Thực tình thì, có ai bao bọc được quá khứ hay không?

0

Ai lớn rồi cũng khát khao được bé lại, được trở về tuổi thơ – nơi mà có lẽ bất cứ ai khi mệt mỏi với cuộc sống bộn bề đều bất giác nghĩ đến như là chốn bình yên nhất của góc nhỏ trong tim, nơi có mẹ có cha, có bạn bè với những hồi ức ngọt ngào. Có lẽ, món quà tuyệt vời nhất của cuộc sống này chính là đi tìm những đoạn hồi ức của tuổi thơ. khi đã đủ lớn con mới hiểu được giá trị của đôi quang gánh trên đôi vai gầy của mẹ mới thật đáng quý biết bao.

 Thực tình thì, có ai bao bọc được quá khứ hay không?

 

Ở tuổi 20 hơn chút chút này, mình không phải “đã đủ lớn” mà chính xác là dư sức lớn để mong được bé lại. Hồi còn nhỏ, mình vẫn ao ước được ở trong một căn nhà tầng. Lý do thì… vui lắm. Thử nghĩ coi, mỗi khi có ai đó vào nhà chơi, mình được ung dung ngồi trên cao rồi ngó đầu xuống xem những vị khách trong bí mật. Và đương nhiên mình sẽ không bị chửi tí gì là bất lịch sự hay vô duyên cả.

Cái mong ước giản dị ấy cuối cùng cũng trở thành hiện thực khi bố mình quyết định xây thêm một căn gác xép bé xíu. Âu cũng vì cái sự nghiệp học hành to lớn của hai chị em, tách cô chị ra khỏi cô em. Tính ra, hồi đó mà không có cái gác xép thì chị mình trượt đại học chắc. Được cái em gái ngoan “quấn” chị, cứ thấy chị lôi sách ra học là lải nhải bên cạnh. Thế rồi chị cũng lên đại học, căn gác xép tự động được chuyển nhượng cho em. Hồi đó mình vào lớp 7.

Gọi là bé tẹo cũng không ngoa vì cái gác xép chỉ rộng chừng 5 – 6 m2, đủ để kê một bộ bàn ghế bé tẹo, một cái thùng gỗ không bé lắm, một cái tủ vải không hề bé chút nào. Thực ra cũng chả nhất thiết phải để cái tủ vải chình ình trên gác, nhưng mình lại có một mớ lí do để buộc phải như vậy. Thứ nhất, tủ vải vừa là tủ vải, cũng vừa là bức ri đô để người ở dưới nhìn lên sẽ không thấy 2/3 cái thế giới riêng của mình. Thứ hai, cái này cũng từ cái kia mà ra, nhưng nham hiểm hơn. Hễ khi nào chán học là mình lại được thể lăn ra, oằn èo dưới chân tủ đọc truyện, đọc báo, hoặc ngủ. Và quan trọng nhất là bố mẹ không hề biết. À! Thực ra cũng có đôi lúc mẹ mình vờ đi kiểu mèo lên thăm mình và phát hiện ra, nhưng sau đó cùng lắm là ăn quạt một lúc, rồi đâu lại vào đấy.

Tham khảo thêm: Giờ đây chỉ còn sự níu giữ vô vọng.

 

Thực tình thì, có ai bao bọc được quá khứ hay không?

 

Sung sướng nhất là cái ước mơ thuở xa xưa đã trở thành hiện thực. Có người đến chơi đã đành, không có khách thì ngó đầu xuống ngắm cây cỏ, hoa lá, ngắm bà nội ngồi mát nhai trầu. Thỉnh thoảng dở hơi ngồi tưởng tượng ra mình đang ở tận tầng cao tít, còn lũ kiến chạy dài dưới kia là người đang đi. Vui không thể tả.

Đó, mới đó thôi mà căn gác xép đã thành nhà kho đựng kỉ niệm được hơn 5 năm. Giờ thỉnh thoảng cần tìm tài liệu gì mình mới mon men lên, xong lại lôi cả đống đồ cũ ra ngắm. Bỏ đi thì tiếc mà giữ mãi cũng chẳng được…

Ừ thì khi mình lớn lên, mọi thứ xung quanh mình lại nhỏ dần đi. Gác xép đã bé giờ càng bé hơn. Cầu thang đã nhỏ giờ càng mỏng manh, đi lên đi xuống cứ có cảm giác rờn rợn. Duy chỉ có quá khứ là tỉ lệ thuận với cuộc đời. Lớn vậy, to vậy nên mấy ai có thể bao bọc được hết đâu. 

Mời bạn độc xem thêm: Cẩm nang cho phụ nữ hiện đại

 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng