Người phụ nữ vĩ đại trong cuộc đời tôi

0

Con thật may mắn khi sinh ra có cả bố và mẹ chào đón, yêu thương và nuôi dưỡng con khôn lớn, trưởng thành như ngày hôm nay. Có lẽ, do tính cách và cùng là phụ nữ nên trong gia đình con có nhiều đồng cảm, gần gũi với mẹ hơn bố. Đến giờ, dù đã có một mái ấm riêng nhưng mẹ vẫn luôn là một tấm gương để con soi vào đó học hỏi rất nhiều điều: sự kiên nhẫn, chịu thương chịu khó, tấm lòng bao dung, nhân hậu hết lòng lo toan, hy sinh cho những người thân yêu của mình… Từ khi con học cấp II, lúc con bắt đầu có những nhìn nhận, hiểu biết về cuộc sống, lúc con bắt đầu hiểu về hoàn cảnh gia đình mình và những vất vả, hy sinh của mẹ….mẹ đã trở thành thần tượng trong lòng con. Con vẫn nhớ như in những nỗi buồn, sự lo toan cuộc sống hằn sâu trong đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, gầy rạc của mẹ. Cuộc sống bấy giờ  dù có khó khăn, mẹ vẫn luôn cố gắng dành cho con và em những điều tốt đẹp nhất: cho chúng con được cắp sách đến trường và tạo mọi điều kiện thuận lợi để con có thể học tập tốt với mong muốn con sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, thoát khỏi nỗi cơ cực như bố và mẹ đang phải trải qua.

Con thực sự thấy mình may mắn, vì dù có những lúc trong nhà chẳng còn hạt gạo, dù có những khi mẹ cứ đi ra đi vào bởi trong túi chẳng còn đồng nào để mua thức ăn… nhưng chưa bao giờ con phải nghe những tiếng than phiền, phải chứng kiến sự trách móc, cãi vã giữa bố và mẹ. Con chỉ có thể nhận thấy sự mệt mỏi của mẹ khi vô tình bắt gặp mẹ ngồi một mình lặng lẽ suy nghĩ rồi lại tự nói với chính mình “Khó khăn… khắc phục”. Những lúc đó, con thấy thương mẹ vô cùng và tự nhủ mình cũng phải cố gắng, cố gắng thật nhiều để không phụ lòng yêu thương, niềm tin và tất cả những gì đẹp đẽ mẹ đã dành cho con. Phải giống như mẹ “khó khăn… khắc phục” để đem lại cho bố mẹ niềm vui, bù đắp phần nào sự vất vả, hy sinh hơn nửa cuộc đời của mẹ.

Mẹ chính là ngọn lửa đã tiếp sức mạnh cho con để con tự nhủ phải cố gắng phấn đấu sống tốt, sống có ý nghĩa hơn, xứng đáng với những gì mẹ đã hy sinh cho con và những người thân yêu trong gia đình mình. Đến bây giờ con đã trưởng thành nhưng ngọn lửa ấy vẫn luôn cháy trong con. Con đã từng nghe ai đó nói, cuộc sống không bao giờ là một ao đời bằng phẳng và con thật hạnh phúc khi những lúc vấp ngã, những khi buồn chán… con lại có mẹ để tiếp thêm ý chí, nghị lực giúp con mỉm cười, tự tin bước tiếp con đường chông gai phía trước của cuộc đời mình.động lực sống tốt hơn, có ý nghĩa hơn để bố được an lòng.

Bàn tay mẹ bế chúng con, bàn tay mẹ chăm chúng con…” và giờ đôi bàn tay gầy guộc, trai sạn vì những lam lũ trong cuộc sống ấy lại tiếp tục nâng niu, chăm sóc những đứa cháu ngoại bé bỏng ngày một lớn khôn. Hạnh phúc giản đơn của con bây giờ là được nhìn thấy mẹ luôn khỏe mạnh, được nhìn thấy nụ cười ấm áp của mẹ khi được sum vầy bên con cháu. Con Hạnh phúc vì được là con gái mẹ… Con cảm ơn những hi sinh thầm lặng của mẹ để con có được những điều tốt đẹp trong cuộc sống hôm nay…

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng