Thiên thần nhỏ xinh, ngọt ngào yêu thương của Mẹ !

0

Con yêu của mẹ, khi mang thai con, mẹ chỉ là cô gái 25 tuổi còn rất đỗi trẻ con và đam mê công việc, lần đầu làm mẹ khiến mẹ rất bỡ ngỡ và lo lắng.. Mẹ dè dặt trong từng bước đi, từng động tác. Ba tháng đầu thai kỳ, con làm mẹ nghén đến mức ăn uống vô cùng khó khăn. Cứ ăn gì lại nôn hết nhưng vì thương con, sợ con thiếu chất dinh dưỡng cần thiết, với suy nghĩ “10 phần cũng phải vào con một phần”, mẹ lại tiếp tục ăn, dù sau đó mẹ nôn ra hết thảy…

Bố đã chăm hai mẹ con trong từng bữa cơm. Hàng ngày bố đi làm về, đi chợ nấu nướng bồi bổ cho mẹ để con được đủ chất. Đêm bố lặng lẽ lên mạng tìm đọc những món ăn có lợi cho thai nhi và sản phụ, ngày mai còn đi chợ mua về cho mẹ con mình ăn. Cùng tình yêu thương của Bố dành cho mẹ con mình, Mẹ đã chiến đấu qua những ngày đầu cùng với con yêu một cách ổn thỏa. Qua những đợt kiểm tra định kỳ, mẹ yên tâm phần nào khi thấy con của mẹ vẫn phát triển tốt và đều đặn. Mẹ còn nhớ, lần đầu tiên con phản ứng lại với môi trường bên ngoài qua cái đạp nhẹ. Cái cảm giác đau nhói hạnh phúc ấy khiến mẹ rơi nước mắt. Sợi dây kết nối giữa hai mẹ con ta ngày càng siết chặt hơn. Ba con vui mừng đến mức cứ ôm chầm lấy mẹ và nói “Con vừa đạp đó”. Rồi ba con cười, nụ cười dịu dàng nhất mà mẹ từng thấy. Cả ba và mẹ đều háo hức đến ngày được gặp con.

Vào tháng thứ 6 khi mang thai con, chân mẹ đã bị sưng phù do xuống máu. Ba con động viên mẹ đi bộ và chăm bóp chân cho mẹ lắm. Ba muốn cả hai mẹ con mình phải thật khỏe mạnh đến ngày con yêu chào đời mà. Mẹ di chuyển ngày một khó khăn hơn. Chiếc cầu thang giờ cũng là một thử thách mỗi khi mẹ lên xuống…Bước sang tháng thứ chín bụng mẹ bắt đầu những trận đau dồn dập. Cả nhà đã phải cho mẹ con mình nhập viện sớm để đợi ngày sinh nở. Khi những trận đau liên hồi, mẹ biết con sắp chào đời, mẹ cố chịu đau để được sinh con tự nhiên, bởi mẹ biết rằng sinh thường sẽ tốt hơn cho con sau này, con sẽ có sức đề kháng hơn, hệ tiêu hóa, hệ hô hấp cũng sẽ khỏe hơn. Nhưng gần nửa ngày mà con vẫn không chịu ra. Lo mẹ nhỏ con, sức lại yếu, bố đồng ý mẹ đẻ mổ.

Vậy là con chào đời. Nhìn hình hài nhỏ xíu đáng yêu của con, mẹ đã buột miệng:”Chào bé con – thiên thần yêu thương của mẹ!” Những giọt nước mắt hạnh phúc bất giác tuôn rơi khi mẹ ôm trọn con trai bé bỏng trong vòng tay, những vất vả đau đớn trong mẹ như tan biến hết, chỉ còn là những ngọt ngào yêu thương vô ngàn hạnh phúc. Con như thiên thần nhỏ xinh – thiên thần mang đến hạnh phúc cho ba mẹ. Mẹ nhìn con lớn lên hằng ngày, niềm hạnh phúc gần như vô bờ bến. Mẹ mê tiếng con khóc, cái miệng tròn vo, cặp mắt to, cái hý hoáy hục hịch của con mỗi lần con đói. Mẹ lo lắng mất ăn mất ngủ mỗi lần con khó ti, bởi cơ thể mẹ chưa hết đau do vết mổ, khó khăn nghiêng mình để con yêu dễ dàng ngậm miệng vào vú mẹ. Bố dường như già đi mấy tuổi trong mấy ngày đợi mẹ sinh, râu dài ra vì quên không cạo, quần áo xộc xệch vì làm việc xong là bố chạy ngay đến bệnh viện cùng mẹ và con. Đêm bố phải ngủ bên ngoài hành lang trực chiến lỡ mẹ và con có chuyện gì. Ngày hai mẹ con bình yên về nhà bố mới thở phào nhẹ nhõm. Ngày đi làm, đêm bố lại thức trông con để mẹ được ngủ tròn giấc. Nhìn bố gầy đi mà mẹ xót xa. Một tháng trôi qua trong bình yên, con càng ngày càng bụ sữa, mắt long lanh.

Con bắt đầu thích nhìn ngắm khắp nơi chứ không ngủ cả ngày như lúc mới sinh. Mỗi ngày ba mẹ lại có những trải nghiệm mới cùng sự phát triển của con. Ánh mắt con ngày một tinh ranh hơn, đôi tai đã dần biết hướng phát ra âm thanh, đôi tay đã cầm nắm chặt đồ chơi mà ba mẹ đưa, đôi chân đã biết đạp thật mạnh vào bụng, vào tay ba mẹ. Bố mẹ nhìn con ngủ ngon trong miền hạnh phúc bất tận. Hình ảnh con lớn dần theo năm tháng là khoảng trời riêng của mẹ thêm rực rỡ yêu thương với thật nhiều niềm vui nhưng không ít những vất vả ngọt ngào…Con trai bé bỏng của mẹ ơi, mẹ sẽ lưu giữ những hình ảnh của con không chỉ trong những cuốn album đầy sắc màu mà mẹ sẽ cất giữ thật sâu trong tim mẹ.

Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng