Mồi hạnh phúc

0

Hồi nhỏ, tôi được bà ngoại kể cho nghe câu chuyện về con cá chuối : “… Mẹ cá dẫn đàn con đi kiếm mồi. Nó được một con cóc mách bảo, chỉ cần lên bờ nằm giả chết, kiến sẽ bâu đầy mình, khi ấy trở về đàn con sẽ có cái ăn. Con cá mẹ đã làm như vậy, dù đau đớn tận cùng và đôi khi có thể mất mạng, nhưng nó sẵn sàng! Bởi nó thương đàn con nhỏ…” Ý nghĩa của câu chuyện ấy mãi sau này tôi mới hiểu!

Mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó. Năm hai mươi tuổi mẹ lấy chồng và sinh liền hai chị em tôi.Một lách hai con nhỏ,nhưng mẹ vẫn giỏi việc cơ quan,đảm đang việc nhà.Chị em tôi một tay mẹ chăm sóc bởi ba tôi làm việc ở xa ,thỉnh thoảng mới về nhà.

Một lần ,vào buổi tối.Tôi thấy ba mẹ ngồi nói chuyện rất lâu, sau đó ba tôi quát ” Con Hồng đâu ! ” ( Hồng là tên tôi ). Mang cái bút với quyển vở ra đây! Tiếng mẹ tôi cương quyết :” Anh đừng lôi các con vào, chúng còn quá nhỏ…. “. Ba tôi văng tục rồi đá tung cái ghế, hất đổ cái bàn uống nước, cốc chén rơi loảng xoảng. Vỡ tan. Ba tôi hầm hầm bỏ đi.

Hai chị em tôi sợ rúm người. Mẹ ôm chúng tôi vào lòng, rồi mẹ khóc ! Khóc thật nhiều…! Sáng ra mắt mẹ sưng húp, nhưng mẹ lại cười nói vui vẻ như không có chuyện gì. Chắc mẹ muốn cái đầu non nớt của chúng tôi quên nhanh chuyện đó.

Một lần khác. Đang đêm, tiếng loảng xoảng và tiếng quát làm tôi tỉnh giấc. Ánh đèn sáng dập tắt trạng thái lơ mơ ngái ngủ. tôi nhìn thấy ba tôi đang đập phá đồ đạc, mẹ tôi đầu tóc rũ rượi,khuôn mặt lằn những vết đỏ. Mẹ vừa níu tay ba vừa nói “… Tôi không thể, các con còn quá nhỏ, chúng có tội tình gì mà chia cắt… ” Ba tôi đẩy mẹ ngã ngồi trên cái ghế. Mẹ vẫn nài nỉ : ” Xin anh nghĩ lại… ” Dường như ba tôi chưa” xả” hết tức giận, tiện tay vơ ngay vào cái hộp chè ba tôi ném bừa…Cái hộp chè bay vèo về phía tôi. Mẹ tôi giật mình lao lên ” lãnh ” trọn. Tôi khóc ré lên. Ba tôi lại lầm bầm văng tục rồi đẩy cửa cái ” rầm ” và lao ra ngoài.

Những hình ảnh ấy lặp đi lặp lại suốt tuổi thơ của tôi. Biết bao lần đồ đạc bị đập phá, bao lần ba tôi quát lấy giấy bút, bao lần mẹ tôi tóc tai rũ rượi, mặt lằn vết đỏ và biết bao lần mẹ tôi khóc âm thầm trong đêm…

Nhiều người thân khuyên mẹ tôi nên từ bỏ,thà đau một lần… Nhưng mẹ tôi lắc đầu. Sau mỗi lần ba mẹ cãi nhau, dường như để bù lại, mẹ càng chăm chút chúng tôi kĩ càng hơn. Sao cho không thiếu thứ gì, kể cả việc vẽ vào tim chúng tôi hình ảnh lung linh về một người cha ,tốt nhất trên đời. đó là ba. Và mỗi lần cãi nhau ba cũng khắc thêm vào tim mẹ những nét dao sắc lẹm…để đời. Và cứ thế, mẹ tôi đã chọn cách đau cả đời. Cả đời xẻ chồng cho người khác, cả đời chịu đựng, cả đời đau khổ chỉ để kiếm tìm, gìn giữ chút hạnh phúc cho những đứa con của mẹ. Bây giờ ,nhìn hai chị em tôi ríu rít bên nhau, không đứa nào phải thiếu cha hay thiếu mẹ. Chắc là mẹ cũng được an ủi.

Mẹ ơi! !Sự hi sinh của mẹ sao có thể kể hết bằng lời.Cả cuộc đời của mẹ đắm chìm trong gian nan và đau khổ chỉ bởi tại một điều đơn giản-Mẹ muốn các con mẹ luôn luôn được hạnh phúc.Và sự hi sinh ấy chỉ có người mẹ với trái tim đầy ắp tình yêu mới làm được thôi ! Mẹ yêu ơi! bây giờ con đã hiểu câu chuyện xưa của bà-“Cá chuối đắm đuối vì con”!!!

Đinh Thị Thu Huyền

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng