Nước mắt và nụ cười

0

Từ sâu thẳm tâm hồn, vẫn còn tồn tại nhiều điều mẹ không thể hiểu rõ chính con người tôi. Có lẽ bây giờ và mai sau cũng vậy…Hình như chỉ bởi vì, che giấu cảm xúc là điều tốt nhất tôi làm được…
Thời gian đưa tôi lớn dần lên, và cũng chính thời gian che giấu đi những suy nghĩ thật để lấp đầy bằng sự giả tạo trong tôi. Vì vậy mà, những lúc cô đơn, tôi lại mong mình trở về ngày thơ bé, được khóc, được cười như chính con người tôi vẫn vậy…

Những ngày xưa đó, tôi hay đi học khóc nhè. Với suy nghĩ non nớt rằng khi bước qua cánh cổng rộng lớn sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ nữa, rằng mẹ sẽ bỏ rơi đứa con gái bé nhỏ này. Vậy là ngày nào tới lớp, nước mắt tôi cũng rớt như mưa. Mẹ vẫn thường hay la tôi, giải thích cho tôi đủ điều, và còn cả mua lồng đèn cho tôi vào mỗi dịp trung thu nếu tôi không còn “mít ướt” nữa. Nhưng tôi vẫn vậy, vẫn cứ mếu máo mỗi sáng đến trường, mỗi lúc hết giờ mà chưa thấy mẹ đến đón. Bốn năm tiểu học trôi qua là những ngày tôi làm bạn với nước mắt. Giọt nước mắt ngày đó, vẫn có vị mặn trên môi, nhưng nó chứa đựng sự ngây thơ của tuổi hồn nhiên, chứa đựng sự vỗ về của mẹ, của sự bình yên…

Giờ đây, những lúc tôi khóc là khi tôi cô đơn nhất. Tôi đã từng trách móc mẹ vì mẹ không hiểu tôi, không biết được những suy nghĩ trong tôi. Tất cả mọi điều khiến tôi buồn, tôi đều âm thầm cất giữ vào sâu trái tim mình, một góc khuất thật xa, để nó không bị ai nhìn thấy. Rồi mỗi lần quá mệt mỏi với phiền muộn, tôi lại trở về là chính tôi. Tôi khóc như một đứa trẻ trong màn đêm tối hững hờ. Chỉ có điều, đứa trẻ ấy sẽ không được sự vỗ về từ bất cứ ai… Có lẽ cũng vì vậy mà tôi nhận ra, mẹ không có lỗi khi không thể hiểu tôi. Bởi đôi khi, tôi còn không biết chính mình đang nghĩ gì. Tôi chỉ mong đứng trước mẹ, tôi là đứa con gái mạnh mẽ nhất, để mẹ có thể cười nhiều hơn khi không còn ba bên cạnh, để mẹ không cần phải lo lắng về tôi nữa. Đôi khi giả tạo không phải để lửa đảo bất cứ ai, mà chỉ để bảo vệ một ai đó yêu thương khỏi những giọt nước mắt…

Một ngày tôi đã tình cờ đọc được nhật ký mẹ. Lần giở quyển sổ ngả màu theo thời gian, tôi nhận ra những trang giấy đã nhòe đi vì giọt nước mắt của mẹ. Đó là khoảng thời gian ba mất bỏ lại mẹ một mình với hai đứa con thơ. Những đêm tối không ngủ được vì nhớ ba, vì cảm giác cô đơn trong căn phòng hiu quạnh, mẹ lại làm bạn với nhật ký. Mẹ không viết cho mẹ mà viết cho hai chị em tôi. Những dòng chữ là sự lo lắng, trăn trở của mẹ, và cả sự yêu thương hết mực mẹ dành cho các con gái của mình…Tôi chợt nhận ra bấy lâu tôi đã quá vô tâm. Tôi không nghĩ nhiều đến cảm giác mẹ mà chỉ biết trách móc mẹ vì sao không thể hiểu tôi. Tôi vô tình quên đi câu hỏi han khi mẹ bệnh nằm lặng lẽ trên giường. Tôi vô tình để thời gian lướt qua khi những ngày tháng bên mẹ có nhiều mâu thuẫn xảy ra. Tôi vô tình chỉ biết im lặng đón nhận từ mẹ sự quan tâm mà quên đi sự chia sẻ…Tôi lại khóc… Nhưng giọt nước mắt khi đó không còn sự cô đơn nữa, mà là hạnh phúc trong tình yêu của mẹ, là lỗi lầm của một đứa con gái quá vô tâm…

Mẹ…Con sẽ sống tốt hơn những ngày qua, những ngày trong hiện tại với quá nhiều phiền muộn con dành cho mẹ. Con sẽ đem sự bình yên của hạnh phúc tới lấp đầy khoảng không gian của gia đình nhỏ bé này. Con sẽ đem ước mơ về ngôi nhà mới khang trang cho mẹ vào hiện thực trong tương lai không xa, bằng chính những nỗ lực của con. Con sẽ giữ yêu thương của mẹ vào sâu trái tim con và đem tình thương của con lấp đầy trái tim mẹ…Nhưng có một điều, mẹ hãy hiểu cho con, rằng con sẽ sống đôi chút giả tạo như bây giờ. Con sẽ đem giọt nước mắt con bỏ vào những đêm tối cô đơn, để đưa sự mạnh mẽ đến gần bên mẹ, để nhận lại được những nụ cười từ mẹ. Mẹ hãy cho phép con làm điều đó, nha mẹ!

Ngày hôm nay tôi lại khóc vì những phiền muộn của riêng tôi. Và cũng ngày hôm nay, tôi lại thấy mẹ cười bởi những niềm vui nhỏ nhặt trong gia đình…

Hồ Trần Thiên Thanh

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng