Đôi quang gánh của Mẹ

0

Có những ký ức để quên, có những ký ức để nhớ và mãi đi theo ta suốt cuộc đời. Tôi cũng có những kỷ niệm không thể nào quên, mặc dù tôi đã cố cất giấu thật kỹ nhưng nó vẫn hằn sâu trong trái tim.

 

Đôi quang gánh của Mẹ

 

Mẹ người phụ nữ vĩ đại của cuộc đời con. Mẹ! Chỉ một từ nhưng ý nghĩa thật lớn lao, nó thiêng liêng, ấm áp và đáng trân trọng biết nhường nào. Mẹ là người dù làm công việc gì, dù xấu hay đẹp, dù khỏe mạnh hay ốm yếu thì cả đời con luôn mang ân sâu nghĩa nặng dành cho mẹ. Mẹ chỉ là người phụ nữ có thân hình gầy gò, quê mùa và nước da đen sạm vì nắng gió cuộc đời. Mẹ chỉ là người hàng ngày gánh những bó rau đi chợ trong cái nắng thiêu đốt, trong gió rét buốt xương, trong cơn mưa tầm tã. Nhưng đối với con mẹ là tất cả, những gánh rau của mẹ đã gánh con qua tuổi thơ ngây dại, gánh con qua những cơn đau bệnh tật và hơn hết gánh rau của mẹ đã gánh con đi suốt chặng đường đại học để có ngày hôm nay.

Ngày con còn nhỏ những gánh rau của mẹ chỉ bán được mấy nghìn lẻ cho một buổi chạy chợ. Mẹ vẫn chắt bóp chi tiêu, vẫn đi xin từng chiếc áo cũ của người ta bỏ đi về cắt may thành những chiếc áo mới cho con mặc. Hàng đêm mẹ nhẹ nhàng dậy soạn rau để kịp phiên chợ. Mẹ chỉ ăn tạm củ khoai, củ sắn còn nhường chúng con bát cơm trắng hàng ngày. Mẹ đã cố gồng gắng qua những sóng gió cuộc đời để nuôi con qua tuổi thơ ấy.

 

Đôi quang gánh của Mẹ

 

Chưa bao giờ đôi vai mẹ được ngơi nghỉ trọn vẹn. Về đến nhà, bỏ đôi quang gánh xuống mẹ lại lao vào làm việc nhà. Con thấy xót, thấy thương cái dáng hao gầy của mẹ quá. Bởi đôi vai gầy đó cùng với đôi gánh hết ngày này qua ngày khác, mặc cho mưa nắng vẫn theo mẹ suốt hành trình để lo miếng cơm, manh áo cho con no đủ thành người. Chiếc áo mẹ đã sờn bạc theo năm tháng…

Những gánh rau của mẹ cũng dần nặng lên, đôi gánh đè lên lưng mẹ ngày càng trĩu xuống khi con nhận giấy báo nhập trường… Mẹ đã mạnh mẽ, hãnh diện bởi con vẫn hàng ngày sánh vai cùng bạn bè đến trường, hàng năm vẫn được khen thưởng. Mỗi lần con mang những tấm bằng khen về mẹ ôm ấp, dùng đôi bàn tay chai sạm, sần sùi vuốt ve chúng. Mẹ nhìn chúng bằng ánh mắt nâng niu, trân trọng…Con biết lúc đó mẹ đặt tất cả hy vọng vào tương lai của con.

Xem thêm: Người phụ nữ của cuộc đời con!!

 

Đôi quang gánh của Mẹ

 

Bây giờ đây, khi đã đủ lớn con mới hiểu được giá trị của đôi quang gánh trên đôi vai gầy của mẹ mới thật đáng quý biết bao. Nhờ gánh hàng rau của mẹ mà con mới được như bây giờ, mới thật sự thấm thía bao nỗi mệt nhọc của mẹ vì cuộc mưu sinh, những lo toan ẩn sâu trong đôi mắt đượm buồn của mẹ nhất là mỗi độ xuân về. Nhưng đôi mắt đó vẫn ánh lên niềm tin ở ngày mai, ở một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Mẹ ơi! Con của mẹ đã trưởng thành và thành đạt. Cả đời mẹ chỉ gánh trên mình hai chữ hy sinh, đã đến lúc mẹ được nghỉ ngơi. Nhưng nhìn lại lưng mẹ đã còng, tóc mẹ đã bạc, làn da mẹ nhăn lại từng nếp xếp thời gian. Đôi vai gầy nặng gánh của mẹ chỉ cần đổi lại những điều tốt đẹp và niềm hạnh phúc của cho con. Mẹ đã đánh đổi tất cả vì con…

 Mời bạn đọc xem thêm: Cẩm nang cho phụ nữ hiện đại

Đôi quang gánh của Mẹ
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng