Bưu phẩm của mẹ – Tản văn

0

Thành phố chuyển mùa. Tôi ngồi bên cửa sổ, cố tình để cho những đợt gió thổi luồn vào da thịt, cảm giác se lạnh khiến tôi nhớ mẹ nhiều.

Ở quê bây giờ đã gặt xong. Tôi mường tượng ra cảnh cánh đồng bát ngát chỉ còn trơ cuống rạ hoặc vàng hoặc xanh hoặc nâu xám liêu xiêu, nát bét bởi những dấu chân người, chân trâu.

Mẹ tôi đó, còng lưng bên cối gạo, tay xoay xoay chiếc cối đá to kềnh. Bên tai tôi tiếng ù ù vọng lại rõ mồn một.

Ở quê thỉnh thoảng vẫn có mưa lâm thâm vào mùa này, cơn mưa mang cái lạnh khiến người ta nghĩ đến nhau nhiều hơn.

Bố đang đứng trên giàn giáo của một ngôi nhà đang xây dở. Tận tụy và say mê. Chiếc áo bộ đội cũ sờn, lấm đầy vôi vữa. Con bé út đang lùa cào cào ngoài đồng cùng lũ bạn. Ướt sũng và lạnh cóng. Từng tốp trẻ con chạy rượt đuổi khắp cánh đồng làm nước bắn lên trắng xóa, tay chúng chắc sẽ rớm máu vì bị lá rạ cào và môi chúng thì thâm tím.

Bên bếp lửa, nồi cơm đã được xoay đủ bốn lần, vừa chín tới, nóng hôi hổi và thơm ngọt ngào. Chỉ chờ rang cào cào nữa thôi là có bữa tối ngon lành. Mâm cơm chỉ nấy thứ cũng đủ hâm nóng cả căn nhà trống, hâm nóng những cái bụng lạnh cóng vì đói.

Mẹ điễm tĩnh ngồi xơi cơm cho các con và mỉm cười nhìn chúng tôi ăn ngon lành. Những bữa cơm ấm áp ngọt ngào. Cho đến bây giờ tôi vẫn tin là chỉ mẹ mới làm được điều đó.

Nhớ những chiều mấy chị em tôi ra tận cổng làng ngóng mẹ, mẹ tôi đi buôn đủ các loại hàng, từ đồng nát, hoa quả, măng, cán cuốc… Việc gì tôi cũng thấy mẹ làm được, dù khó khăn vất vả nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu.

Hồi học cấp hai, tôi đã vô cùng xấu hổ khi cậu bạn cùng lớp nói mẹ tôi đang chặt mía thuê cho nhà nó, khi về nhà tôi đã vô cớ cáu và khó chịu với mẹ. Sau này mỗi khi nghĩ lại chuyện đó tôi thấy ân hận vô cùng.

Mỗi buổi sáng khi chị em tôi thức dậy thì mẹ đã đi làm từ lúc nào, khoảng  giữa buổi lại thấy người làng đi chợ về gọi ra lấy thức ăn mẹ gửi về. Bố con tôi thường gọi vui đó là bưu phẩm, bưu phẩm của mẹ khi là miếng thịt, con cá hay bộ lòng gà, lợn. Ấy là thời điểm nhà tôi không phải ăn cơm độn nữa. Mẹ đi làm tranh thủ ghé chợ mua vội và gửi cho bất cứ một người nào ở làng mang về cho bố con tôi. Bữa trưa không có mẹ, bố hay dặn chúng tôi ăn dè để đến tối mẹ về cùng ăn. Tối về mẹ cũng lại nhường miếng ngon cho chúng tôi, chỉ ăn rau dưa. Có những hôm không có bưu phẩm mẹ gửi về, chị tôi và tôi phải tự xoay sở bữa trưa và thấy thương bố đi làm mà chỉ có cơm rau, tôi luôn cố nấu cơm thật dẻo để bù lại sự thiếu thốn đó.

Tuổi thơ nghèo khó là động lực để tôi học tập và phấn đấu. Hình ảnh tấm lưng khum khum đẩy xe hàng lên dốc của mẹ mà biết bao lần tôi ứa nước mắt.

Tôi đã tự nhủ sẽ học tập thật tốt rồi đi làm để bố mẹ đỡ vất vả, tôi mong sau này sẽ không còn phải nhận bưu phẩm của mẹ nữa chỉ vì tôi muốn mẹ tôi an nhàn, mỗi sáng đi chợ và về nấu ăn thôi. Bởi chẳng có thứ gì ngon khi vắng mẹ. Và cho dù đi nhiều nơi, ăn nhiều món nhưng những gì được nấu bởi bàn tay và tấm lòng yêu thương vô hạn của mẹ đều tuyệt vời số một.

Hà Nội cuối mùa, trời trở lạnh. Tôi mênh mang nghĩ đến cái lạnh Miền Trung. Nhà mẹ có lẽ đang lay lắt trong gió và nước có thể đã lênh láng đầy nền đất. Mẹ vẫn ngồi bên bếp lửa, xoay vần nồi cơm mới nấu.

Hà Nội đầy gió. Ở quê chắc lại mưa lâm thâm. Tôi cảm thấy đói vô cùng, đói nao lòng khi bỗng nghe thoang thoảng đâu đây hương lúa mới. Nhớ quá mâm cơm với đĩa cào cào vàng rộm và rá cơm trắng bông. Tôi thấy đói cả những đợt gió chiều quê. Đói trong con mắt mỏi mòn héo hắt của mẹ, trong sự miệt mài tận tụy của cha…

Đứa con gái mười tám tuổi ít nói, bướng bỉnh lần đầu tiên xa nhà chảy nước mắt vì câu hát “ Thiếu quê hương, ta về… ta về đâu?…”

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng