Mẹ là cuộc đời của Con

0

“Với Mẹ con là tất cả Dù có thế nào đi nữa Có con là điều tuyệt vời nhất Vì con là cả thế giới cho Mẹ”

Mẹ! 1h sáng rồi, ký túc xá đai học 1h sáng con vẫn thức. Tiếng tích tắc của đồng hồ như để màn đêm nuốt trọn, màn đêm yên tĩnh là để ta nhớ Mẹ vẫn hay bảo con thế. Ba năm rồi, ba năm xa nhà đi học cũng là ba năm con không còn được ôm Mẹ mỗi đêm. Không gian yên tĩnh không chỉ là để ta nhớ mà con là để ta giấu đi giọt nước mắt khi nhớ. Con đã thấy nước mắt mẹ rơi khi đêm cuối con ôm Mẹ ngủ để đi học, Mẹ lo con không ai chăm sóc, không ai nhắc con mỗi sáng, Mẹ dặn dò con..cứ thế nước mắt Mẹ rơi dài trên má và con đã thấy trong đêm nước mắt Mẹ rơi. Con đứa con gái của Mẹ mãi cũng chỉ là đứa con bé bỏng không thể lớn.

1h sáng giờ Mẹ đã ngủ hay vẫn thức vì lo lắng cho con. Ngày con còn ở nhà Mẹ vẫn hay ngủ muộn, đôi mắt Mẹ như sâu thêm nhưng chưa bao giờ con thực sự để ý tới đôi mắt Mẹ là.. vì con vô tâm. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học con đã  hạnh phúc biết bao, Mẹ cười nhưng vội những giọt nước mắt trong đôi mắt sâu kia..là Mẹ hạnh phúc đúng không, là Mẹ tự hào vì con gái của Mẹ và là giọt nước mắt lo lắng vì giờ đây con sẽ phải tự chăm sóc cho bản thân mình mà không có Mẹ. 

18 năm bên Mẹ, là 18 năm con chưa bao giờ nghĩ đến một ngày con sẽ tự lập mà không có Mẹ. Ngày đi học con mạnh dạn hét lớn đi học con sẽ không nhớ Mẹ, tết con mới về. Nhưng mọi chuyện nào như con nói, ngày đầu đặt chân lên thành phố con đã cảm thấy bơ vơ, trống trải làm sao, cảm giác khó chịu…con muốn về nhà, con nhớ Mẹ. Anh Luận nói đúng rằng con không thể sống thiếu Mẹ dù chỉ một ngày, con khóc, khóc vì nhớ Mẹ, nhớ nhà, khóc vì không có Mẹ ở bên…nhưng rồi ngày tháng qua đi con cũng tập làm quen với việc không có Mẹ bên cạnh vì nếu không sẽ khiến Mẹ buồn.

Ngày lễ phòng con nhộn nhịp gọi điện về chúc mẹ, chúc gia đình những lời thật ngọt dành cho mẹ. Nhưng trong đó không có con, con lặng lẽ bước ra ngoài con đã khóc, vì Mẹ của con không có lời chúc từ con gái của mình… Mẹ sinh con ở quê hương miền trung có lẽ điều khó nhất với con người miền trung là khó thể hiện tình cảm của mình . Chính vì vậy con đã không nói với Mẹ rằng con yêu Mẹ biết bao dù rằng con rất muốn. ‘Con yêu mẹ chúc Mẹ của con nhận được nhiều hoa và vui vẻ’ đấy là những gì mà tụi bạn con đã nói với mẹ của tụi nó nhưng con..con đã không nói được như thế với Mẹ, 18 năm qua con cũng chưa từng nói như thế. Không phải con không yêu Mẹ chỉ là con không biết thể hiện. Con cũng muốn Mẹ cũng có một ngày lễ thật sự như chính bao người mẹ khác, cũng muốn dành cho Mẹ bó hoa thật đẹp vào ngày của mẹ nhưng tất cả đều là không. Bao năm Mẹ của con vẫn không có một bông hoa nào, không một lời chúc ngọt ngào, không một ngày lễ nào hạnh phúc. Mẹ của con là vậy. Ngày lễ với bao người mẹ khác trên đời là những nụ cười hạnh phúc bên chồng con, là những bộ váy mới, là những bó hoa tươi..nhưng với Mẹ của con chỉ là những công việc, chỉ là những chuyến rau chợ chiều, Mẹ cũng không biết ngày lễ là như thế nào vì Mẹ chưa bao giờ có một ngày lễ cho riêng mình..kể cả ngày Mẹ sinh ra trên đời. Mẹ từng nói Mẹ không thích hoa , một bữa cơm có thịt cá cho gia đình là tốt rồi. Nhưng trong câu nói ấy đôi mắt Mẹ đỏ hoe. Có ai mà không muốn được nhận những lời chúc, không muốn mình thật hạnh phúc bên chồng chứ ,những lời chúc ý nghĩa từ con của mình.Mẹ không thích hoa là vì Mẹ dành hết cho con. Mẹ muốn khóc nhưng vội quay đi, là phụ nữ ai cũng muốn được chăm sóc, được yêu thương đôi khi biết là không cần nói ra nhưng có chút gì đó hơi chạnh lòng. Những ngày lễ của Mẹ là những đêm Mẹ phải lo lắng vì con, vì gia đình. Mẹ của con là vậy. 

Hi sinh đó là bản năng của người làm mẹ, tất cả những gì Mẹ làm đều một mục đích là vì con. Sinh ra trên đời ai cũng có một người Mẹ để được nuông chiều, để được yêu thương nhưng với Mẹ của con thì không là thế. Bà ngoại mất khi Mẹ còn bé hơn con bây giờ, ký ức tuổi thơ của Mẹ là nhưng đêm dài nhớ bà ngoại, là những vất khi chăm sóc các em của mình, tuổi thơ ấy đâu còn được như bao người khác. Mẹ đã rất nhớ bà ngoại đúng không, Mẹ cũng muốn được làm nũng với người mẹ của mình đúng không vì đó là tuổi thơ, là yêu thương. Con cám ơn Mẹ vì Mẹ đã cho con một tuổi thơ trọn vẹn, một tuổi thơ có Mẹ ở bên. 

 ‘Người ta vẫn nói dù con có làm mẹ buồn, hay đau khổ như thế nào nhưng mẹ vẫn  giang rộng cánh tay đón con vào lòng, vì với mẹ con là tất cả.’

Mẹ ! có lẽ dù con có trưởng thành biết bao nhiêu lần cũng không thể hiểu được tình yêu Mẹ dành cho con lớn đến thế nào. Con đã từng nói rằng con muốn Mẹ không phải là Mẹ của con, con muốn được sinh ra trong một gia đình giàu có, một người mẹ có thể cho con thật nhiều thứ chứ không phải chỉ là những bữa cơm nghèo…, nhiều lần con vô tâm, thật vô tâm nhưng Mẹ vẫn vậy hiền từ và tha thứ, vẫn ôm con vào lòng. Với Mẹ con vẫn là tuyệt vời nhất dù cho cả thế giới không biết đến con vì con chính là thế giới của Mẹ. 

Con yêu Mẹ dù rằng con chưa bao giờ nói như thế với Mẹ, nhưng Mẹ vẫn biết đúng không, trong ánh mắt con Mẹ thật vĩ đại. Mẹ chỉ là một người phụ nữ bình     thường, Mẹ của con không phải là người giàu có, không phải là người có thể cho con tất cả những thứ như người mẹ khác ..nhưng Mẹ của con là người Mẹ vĩ đại nhất, Mẹ cho con thật nhiều yêu thương, thật nhiều nụ cười, thật nhiều cái ôm và cho con cả cuộc đời của Mẹ. Mẹ đã nói sau này khi con trở thành một người mẹ con sẽ hiểu tình yêu mà Mẹ dành cho con nhiều tới bao nhiêu..nhưng con biết khi con làm mẹ thì con sẽ yêu thương con của mình như chính Mẹ đã yêu con.

Những ngày lễ con vẫn thầm chúc Mẹ ở trong lòng, một ngày lễ thật sự không bận tâm lo lắng cho con, cho gia đình, một ngày lễ nơi đó Mẹ của con sẽ chỉ là những nụ cười và một cái ôm thật lâu từ con gái của Mẹ. Nếu có kiếp sau xin hãy cho con vẫn được làm con gái của Mẹ..và khi ấy con sẽ là cuộc đời của Mẹ, Mẹ nhé.

Con yêu Mẹ

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng