Ngày về

0

Hai con gái thương yêu, bé bỏng của mẹ!

Giờ thì ngày về chỉ còn vỏn vẹn vài ngày thôi hai con à! Cứ nghĩ tới điều này, mẹ lại hay xúc động. Một cảm giác lẫn lộn đan xen. Mẹ mong về Việt Nam để chuẩn bị chốn sinh nở và những vật dụng cần thiết cho ngày trọng đại chào đón hai bé yêu nhưng ngược lại mẹ lại mong thời gian qua đi thật chậm để mẹ được gần ba con nhiều hơn. Những ngày này, mỗi khi nghĩ đến ngày về, nước mắt lại lưng tròng và mỗi khi ở bên ba con, mẹ ôm ba khóc như một đứa trẻ con. Ôi! Mẹ xin lỗi hai con yêu nhé! Mẹ biết rằng khi mẹ xúc động sẽ ảnh hưởng nhiều đến hai con nhưng…Mẹ mong rằng gương mặt hai con sẽ thật tươi như những lúc mẹ vui cười hai con nhé!

Hôm nay thứ bảy cuối tuần, cả nhà mình lại đi đến bệnh viện cho lần khám định kỳ cuối cùng của hai con tại Nhật Bản. Sáng nay, bệnh viện cũng khá đông bệnh nhân nhưng ba mẹ chỉ chờ có chút xíu là được gọi vào. Lần này, mẹ cũng vẫn thực hiện các công đoạn cân ký, đo huyết áp, thử nước tiểu, nghe tim thai và siêu âm như mọi lần. Đến thời gian này, trọng lượng của mẹ là 59,1 kg và mỗi con lần lượt là 821g và 1085g. Bác sĩ có giải thích cho ba mẹ do vị trí nằm của một con hơi khó cho việc đo nên trọng lượng của con có trọng lượng nhỏ hơn là không chính xác lắm.

Sau các công đoạn khám định kỳ, mẹ nhận luôn kết quả xét nghiệm và sau đó bác sĩ gửi lại cho ba mẹ toàn bộ hồ sơ khám sức khỏe của hai con gồm các hình ảnh siêu âm, các kết quả xét nghiệm cùng một phong bì đựng giấy giới thiệu. Bác sĩ ân cần dặn dò về hồ sơ giấy tờ và cầu chúc cho gia đình mình về nước bình an. Để sau này các con có thể biết được người đã khám sức khỏe cho hai con từ khi còn trong bụng mẹ, mẹ có nhã ý muốn chụp hình kỉ niệm cùng bác sĩ và cô y tá thế là họ nhận lời ngay. Bà bác sĩ kéo mẹ ngồi chung chiếc ghế cho thân mật thế là chiếc bánh xe quay, cả hai cùng trượt té xuống đất. May mà bị nhẹ, cả hai rối rít hỏi han nhau có sao không. Rồi bà bác sĩ nắm tay mẹ về phía chiếc giường trắng, nơi mẹ vẫn nằm mỗi khi siêu âm, ba con nháy cho mẹ một tấm hình. Rồi thêm một tấm nữa với cô y tá. Mang trong lòng một chút quyến luyến, ba mẹ cảm ơn và chào tạm biệt hai người.

 

Photobucket

Bác sĩ khám sức khỏe cho các con tên là Junko Oragiri. Ngày đầu tiên ba mẹ nghĩ bà ấy khó tính, tuy nhiên, những lần khám sau thì suy nghĩ ấy hoàn toàn khác hẳn. Bà ấy khá ân cần đối với ba mẹ_một cặp vợ chồng người nước ngoài..
Photobucket

Thêm cô y tá_một gương mặt phúc hậu, thuần Nhật.

Rời bệnh viện, ba mẹ cùng nhau đi đến nhà chú Quang. Đường từ bệnh viện tới nhà chú Quang khá xa, lại dốc lên dốc xuống, mẹ đi xe máy trước mà thầm thương ba con lẽo đẽo theo sau. Như đã hẹn, hôm nay ba mẹ cùng mấy cô chú tập trung tại nhà chú Quang rồi cùng đi đến quán Sakura. Ở Nhật, mẹ chỉ thích loại hình quán này thôi vì chỉ với 2000 yên trọn gói, mình có thể tha hồ ăn thỏa thích những món ăn ưa thích nào là đa dạng các thực phẩm nướng, sushi, salad, món tẩm bột chiên, bánh ngọt, chè, trái cây và các loại kem.. Buổi hội họp ăn uống hôm nay như là buổi chia tay mẹ lên đừong về Việt Nam. Hôm nay, hai Mèo con được cùng mẹ ăn một bữa no nê, cùng các cô chú có một ngày vui vẻ và đầy kỉ niệm.

 

Photobucket

Vợ chồng chú Quang, ba mẹ, chú Phước cùng cô chú Diệp Minh trước nhà hàng. ( Chú Kiệt làm phó nháy)

Hai con gái à! Lúc gần rời quán, cô Diệp có nhét vào giỏ mẹ một túi lynông nói là quà của cô Diệp và cô Kim Anh tặng cho hai con. Chà! Sắp về Việt Nam rồi, hai bé của mẹ lại được nhận thêm quà nữa, thích nhỉ! Ba mẹ cảm ơn rồi tiện thể chào tạm biệt mọi người cho ngày về sắp tới. Về đến nhà, mẹ mở quà ra xem. Ôi! Hai chú mèo xinh xắn! Một của cô Kim Anh, một của cô Diệp, hai cô góp lại thành một cặp mèo tặng cho hai con gái của mẹ. Các con biết không? Mèo là một trong những biểu tượng may mắn ở Nhật cùng với việc hai con sẽ chào đời vào năm mèo , mẹ cảm thấy món quà vô cùng ý nghĩa. À! cô Diệp còn mua tặng cho hai con thêm hai đôi vớ hình chú mèo nữa. Ôi! Chúng be bé, xinh xinh, hai con cùng ngắm nhé!

 Photobucket

Cô mèo may mắn màu đen thường được giới nữ sử dụng, ý nghĩa tránh được những điều xấu xa còn cô mèo trắng tượng trưng cho sự trong sạch, thuần khiết cùng hai đôi vớ cũng hình mèo xinh xắn.

Ba ngày tiếp nhanh chóng trôi qua. Chỉ còn vài giờ nữa thôi thật sự mẹ sẽ rời Nhật Bản không biết đến khi nào mới tới ngày trở lại. Ba con thì khệ nệ chuyển tất cả hành lý xuống lầu còn mẹ một mình đi xuống sau. Hôm nay trời âm u, lất phất những hạt mưa nhỏ. Trong lúc ba gọi taxi, mẹ đứmg chờ rồi nhìn lên dãy nhà đã gắn bó với ba mẹ gần ba năm, ngước sang bên khu vườn bên cạnh, những cây hồng trơ trụi giữa mùa đông. Ôi chao! Cảnh tượng buồn quá! Khóe mắt rưng rưng, mẹ lại lẩm bẩm hai câu thơ của Chế Lan Viên ” Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn!” Xe taxi tới, ba cùng bác tài chất hành lý lên xe và lên đường ra bến xe buýt. Trên tuyến xe buýt ra sân bay Narita, mẹ vừa trò chuyện với ba con muôn vàn chuyện, từ chuyện dự định tương lai, những việc cần làm cho hai tuần về sắp tới của ba con, chuyện bạn bè cho đến những cảm xúc khi rời Nhật Bản…vừa tranh thủ ngắm phong cảnh, đường sá nước Nhật một lần nữa qua khung cửa kính. Mẹ thoáng nghĩ: Nhật Bản giờ đây sao trở nên xa mà gần, gần mà xa đến thế!!!

Photobucket

Mẹ của hai con tại sân bay Narita ngày về.

Khoảng 4 giờ đồng hồ ngồi trên xe buýt, giờ ba mẹ đã đến sân bay Narita. Và sau gần 6 giờ trên máy bay, ba mẹ đã trở về Việt Nam. Đón ba mẹ ở sân bay có ông bà nội ngoại, một số cô chú bác ở Sài Gòn và vài người bạn của mẹ. Ai nấy cũng hân hoan khi nhìn thấy ba mẹ và điều làm mọi người càng chờ đợi hơn đấy là xem hai bé con của mẹ ở tuần thứ 26 lớn như thế nào. Vậy là sau một quãng đường dài suốt một ngày, không biết hai con gái của mẹ có mệt không? Giờ cả gia đình mình đã trở về quê hương rồi. Ngày mai sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, các con cùng mẹ tiếp bước trên con đường phía trước nhé! Ba mẹ thương hai con nhiều!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng