Mẹ và giấc mơ con

0

Mỗi sáng, khi giai điệu Xuân về trên bản Mông da diết, tôi nghĩ về Mẹ và ước mơ Con.Từ nhỏ, Mẹ luôn khuyến khích chúng tôi yêu thích việc học, và nghiêm khắc với những lười biếng của chúng tôi. Nhưng Mẹ tuyệt đối không bao giờ ép buộc chúng tôi phải theo khuôn mẫu nào. Mẹ từng học và làm việc ở một huyện miền núi xa xôi, nơi những ca khúc miền sơn cước thấm đẫm, để sau này khi buồn mẹ thường ngồi hát một mình.

 

Nhiều người ngạc nhiên vì Tôi và Mẹ quá khác nhau: Mẹ quá nghiêm khắc và kỷ luật còn tôi thì quá tự do. Nhưng tôi biết, tất cả mọi điều tôi có là bởi Mẹ. Một cách tự nhiên, tình yêu thương của Mẹ, niềm khao khát học hỏi, hiểu biết và khám phá thế giới của Mẹ, là sự đồng cảm với con người, đặc biệt là niềm yêu thích các ca khúc về vùng núi cao thấm đẫm trong tôi từng ngày. 

Học rồi đi xa, mỗi khi nhớ về Mẹ, tôi nhớ ánh lửa bập bùng và giai điệu da diết của núi rừng. Tôi lên Tây Bắc một sáng sớm lạnh và co ro ngòa đường vắng, đợi 5h đồng hồ cho chuyến xe đầu tiên về huyện bắt đầu. khi rất nhiều cơ hội rộng mở, và lần đầu tiên Mẹ không có bất cứ phàn nàn nào về lựa chọn của tôi. Tôi yêu và gắn bó với Tây Bắc như thể tôi đã từng sống ở đó lâu lắm rồi. Nhiều người luôn nói tôi là người Mông chính gốc chỉ sau vài tháng. Tôi yêu những điệu khèn réo rắt và biểu cảm, những lễ hội nguyên sơ, những nụ cười bừng sáng, những sáng lạnh giá hay những đêm trăng mơ màng. Tôi đã đi nhiều đủ để thấy ngoài trở về nhà, đó là nơi tôi muốn đến nhất. Cùng với cô bạn thân, những ngày đi bản là những ngày vui thú và cực kỳ hạnh phúc. Chúng tôi hét ầm lên: “Dễ chịu quá!” sau mỗi lần xong việc và cùng lắng nghe tiếng đêm lạnh trên đường chạy xe về. Tôi nhớ dáng mẹ tựa bóng núi mỗi chiều. 

Rồi cũng như Mẹ, dù yêu mến và gắn bó, tôi cũng rời vùng đất đó ra đi vào một chiều nắng đẹp. Cả bầu trời bay cao, tiếng hát và âm thanh ngày thường vẫn vang vọng sau lưng, tôi nhớ những dáng núi thẫn thờ.

Mỗi khi về nhà, Mẹ lại cùng chúng tôi nghe đi nghe lại những ca khúc: Xuân về trên bản Mông, tiếng khèn gọi bạn,… Những âm thanh gọi chúng tôi về với những bản làng xa ngái. Mẹ vẫn muốn tôi đi, tôi biết thế dù Mẹ luôn nhắc nhớ tôi về sự ổn định. Em gái tôi, cô gái yêu thích sự ổn định và nhàn hạ, cuối cùng cũng tiếp tục đến Điện Biên làm việc cho một tổ chức phát triển cộng đồng. Tôi biết giấc mơ của Mẹ và Con chưa bao giờ kết thúc. 

Dù đi đâu, mỗi sáng, khi bài hát vang lên, tôi biết mình đang ở nhà, với những giai điệu da diết và ngân vang.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng