Con sẽ luôn chờ Mẹ!

0

Mẹ tôi ở tù. 

Mẹ tôi, đang phải chịu án phạt trong tù. Khoảng thời gian còn quá dài.

Bao nỗi nhọc nhằn giờ đây, một mình mẹ chịu đựng. Khoảnh khắc u ám của cuộc đời đang lan khắp mái nhà siêu vẹo. Liệu có đủ sức chống đỡ?

Bao lần gặp mẹ trong mươi phút, là bấy nhiêu lần hai hàng nước mắt dòng dã chảy. Tôi thương mẹ! Mẹ thương tôi!

Người đời có ác cảm với những người như mẹ, mấy ai thấu hiểu, mấy ai bao dung? Nỗi thống khổ đang đè lên vai mẹ không chỉ là năm năm tháng tháng dài đằng đẵng ở phía trước mà còn là nỗi lo sợ ngày trở về.Cái ngày ấy càng đến gần, tôi thấy mẹ càng hoảng loạn. Mẹ sợ về giữa thế giới lạc long, giữa lầm than trách móc hơn là nỗi sợ ngày ngày chỉ đối diện với cái bóng của mình.

Tôi vào giây phút ấy, chỉ cầu xin cuộc đời duy nhất một điều là tiếp thêm nghị lực cho mẹ, để đôi tay bớt run rẩy trên khung cửa sắt, để nước mắt ngừng rơi khi bầu trời đêm kéo xuống. Những cơn gió hanh hao cuối mùa, xin thôi đừng làm mẹ buốt. Mẹ của tôi cực khổ đã đủ rồi.

Tôi mường tượng ra trong những giấc ngủ chập chờn, mẹ đang gọi tên tôi. Niềm tin duy nhất mẹ có thể bấu víu trong cuộc đời này. Trong những năm đã qua và những năm về sau, liệu có đêm nào mẹ tôi tròn giấc ngủ?

Ai cũng có một người mẹ để thương, để tin, để yêu. Hạnh phúc quá đỗi khi tia nắng bắt đầu len lỏi qua nhành cây, nghe tiếng mẹ đánh thức mỗi sớm mai. Bình yên quá đỗi khi nằm trong lòng mẹ lâng lâng giấc trưa hè. Bao cơn bão rít ngoài trời, chỉ cần có mẹ cũng đủ cảm thấy ấm áp rồi. Còn tôi, tôi cũng có một người mẹ để giữ vào trong tim.

Tôi không than trách cuộc đời đã đày bể khổ trần gian lên đôi vai gầy dạn sương gió. Hơn thế, tôi không có quyền trách mẹ dù mẹ đã chọn một lối đi sai lầm song tôi phải trách bản thân mình. Tôi sinh ra là tội nợ mẹ mang. Bố tôi giuồng bỏ cũng bởi lẽ tôi là con gái. Ước gì đó chỉ là bà mụ nặn nhầm tôi như người ta vẫn hay nói. Ba ghét tôi bao nhiêu thì mẹ yêu thương tôi nhiều thêm từng ấy, để bù đắp nỗi thiếu thốn không ba mà tôi chưa một lần thấy buồn. Còn nỗi đau của mẹ, ai bù đắp nổi?

Tôi tự hứa với bản thân mình rằng phải khôn lớn, phải vững vàng để mẹ không còn vì tôi mà lăn lộn giữa đời, nhưng cái ngày ấy chưa kịp tới, thì mẹ đã vội vã rời vòng tay tôi.

8-3 này và nhiều 8-3 đã qua, tôi ghen tị với hạnh phúc của những người được nấu một bữa ăn ngon, mua một nhành hoa đẹp hay chỉ đơn giản là gọi một cuộc điện thoại cho mẹ mình. Tôi ước đến ngày mẹ được về. Tôi sẽ bảo vệ sẽ che chở cho mẹ khỏi mọi mối hiểm nguy trong cuộc đời dẫu bàn tay tôi còn quá bé nhỏ.

Mẹ– Người tôi hết mực kính trọng. Ngoài này, hoàn toàn tự do, tôi lại thấy bí bách bởi những định kiến. Ở trường không ai được dạy cách tha thứ, chỉ có mẹ mới chỉ cho tôi điều đó. Mẹ tôi sai, đã và đang phải trả giá, còn người đời hà cớ chi không mở lối khoan dung? Tôi hy vọng chút lòng tốt ít ỏi còn sót lại ở phần người nơi họ để tôi được trọn vẹn tôn kính mẹ. Mình tôi thấu hiểu lý do mẹ hi sinh cả phần tự do của đời mình để cho tôi đầy đủ, chỉ có điều mẹ không biết rằng có mẹ mới là đầy đủ nhất cho tôi.

Mẹ – Người tôi thương yêu nhất trên cõi đời này. Bởi chín tháng mang nặng đẻ đau hay công nhọc nhằn nuôi dưỡng? Chẳng bởi vì điều gì mà cũng bởi vì tất cả. Tôi không thương mẹ thì còn có thể thương ai trên cõi trần này?

Mẹ – Người tôi chờ đợi được gặp gỡ, dù chỉ trong 10 phút ngắn ngủi của một tháng. Ấm áp ấy có gì sánh bằng? Rồi chia ly sẽ kéo gần ta đến với ngày gặp lại. Tôi sẽ ôm mẹ vào lòng và nói cho mẹ biết mẹ vĩ đại nhường nào.

Mẹ – đừng sợ, con ở đây chờ mẹ

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng