Em rất nhớ anh…

0

Đã rất lâu rồi tôi không còn nhận được những dòng tin nhắn của anh, không còn vội vã đi đón anh vào mỗi sáng thứ 7, không còn cảm giác trái tim mình rạo rực… Giờ đây, tất cả chỉ còn lại sự cô đơn trống trải, sự đau khổ tột cùng.

Ngày đó chúng tôi đang là sinh viên năm 3, những cảm xúc đầu đời thật ngọt ngào, khó tả. Tôi hay bất giác mỉm cười khi nghĩ đến anh, mà thật ra thì lúc nào cũng nghĩ tới trừ lúc đi ngủ. Nhưng giờ thực tình thì, có ai bao bọc được quá khứ hay không?

 

 

Tôi còn nhớ như in lần đầu tiên hẹn hò là vào ngày valentine, lúc ấy tôi còn đang vui vẻ ăn uống linh đình bên đám bạn thân thì có tiếng chuông điện thoại. Tôi thực sự rất bất ngờ khi biết anh đang ở dưới cửa nhà vì chân anh đang đau do trấn thương khi đá bóng.

Chỉ kịp khoác chiếc áo khoác mỏng và đi nguyên đôi dép trong nhà, tôi chạy như bay, miệng thì không ngừng lẩm bẩm “chân đau còn ra đây làm gì không biết”. Tôi còn định sẽ mắng anh một trận nhưng khi ra tới cổng phát hiện trời đang mưa rất dày hạt thì mọi tức giận đều tan biến hết. Tôi đứng đó không nói được lời nào, còn anh thì mỉm cười dịu dàng chìa ra cho tôi một hộp quà nhỏ. Tôi nhận lấy, nước mắt chực rơi ra. Anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi và bảo “Tớ không sao, tập đi tí ấy mà”. Tôi không biết nói gì chỉ “” một tiếng rồi mời anh lên nhà nhưng vì ngại bạn tôi nên anh muốn chúng tôi đi dạo, lúc đầu tôi phản đối vì chân anh đau và trời vẫn chưa ngớt hạt nhưng cũng muốn thử cảm giác đi dạo dưới trời mưa nên tôi đồng ý.

 

 

Chúng tôi cứ đi mà không có sẵn đích đến, tôi đi trước, anh theo sau nhưng chỉ mới đi được một đoạn thì chân anh đã đau không đi nổi nữa. Không còn cách nào khác, chúng tôi đành ghé qua trường đại học tôi đang theo học vì đó là nơi gần nhất. Chúng tôi ngồi trên một chiếc ghế đá và huyên thuyên đủ mọi chuyện trên đời. Cảm giác lúc ấy thật vui vẻ và hạnh phúc.

Vậy mà cũng đã gần 2 năm, bây giờ anh không còn là của tôi nữa. Tôi thực sự rất nhớ, rất nhớ anh… Anh đi mang theo cả bầu trời, cả tiếng cười và niềm hạnh phúc của tôi. Nhưng tôi không giận cũng không trách anh, tôi hi vọng ở nơi ấy anh sẽ luôn bình yên và hạnh phúc, như vậy là đủ.

Bởi với tôi hạnh phúc là khi nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc….

Thời gian qua tôi đã nhận ra những người phụ nữ thông minh sẽ luôn biết cách chủ động để giành lấy thứ mình muốn nhưng không tỏ ra bất cần hay dằn vặt bản thân khi không đạt được điều đó. được thể hiện qua cẩm nang cho phụ nữ hiện đại.

 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng