Mẹ……..người tôi hận………

0

Ngày ngày, tôi là Tí cùng người a trai là Tèo phải lang thang đây đó xin từng đồng từng xu để có tiền sinh sống qua ngày…….. Từ quán phở chay bên đường, mọi người vội đi nhanh với cuộc sông hối hả, hai đứa chúng tôi chạy nhanh vào quán bưng lên và húp thật nhanh tô phở còn dở dang trên bàn…..

Sau đó vội chạy lại cỗ cũ vì sợ chủ quán thấy rùi đánh chúng tôi…..Một người tu hành đi đi ngang chứng kiến được cảnh này ông đã vào quán và mua cho hai đứa hai tô phở mang về ăn….nhưng 2 đứa tôi dù đói cách mấy cũng chỉ ăn một tô còn một tô chúng tôi chạy thật nhanh mang về cho người mẹ đang nằm ho sặc sụa bên góc xó nhà hoang nơi mà tôi, anh trai và mẹ sinh sống……

Vì ba mất sớm bà nội lại không thích mẹ nên hắt hủi và đuổi chúng tôi ra khỏi nhà, mẹ thì lại hay bệnh hay ho hen rồi lại không có sức khỏe nhiều nữa………. Ngày qua ngày ba mẹ con tôi sống như thế. Rồi một ngày bỗng dưng bà nội gọi mẹ tôi về trước mặt đông cô chú nhà tôi và nói:” con đưa hai cháu của mẹ về sống với mẹ đi con, chứ để cháu như vậy mẹ không yên tâm!!”

Tôi và anh hai mừng lắm tưởng chừng được sống trong ngôi nhà ấm áp, được an những món ngon, được đắp mền ngủ khi trời lạnh xuống chứ không phải như trước đây phải lấy bọc ni lông bọc lại cho ấm ………. Nhưng đâu hay khi có cô chú trong nhà thì chung tôi được bà nói như thế, được bà đối xử tốt như thế chứ…

Khi được về ở ba mẹ con chúng tôi được bà nội cho một miếng đất trống để dựng một cái lều ngủ ngoài đó sẵn tiện canh vườn cho bà nội khi có ăn trộm luôn…… Thời gian dần qua dù mới 7 tuổi nhưng tôi luôn nhớ rất rõ thời gian được mẹ bên cạnh ôm ấp khi ngủ, khi trời gió đông về mẹ nhường chúng tôi cái mền rách rưới mà mẹ lại lạnh tê tái………

Khi một ngày tung tăng đi thả diều về với a Tèo thì thấy đông người trước nhà bà nội tôi lắm cả mẹ cũng ở đó. Mẹ chạy tới ôm tôi và nói con vào ăn cơm đi con,có thịt gà món mà con thích nhất đó, tôi chạy thật nhanh vào nhà ăn thật nhanh và thật nhiều nhưng đâu hay biết bữa cơm này là bữa cơm cuối cùng với mẹ. Khi ăn xong mẹ tôi nói tôi:” con ra ngoài sân chơi đi con”. Từ ngoài có một cặp vợ chồng người tây da trắng thật trắng bước vào nhà không biết nói chuyện gì với mẹ nhưng một lúc sau mẹ đưa cho tôi một ba lô quần áo và nói :”con đi đi… đừng bao giờ về đây nữa…..” nước mắt òa ra tôi chạy lại mẹ nói mẹ đang nói gì thế con là con của mẹ mà, mẹ quay lại giọng đầy cứng rắn nói:”mẹ bán con cho người ta rồi, con không còn là con của mẹ nữa….!!!!!”

Tôi đầy sợ hãi và chạy lại níu chân mẹ:” mẹ sao mẹ có thể làm thế với con, chẳng lẽ mẹ cần tiền hơn con…. có tiền đâu phải là sẽ sung sướng đâu mẹ, mẹ đừng vì đồng tiền như thế mà mẹ!” mẹ quay lại vội lau nước mắt và nói mẹ không cần con mẹ cần tiền con hãy đi đi…..!” mẹ xua đuổi tôi, mẹ kêu hai người kia kéo tôi lên xe và đưa đi xa….xa mãi……….. Tôi hận, hận người mẹ như thế vì tiền mà quên đi con, có thể bán tôi đi như thê…………… TÔI HẬN

PARIS HOA LỆ- 13 năm sau……….

Thời gian thấm thoát trôi qua, ngày nào đó mới có 7 tuổi đầu nhưng giờ tôi đã được 20 tuổi rồi………tôi được bán cho một gia đình người nước ngoài vì hiếm muộn không có con nuôi nên họ đã mua tôi về đây……….ba mẹ nuôi nói tôi :” con cũng lớn rồi hãy về thăm quê nhà một lần đi con……….” Dù còn hận người mẹ đã bỏ tôi đi nhưng tôi muốn trở về một lần để họ biết tôi giờ như thế nào, bỏ tôi, tôi hận………..

Vừa đáp xuống máy bay thì dì Ba e gái của mẹ tôi đón tôi về nhà……. Quay trở lại nơi đây tôi thấy mọ thứ thay đổi rất nhiều, căn lều mà tôi cũng a Tèo và mẹ dựng ở tạm cũng không thấy đâu nữa, tôi nghĩ chắc người ta bán tôi đi cũng có đủ số tiền đê xây căn nhà sống một cuộc sống thật sung túc rồi………….Vừa bước vào nhà tôi muốn gặp ngay người mẹ mà tôi hận lắm!!! nhưng thật sự sụp đổ khi bức ảnh thờ trên bàn lại là hình của mẹ…………. TẠI SAO???? TẠI SAO LẠI NHƯ THẾ?????? người bên cạnh lại là a Tèo, chuyện này là như thế nào chứ…… đáng lẽ giờ họ đang sống một cuộc sống sung túc mới phải chứ…………

Dì Ba chạy lại đỡ tôi lên và đưa cho tôi một bức thư… dì nói mọi chuyện là như thế này đây con…. Cầm bức thư trong tay tôi đọc trong nước mắt……………:” Con à, khi con đọc bứcthư này có thể mẹ đã rời xa nơi này mãi mãi rồi……………con ở nơi đó ráng sống thật tốt và ý nghĩa con nhé……. Từ ngày ba mất con với a Tèo đã phải sống một cách tự lập sống một cách cực khổ rồi, mẹ muốn làm việc gì đó kiếm tiền mua gạp cho hai đứa ăn, được đi học, được dẫn đi công viên chơi…mẹ muốn rất nhiều nhưng không thể con à……….. Bán con đi mẹ đau lắm con,bán con đi như cắt từng khúc ruột của mẹ vậy đó con à….. nhưng mẹ không thể vì muốn cho con một cuộc sống thật tốt,con được đi học, được đi chơi với các bạn cùng trang lứa…. mẹ không chọn a Tèo mà chọn con vì mẹ và a Tèo cùng mắc bệnh HIV-AIDS con à!!! Do ba con lây truyền… thật may mắn vì con của mẹ lại không bị truyền nhiễm nên con đừng oán hay trách mẹ con nhé!!! Con hãy sông thật tốt và đói xử với ba mẹ nuôi của con như đối với mẹ con nhé! MẸ YÊU CON NHIỀU LẮM!!!!”

Tôi thật sự sụp đổ, thật sự muốn ôm mẹ và khóc thật nhiều………… MẸ CON ĐÃ SAI RỒI……….. con không nên hận mẹ, người mẹ vĩ đại của con.

……… CON YÊU MẸ.……………….

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng