nhớ, càng muốn vứt bỏ, lại càng đeo bám dai dẳng, không thể trách bản thân nhu nhược, chỉ là đau thương, không biết khi nào mới chấm dứt?

Đừng cố chịu đựng, cũng xin đừng bao giờ trốn trong một cái góc nhỏ mà rơi nước mắt một mình trong cô độc. Khi ở bên cạnh bạn cũng có rất nhiều người, khi mà bạn có thể chia sẻ nỗi cô đơn và bất lực với bất cứ người thân và bạn bè xung quanh. Cớ sao bạn lại luôn cố tỏ ra vui vẻ, để rồi quay lưng đi là lặng lẽ khóc một mình? Nhưng thực tình thì, có ai bao bọc được quá khứ hay không?

Hãy tựa đầu vào ai đó, ôm chặt ai đó gào to lên mà khóc. Để nước mắt đè nén bấy lâu có thể bung ra, nỗi kìm nén tích tụ có thể thoát khỏi tâm trí. Để bạn có thể một lần đối diện với chính bản thân mình. Rồi bạn sẽ cảm thấy mình không phải là người bất hạnh nhất thế giới, bạn hoàn toàn có thể nhận bàn tay vỗ về trên vai và rồi bạn sẽ rũ toàn bộ ấm ức mà khóc hết, cũng như học được cách đứng dậy kiên cường hơn, vững chãi hơn.

 

Cứ khóc nếu muốn, và thừa nhận nếu đau…

 

Cuộc sống này vốn chẳng dễ dàng gì, cũng chẳng đơn giản. Cuộc sống mà chúng ta đang sống, khó đoán và điên rồ lắm. Những thứ tưởng chừng như hoàn hảo có thể bỗng chốc vụt bay như một làn gió. Những thứ tưởng như đang nắm trong tay, vì vòng xoay của sự biến đổi, lại chẳng thể như những gì mà mình mong muốn.

Bởi vậy, đừng vì thế gian này mà hoài nghi, đừng vì cuộc đời này mà che giấu. Nếu đau lòng thì bạn hãy cứ khóc, như thế chẳng phải để giải tỏa cho chính mình hay sao? Cảm xúc có thật thì thể hiện nó ra chẳng bao giờ là có tội.

 

Cứ khóc nếu muốn, và thừa nhận nếu đau…

 

Đừng nên ủ quá nhiều tâm sự, đừng nên một mình chịu thiệt thòi. Đừng nên quên bản thân mình thấy đau mà cứ giơ mình ra chịu đau. Bởi vì có ai là không cần được yêu thương? Có ai là không cần bản thân được hạnh phúc? Có ai là không thấy trái tim cần được an ủi? Đi mệt rồi có người giơ bờ vai rộng ra ôm?

Trong cuộc đời này, rồi ta sẽ gặp được một người, người khiến ta có sự thay đổi lớn về ngoại hình, lẫn cách sống, cách nghĩ. Không phải gọi là đánh mất chính mình hay gì cả. Đơn giản chỉ là người ấy đã giúp ta nhận thức ra được nhiều điều…

Hãy cứ yêu, cứ sai… vì tuổi trẻ là để trải nghiệm!

 

 Các bạn sẽ thích: Bởi với tôi hạnh phúc là khi nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc… Em rất nhớ anh…

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng