Tóc rụng

0

Cha giục mẹ đi khám ung thư

“Chứ tại sao tóc rụng nhiều đến vậy?”

Con cau mặt mỗi khi dùng đũa gẩy

Lôi sợi tóc dài từ bát canh rau

Tóc rụng khắp nơi,

từ nhà trên ra đến sân sau

tóc tự động rời da đầu trút xuống…

 

Mẹ khổ sở, như người tù oan uổng

Miệng thanh minh, ấp úng, chẳng thành lời

Mắt mẹ mờ rồi, có thấy tóc rơi

Sợi tóc nhỏ vương buồn lên mắt mẹ

Thuở sinh con, làm non, không kiêng kẽ

Ngày lại ngày chỉ nước lọc chan cơm

Lương công chức nghèo cha chẳng thể làm hơn

Bồi dưỡng vợ sinh quả trứng gà thứ chín…

Mẹ đan móc, vẽ tranh…, làm đủ nghề sau giờ hành chính

Cóp nhặt nuôi con khôn lớn thành người…

Mái tóc mẹ đây nay đã rối bời,

Rụng lả tả như mùa thu trút lá…

 

Con hiểu rồi

Mẹ ơi!

Mỗi sợi tóc rơi

là bao ngày củ khoai nhỏ cầm hơi

là lo lắng ngược xuôi khi con nằm bệnh viện

là những muộn phiền khi cọn không ngoan ngoãn

là gánh nặng vai gầy khi cha gặp tai ương

là cái rét cắt da, manh áo mỏng trên đường

là giọt mồ hôi thánh thót rơi giữa trời nắng cháy…

 

Con hứa với mình

sẽ sống tốt như mẹ hằng mong vậy

biết yêu thương san sẻ giống như Người

gắng học hành tu dưỡng để Người vui

Con gượng nhẹ

sợ tay mình run rẩy

mong gột bỏ ưu phiền trên mái tóc mẹ yêu

 

Mái tóc dày thơm giờ còn được bao nhiêu?

Mẹ tư lự

vuốt tóc mình

nói khẽ

“Rụng hết đi đỡ nặng đầu con nhỉ!”

Con ắng lòng, nước mắt nghẹn trong tim…

 

                                      Hà nội, 13.03.2014

                                     Nguyễn Thị Thúy Vân

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng