Xúc cảm đong đầy

0

Mùa thu đã về rồi đấy hai con à!. Chẳng biết mẹ còn dịp quay trở lại Nhật Bản không nữa? Thôi thì mẹ tạm gọi đây là mùa thu cuối tại Nhật Bản vậy. Mẹ có nhớ nhà thơ Chế Lan Viên có hai câu thơ sau mà mẹ rất tâm đắc:

 

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.

Đúng vậy đấy các con à! Nhật Bản nơi ba mẹ đang sinh sống thì rất buồn và đôi khi mẹ cảm thấy lạc lõng. Nhưng giờ đây khi sắp trở về quê hương, mẹ lại cảm thấy một chút bùi ngùi và luyến tiếc. Ờ! Thì dù nơi này cũng đã gắn bó với mẹ gần hai năm rưỡi còn ba con đến nay đã khoảng sáu năm rồi. Thôi thì nơi đây đã cho ba mẹ một công việc để ba mẹ có một bước đệm cho cuộc sống tương lai. Chắc rằng trong cuộc sống bon chen và bận rộn sau này sẽ có lúc mẹ sẽ chợt nhớ về khoảng thời gian có thể nói là thanh bình nhất nơi đây hai con à!

 

Hai con yêu! Năm nay cái se lạnh đến khá sớm, tuy nhiên tâm điểm của mùa thu lại về muộn hơn mọi năm. Một buổi chiều thứ năm, mẹ lại xách con xe đi lang thang tìm chọn mua ít đồ về Việt Nam và ngắm nghía đồ cho hai con yêu. Lúc mẹ đi thì trời hơi âm u, một lát sau thì có một cơn mưa thu ngắn, rồi trời lại hửng nắng. Mẹ cứ một mình lang thang rồi nghĩ tới ngày trở về, ba mẹ sẽ phải xa nhau, ba con sẽ ở đây một mình trong mùa đông lạnh giá. Còn mẹ và hai con trở về Việt Nam chờ đón ngày chào đời trọng đại của hai con. Lúc đấy chắc hẳn mẹ sẽ cần ba hơn ai hết. Ở quê nhà thì có rất nhiều người thân nhưng dù có nhiều như thế nào vẫn không thể nào bằng một thứ tình cảm duy nhất đấy là tình cảm vợ chồng các con à! Ôi!Tội lắm! Cứ nghĩ đến điều đó là tự dưng mũi mẹ nóng lên, mắt mẹ cay và hai hàng nước mắt cứ lăn trào. Tất cả là vì cuộc sống thôi, mẹ lại gạt nước mắt tiếp tục đi, dằn lòng không khóc nữa sẽ tội cho hai con lắm nhưng thế mà… 

 

Photobucket

Mẹ của hai con khi đang mang bầu tuần thứ 22.

Trở về nhà, mẹ kể cho ba nghe về buổi chiều hôm ấy mẹ mang hai con đi chơi thu và trước lúc đi ngủ mẹ có tâm sự với ba con. Vậy là chỉ còn một tháng nữa thôi mẹ rời xa Nhật Bản, xa cách ba con rồi, lại nghĩ về những dòng suy nghĩ chiều hôm qua, mẹ rúc đầu vào ba con khóc nức nở như một đứa trẻ con. Ba con là người ít thể hiện cảm xúc nhưng mẹ hiểu những gì ba con đang đồng cảm, ba chỉ nói với me: “Thôi đừng khóc nữa, nghĩ cho nó đơn giản thôi, nín đi cho hai con nhờ” Ôi! Mẹ hư quá! Mẹ lại khóc nữa rồi! Mẹ lại phải cố nén lòng, gạt nước mắt đi ngủ để cho hai con an giấc. Hai con ơi! Một ngày nào đấy mong hai con sẽ hiểu được những diễn biến tâm trạng hiện thời của mẹ. Ôi! Cuộc sống, đoàn tụ và chia ly!

 

Hai con ơi! Hôm sau nữa ba mẹ lại đưa hai con đi khám định kỳ lần thứ sáu. Hôm đấy trùng vào ngày kỷ niệm nghề nghiệp của mẹ_ngày nhà giáo Việt Nam đấy hai con. Nếu mẹ đi dạy thì chắc hẳn ngày này sẽ rất vui và ý nghĩa. Nhưng dù sao mẹ cũng nhận được vài lời chúc an ủi của cô Nhàn, cô Hà, cô My, chú Hoài và đặc biệt là của ba con thế cũng là vui rồi. Lần này việc khám cho hai con đại khái cũng tương tự như những lần vừa rồi. Lúc siêu âm, ba con có hỏi thử bác sĩ xem đã biết giới tính của hai con chưa. Bác sĩ xoay máy siêu âm đi vài chỗ trên bụng mẹ rồi trả lời rằng có thể một bé là bé gái. Rồi bác sĩ giải thích do vị trí nằm của hai con là trên dưới nên bé trên nhìn thấy giới tính nhưng cũng không rõ lắm còn bé nằm dưới hoàn toàn không thấy. Ôi! Chỉ là có thể mà thôi, không chắc chắn gì hết. Mà nếu đúng như vậy ba mẹ sẽ có một cô con gái. Công chúa bé bỏng của ba mẹ ơi! Hai con biết không, nếu mẹ ở Việt Nam thì giới tính của hai con đã biết hơn một tháng rồi nhưng ở đây họ kỹ lắm khi biết kết quả chính thức họ mới cho biết con à. Như ba mẹ đã nói với hai con đấy, việc giới tính đối với ba mẹ là không quan trọng nên vấn đề đấy ba mẹ biết là để biết mà thôi! Dù hai con có là trai hay gái thì các con luôn là những đứa con yêu quý của ba mẹ. Lần khám này, mẹ có lấy máu để thử tiểu đường cho hai con. Hy vọng lần sau mẹ sẽ nhận được một kết quả tốt. Chúc hai con khỏe mạnh, ăn ngoan, ngủ tốt nhé!

 

À! Trên đường trở về nhà, mẹ có rủ ba con ghé một công viên chơi. Hai con à! Đây là mùa thu thứ ba của ba mẹ trên đất nước Nhật. Chẳng biết mùa thu năm sau có cơ hội được cùng ba con đi dạo thu nữa không? Người ta nói đến mùa thu thường nói về vẻ đẹp thơ mộng đan xen trong đấy một nỗi buồn man mác. Thu năm nay có lẽ là một mùa thu buồn bởi lẽ thu sang, đông tới là tiến dần đến ngày ba mẹ phải xa nhau. Vì thế mẹ muốn ba mẹ và hai con có những bức hình mùa thu kỉ niệm. Các con xem hình cả nhà mình nghen!

Photobucket

Ba mẹ và hai mèo con trong bụng trên ghế đá công viên một buổi sáng mùa thu.

Hai mèo con của ba mẹ ơi! Vậy là đến thời điểm này hai con đã được gần 22 tuần tuổi rồi đấy! Một con đạt cân nặng là 513g và một con là 489g. Dạo này các con đã tỏ ra khá hiếu động. Mẹ thường xuyên cảm nhận được những cử động ngộ nghĩnh của các con. Có những lúc các con hoạt động liên tục nhưng cũng có lúc các con nghỉ hoặc ngủ. Vào ban đêm hay sáng sớm, mẹ cảm nhận các con cựa quậy nhiều hơn. Ôi! Chẳng biết là con nào, có những lúc hai con cử động liên tục, hết bên trái rồi bên phải, bên trên rồi lại xuống bên dưới, khắp thành bụng mẹ. Cử động của các con lúc này thường dễ chịu, nhẹ nhàng, không làm mẹ đau nhưng đôi lúc cũng làm mẹ giật mình. Các con ơi! Không biết có phải là thần giao cách cảm không nhưng có lúc mẹ thấy hai con nằm im, mẹ xoa bụng gọi hai đứa thế là ngay lập tức mẹ nhận được những phản ứng cựa quậy của hai con. Ôi! Vui lắm! Mỗi ngày trôi qua được cảm nhận những cử động của các con là mẹ biết rằng hai bé của mẹ đang lớn dần trong bụng mẹ. Mẹ mong lắm ngày được gặp các con, hai bé yêu của mẹ à!

 

Ba ngày sau khi đi khám là ngày nghỉ ở đây. Hôm trước ông Tanaka_cha nuôi của mẹ có gọi điện thoại là ngày nghỉ ấy sẽ xuống nhà chơi. Vượt hơn 200km mất khoảng gần 5h đồng hồ, hôm sau vẫn phải đi làm mà hai vợ chồng ông bà Tanaka cũng tranh thủ xuống thăm mẹ và hai con trước khi mẹ về nước. Hôm đấy mẹ có làm những món ăn Việt Nam để đãi ông bà. Ăn uống và trò chuyện trong khoảng 4h thì ông bà về. 

Photobucket

Ông bà Tanaka và ba mẹ. Tính đến nay mẹ quen biết ông Tanaka hơn 10 năm rồi đấy các con. Ông bà thật tình cảm!

Mặc dù chưa biết giới tính nhưng bà Tanaka cũng mua quần áo cho các con có cả bé trai và bé gái. Ôi! Những bộ đồ trẻ sơ sinh nhỏ xinh thật đáng yêu. Ba mẹ rất cảm động trước tình cảm của vợ chồng ông bà Tanaka. Chà! Hai bé yêu của mẹ có nhiều quà quá ta! Mai này lớn lên mẹ mong các con sẽ biết quan tâm đến những người xung quanh và xây đắp cho mình những tình cảm lâu bền các con nhé! Ba mẹ luôn tin yêu các con!

 

Photobucket 

Những bộ quần áo trẻ sơ sinh và tiền mừng ông bà Tanaka gửi tặng các con.

Photobucket 

Chúng nhỏ nhắn và thật đáng yêu các con nhỉ!

Mới chỉ trong khoảng thời gian ba tuần thôi mà mẹ cùng các con trải qua thật nhiều cảm xúc. Mẹ nhớ một câu văn thật xúc tích trong một lần nghe radio: “Thế giới của loài người là thế giới chiều sâu của tư tưởng và tình cảm, cũng như chiều rộng của hình ảnh và âm thanh. Đời người là một trường ca bất tận của những giai đoạn vui buồn, thương yêu và hờn giận , đoàn tụ và chia ly.” Câu văn trên thật ý nghĩa và rất phù hợp với tâm trạng của mẹ hiện thời các con nhỉ! Cuộc sống thì muôn vàn sắc màu. Cả nhà ta cùng nắm tay nhau để hướng về tương lai các con nhé!

Xúc cảm đong đầy
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng