Mẹ trong lòng của con

0

“Mẹ” ! Từ ấy, nghe thì có vẻ rất đỗi bình thường, mộc mạc, quen thuộc nhưng khi bình tâm lại, lắng nghe âm thanh vang lên từ trong cõi lòng thì ta sẽ cảm nhận được đó là một tiếng gọi thiêng liêng, thuần khiết, cao cả, ấm áp và tràn đầy thương yêu . Người phụ nữ luôn là hình tượng đẹp, yêu đuối, mỏng manh, nhưng đẹp nhất có lẽ là lúc có một sinh linh bé nhỏ gọi tên hai chữ : “Mẹ ơi”. Lúc ấy, vì con, người phụ nữ sẽ trở nên mạnh mẽ, quật cường, hy sinh và thiết nghĩ đó là quãng thời gian đẹp và ý nghĩa nhất trong cuộc đời họ.

 

Tôi cũng có một người mẹ như thế, một người phụ nữ mạnh mẽ nhất trên thế gian trong suy nghĩ của tôi, luôn đi bên và dõi theo tôi, lúc buồn cũng như lúc vui, che chở, dạy tôi vô vàn những bài học làm người và hơn hết là yêu thương tôi bằng tình cảm vô bờ bến, bằng tất cả trái tim !

Chắc mẹ chẳng nuôi ai khó như nuôi tôi. Ăn không chịu ăn, gầy quắt queo, lại còn bướng và ốm đau liên miên. Mới 2 tháng đã phải vào viện, bác sĩ bảo tôi bị tim bẩm sinh, nhiều lần vô viện tôi lại một phần sống chín phần chết, mẹ kể với tôi “ Lúc đó con chưa biết nói, cứ tròn xoe mắt nhìn mẹ, như muốn nói mẹ ơi, con không muốn chết, mẹ cứu con với mẹ ơi. Nhìn con đau mà không thể làm gì được, Mẹ đau như quặn thắt cả ruột gan,chỉ biết cầu trời khấn phật bằng tất cả, tất cả tấm lòng của mẹ, nếu để mẹ được chết thay con, mẹ cũng làm, chỉ cần con của mẹ được sống.”.Hết trận ốm này đến trận ốm khác, rồi không có tiền khám, bệnh cứ càng ngày càng nặng, uống bao nhiêu thuốc, tiêm bao nhiêu mũi, mẹ lại thêm xót xa, bao đêm không ngủ, bao nhiêu khó nhọc, mang thai đã khó, nuôi con còn khó hơn. Người ta thường nói “Con đầu nuôi lâu cũng lớn”, năm qua tháng lại, có sự quan tâm, ân cần chu đáo của mẹ từng miếng ăn giấc ngủ, mặc cho người đời nói ra nói vào, mặc cho ba tôi vì xót tôi hay đau yếu mà chì chiết mẹ là không biết nuôi con. Những tháng ngày cực khổ cũng qua đi, tôi cũng dần dần lớn lên, tuy không khỏe mạnh bằng người ta, nhưng có tôi bên mẹ thì đó chính là một niềm hạnh phúc lớn lao của mẹ. Mỗi lần đi bệnh viện, khi bước ra ngoài tôi lai thấy mẹ ôm ngực rồi khóc vì những lời bác sĩ nói cứ như dao cứa vào tim mẹ. Cứu một mạng người hơn xây 7 tòa tháp, tôi tin rằng chẳng có ai có thể hy sinh bản thân mình để cho tôi như mẹ, không những mẹ cho tôi biết tới cuộc sống muôn màu này, mà mẹ còn là là cái bóng, là một người mà cho đến sau này làm mẹ tôi cũng luôn luôn hướng về, mẹ đã che mát cho tôi suốt cả cuộc đời này. Những năm tôi học cấp 1, bị nhốt ở nhà cả ngày, đến chiều mẹ đi làm về là tôi lập tức xin mẹ đi chơi, mẹ không cho tôi nằm lăn ve ra đất ăn vạ, công nhận lúc ấy tôi giống chí phèo thật, coi mẹ như bá kiến. Là con gái mà tính khí như con trai, tuy yếu nhưng tôi phá lắm, lục lọi đồ đạc, đi chơi không biết đường về nhà, mẹ cứ phải đi đến tận nhà người ta xách cổ tôi lôi về, mẹ mắng cho, tôi ương bướng một cây. Bạn bè đến nhà chơi, bọn nó thường bảo “Mẹ mày ác thật, suốt ngày la mắng mày, đánh mày”. Lúc đó chẳng nghĩ được gì nhiều, tôi cũng tức mẹ lắm, giận mẹ cả ngày không muốn nói gì, có khi nói lại chẳng chịu thua kém . Tôi không biết được mẹ đang buồn, đánh mắng tôi mẹ cũng chẳng sung sướng gì, từng lời nói của tôi làm đau lòng mẹ. Sinh ra tôi, mẹ không muốn tôi bướng bỉnh, không muốn tôi lì lợm, không muốn tôi dối trá, không muốn tôi ham chơi đua đòi, vì những tính ấy sau này lớn lên sẽ làm khổ tôi, tuy mẹ là một người không hoàn hảo, nhưng mẹ luôn mong những đứa con của mẹ phải là một người tốt, có ích cho xã hội và phải biết thương yêu nhau, vậy mới là ngoan, chẳng có người mẹ nào muốn con mang tiếng xấu bao giờ.

Bên cạnh nhà tôi có đứa con nít, mỗi khi nó có quần áo mới tôi khen đẹp, rồi trầm trồ suýt xoa, nhưng phải đến lúc mẹ nó khoe về bộ quần áo mới mua, mẹ nó nói mặc hợp với nó, nhìn ánh mắt người phụ nữ ấy sáng long lanh, môi nở nụ cười, tự nhiên tôi nhớ lại. Hồi ba đi học, mình mẹ ở nhà nuôi con suốt năm trời, mỗi sáng lạnh chở tôi đi học, tôi cứ tự hỏi sao mẹ không mua áo lạnh mặc, trời lạnh như vậy, tôi ngồi sau cũng co ro, lên lớp cầm cây viết không nổi. Nhiều lần tôi hỏi mẹ có lạnh không? mẹ nói mẹ không lạnh. Mãi cho đến sau này lớn lên, một hôm mẹ bảo mẹ mua áo khoác, nhìn thấy người ta quần nọ áo kia, mình thì tiền một đồng không dám tiêu, mẹ chép miệng tủi thân. Tôi mới biết mẹ nói dối tôi nhiều lần lắm, bao nhiêu tiền mà từ lâu mẹ thức khuya dậy sơm đi làm, rồi nuôi heo, trồng rau kiếm thêm thu nhập mẹ đều dành dụm chắt bóp kiếm tiền mua sữa hay mua thịt, cá cho chị em tôi, lo đủ thứ chuyện trên đời, tất cả đều đổ lên đôi vai của mẹ. Nghe mẹ nói tôi không dám xin tiền mẹ nữa, tôi toàn nghĩ cho mình mà thôi, tôi ích kỷ và chưa bao giờ làm được điều gì cho mẹ, thương mẹ nhiều lắm.Có một lần một mình ở nhà, nghĩ tới cảnh tượng một ngày sẽ không còn mẹ bên cạnh tôi nữa thì thật là khủng khiếp, dường như cả thế giới sụp đổ, ngồi cứ thế khóc, thấy trống trải vô cùng, một cảm giác nghẹn chặt trong cổ và cả thân thể như chết lặng, tôi đã không dám nghĩ đến lần thứ hai. Tôi sợ lắm cái cảnh ấy.

Học hết phổ thông, tôi phải đi học xa nhà, vì thế xa mẹ, mẹ nói những tháng đầu tôi đi học cả căn nhà như trống hẳn đi. Đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất khi mà gia đình tôi không được êm ấm, sóng gió ập đến và mẹ lại phải trải qua những năm tháng khó khăn lớn nhất là về tinh thần. Một ngày của mẹ cũng như sống trong một địa nguc vô hình mà tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ tôi có thể trải qua được. Tuy thế, nhưng mẹ vẫn viết thư xuống cho tôi. Bạn bè nhận được thư của mẹ nói với tôi thời buổi này nhận được thu của mẹ là một việc hiếm có, thời buổi này điện thoại qua lại hằng ngày, tôi nghĩ chắc là bọn nó cũng ước mơ được như tôi và tôi đã hạnh phúc biết mấy. Qua điện thoại mẹ không thể nói hết thành lời được nên những lời đó được gửi qua từng là thư, mỗi lá thư là chứa đựng biết bao nhiêu tình thương dành cho tôi, bao nhiêu vui buồn, nước mắt của mẹ, bao nhiêu hy vọng mẹ dành cả cho những đứa con. Mẹ nói, mẹ sướng hay khổ là phụ thuộc hết vào những đứa con, con ngoan thì mẹ được mở mày mở mặt bằng không thì sẽ không bao giờ ngẩng mặt được lên với thiên hạ. Lúc bé niềm vui của mẹ là được nhìn thấy con ăn no, ngủ sâu, mặc ấm, lớn lên thì mẹ lại muốn nhìn thấy con mình trưởng thành. Có được như thế thì mẹ như quên hết mệt nhọc, tủi khổ đắng cay trong cuộc sống.Những năm tháng ấy, mẹ đã dạy cho tôi biết một chữ “nhẫn”, tôi nghĩ nó rất quan trọng đối với một người phụ nữ, bởi nó sẽ quyết định sự hạnh phúc hay tan vỡ của một gia đình. Vì muốn trong ấm ngoài êm, gia đình sum vầy, để cho chúng tôi học thật tốt mà mẹ đã phải hy sinh và chịu đựng tất cả.

Thế nhưng cuộc đời chẳng như người ta mong muốn, khi đang học tôi phải bỏ học vì bệnh của tôi không được tốt, người thương yêu tôi cũng bỏ tôi mà đi, lúc ấy tôi suy sụp hoàn toàn, mọi thứ trước mắt lại tối đen như mực. Mẹ lại một lần nữa xuống tận trường để thu dọn đồ đạc cùng tôi về nhà, lúc ấy, tôi hoang mang, lo sợ, mất phương hướng và cùng cực, như một con chim đang bay lên trời bỗng bị gãy cánh và tụt lại phía sau, nước mắt rơi và tôi nghĩ tôi phải chấp nhận số phận nhưng rồi sẽ phải làm gì đây? Ơ nhà với mẹ, tôi chẳng có việc gì làm, cuồng chân cuồng tay và nghĩ mình là một đứa vô dụng, may mà có cậu bán hoa nên tôi lên đó giúp, nhưng trong lòng vẫn luôn muốn được đi học lai, lúc đó tinh thần hoang mang hỗn độn mà tôi hay giận hờn vô cớ với mẹ. Trong một lần, mẹ đã quát tôi, không phải mẹ muốn tôi ở nhà, mẹ muốn tôi được đi học, vui chơi với bạn bè lắm chứ, nhưng tôi phải cố gắng, phải thoát khỏi cảnh này tôi mới có tương lai, hôm ấy mẹ nói nhiều lắm, và cả 2 đã cùng khóc. Và tôi đã có thêm nghị lực, thêm niềm tin, rằng tôi sẽ làm được, gần một năm sau tôi lại đi học lại và ra trường, vậy là tôi đã làm được, tất cả là nhờ có mẹ bên tôi, nhờ có tình thương và những lời khuyên răn của mình, và nhờ chính tôi đã không bỏ cuộc, tôi lại được theo đuổi những ước mơ.Có qua nhiều những điều cao cả từ mẹ, mà có nghĩ, có nói cả cuộc đời này sẽ không bao giờ hết, chỉ biết rằng, khi còn có mẹ, tôi phải học thật nhiều, thật nhiều chữ “ hiếu”.

Nếu nói niềm hạnh phúc trong cuộc sống này của tôi là gì? thì tôi sẽ đáp mà không cần suy nghĩ, vì tôi có mẹ, vì tôi còn mẹ, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Trước nay, tôi là con gái mẹ, mà cũng như một thằng con trai, không hay biểu lộ tình cảm băng lời nói mà thể hiện bằng hành động, nhưng cho tới bây giờ tôi nhận ra đó là sai lầm, khi ta còn sống, còn có mẹ, thì lời nói yêu thương luôn là liều thuốc, là động lực phi thường nhất, là hành động chân thật nhất mà những người bạn yêu thương và chịu nhiều tổn thương muốn nghe nhất từ phía bạn mà nếu cứ giữ trong lòng thì sau này khi mẹ không còn trên thế gian tất cả chỉ còn là vô nghĩa. Trong một cuốn sách có ghi “Giả sử có ai đó trao cho bạn cả cuộc đời thì ban sẽ làm gì? Chắc hẳn mẹ đã trao cho chúng tôi cả cuộc đời của mẹ, Tôi biết có làm cả cuộc đời thì không bao giờ báo đáp hết cho mẹ nhưng phải làm điều gì để mẹ luôn vui và vững vàng, an nhàn trong cuộc sống này cũng như lúc về già để báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ. Để không những một lần, mà nhiều lần tôi được nói câu “ Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ là tất cả của con”.

 

 

Mẹ trong lòng của con
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng