Một chiều nghêu ngao hát về mẹ

0

Tuổi thơ,

nhiều lần con nghêu ngao hát về mẹ,

ngọng nghịu tiếng ca thơ trẻ,

mẹ mỉm cười, ánh mắt hân hoan.

Con nhiều lúc không ngoan,

hay leo trèo, nghịch ngợm,

hay chạy chân trần trên con đường mấp mô, lởm chởm,

buổi trưa hè, mẹ tất tả theo sau.

Mỗi lần ngã đau,

con vùi đầu vào vòng tay mẹ, nức nở.

Mỗi khi chiều buông bên ô cửa mở,

Trên tay chiếc lược màu đồng,

 mẹ chải tóc cho con.

Ngày, tháng, năm và những giấc ngủ không tròn,

Mẹ mỏi mòn với gánh nặng gạo, tiền, cơm, áo.

Con chỉ cười vu vơ mỗi khi mẹ bảo

“Nhớ làm thế này, hãy cố gắng thế kia”.

Con trưởng thành.

Những đêm khuya, có đôi lần nhìn thấy mẹ chau mày thật khẽ.

Những món ăn ngon, mẹ chừa phần khi con đi về trễ.

Chuyện đời góp nhặt, mẹ lại kể, ưu tư.

Một ngày gió lộng,

Gương mặt mẹ cười hiền đối diện con

trong tấm hình tròn, khắc trên bia đá nhỏ.

Mẹ nằm đó,

bên những nhành lan trắng một thời mẹ đã yêu.

Con đứng chơi vơi giữa trời chiều,

Nhớ thương, 

và lại nghêu ngao hát về mẹ…

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng