Mẹ

0

Tuổi thơ con là những chiều ngóng mẹ

Tất tả mệt nhoài sau buổi bán buôn

Mẹ là chị bán hàng rong

Là bác buôn đồng nát

Là người phu xách hồ tấm lưng đẫm ướt

Là cô giáo hiền của con mỗi tối học bài

 

Con chưa bao giờ dám hình dung về một cuộc sống thiếu mẹ

Bởi con biết không thế nào đứng vững

Khi bên mẹ vẫn là đứa trẻ hư

 

Suốt tuổi thơ sau những trận đòn

Con bẽn lẽn ngồi xoa dầu cho mẹ

Mẹ ôm con trong tiếng nghẹn ngào

Mẹ bảo đừng chấp người say

Rồi sau này làm mẹ con sẽ hiểu

Con bỗng thấy đau ở tay, ở vai

Đau khắp mình và đau trong lồng ngực

Những nỗi đau thay mẹ chẳng thể xoa dầu

 

Con xa quê hành trang là tất cả những gì về mẹ

Là đôi mắt, nụ cười, tấm lưng, bàn tay chai sạn…

Là những bữa cơm ngon ngọt nhất trên đời

Có những đêm con khóc nhớ thương mẹ

Gọi điện về chỉ để gọi mẹ ơi!

Nguyễn Thị Hiền

Mẹ
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng