Hãy cho con gọi “Dì” là “Mẹ”

0

Phải chăng Dì là người Mẹ thứ hai mà thượng đế đã ban tặng cho nó,là suối nguồn dạt dào sưởi ấm trái tim nó bấy lâu mà nó không hề hay biết,nó xin lỗi Dì nhiều lắm,xin lỗi vì chưa một lần làm Dì vui,vì chưa nở một nụ cười trong veo với Dì.Nó gấp 1000 con hạc giấy yêu thương như là điều ước gửi đến Dì …..và liệu…… nó có thể gọi Dì bằng hai tiếng:”Mẹ ơi”

 

                                          ” Mấy đời bánh đúc có xương

                                             Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng”

Nó lật nhanh những dòng kí ức,những khỏang trống soi rọi vào cuộc đời đầy rẫy những bất hạnh của nó.Gio đây dẫu những giọt nước mắt có cạn,nó cũng không thể kéo mọi việc trở về như lúc ban đầu.

 

Năm nó 10 tuổi,ba mẹ cãi nhau,nó chỉ nhớ đó là đợt cãi vả dữ dội lắm.Ba nó ném hết tất cả đồ đạc trong nhà ra ngoài,mẹ nó thì ầm ầm lớn tiếng.Rồi ba nó bỏ đi.Đêm hôm đó cũng chính là buổi tối định mệnh trong cuộc đời nó.Mẹ đã thắt cổ tự tử trước mặt nó để lại trong nó một nỗi ám ảnh và giày xéo cho đền tận bây giờ.Nó hận ba nó,người đã đẩy nó vào cuộc đời côi cút,thiếu vắng tình thương của mẹ.

 

Rồi năm nó 15 tuổi,ba đi thêm bước nữa.Nó càng ghét ba nó bao nhiêu thì lại càng hận người đàn bà đó bấy nhiêu.Một người phụ nữ còi cọc,xấu xí,độc ác-những suy nghĩ trong nó về Dì.Thế nhưng bà ta hiền lành lắm,suốt ngày tất bật với những công việc trong gia đình,nào là dọn dẹp,rửa bát,nấu cơm.Đặc biệt Dì rất thương nó.Luôn quan tâm ,chăm sóc nó mỗi khi bị bệnh,ốm đau.Dì động viên,an ủi mỗi khi nó gặp chuyện buồn.Mỗi giấc ngủ,miếng ăn của nó đều co sự hiện diện của Dì.Ngày nó bị điểm kém,mặc cho ba la rầy,chửi mắng,Dì vẫn đứng ra bênh vực cho nó.Còn nó luôn tỏ ra ương bướng và khó chịu với Dì,thậm chí nó còn dùng những lời lẽ thô tục để đối xử với Dì.Tận sâu trong kí ức của nó Dì là một mụ Dì ghẻ độc ác,giả tạo,chính Dì là người đã phá vỡ đi cái hạnh phúc của nó,khiến nó phải sống trong nỗi đau mất mẹ năm năm trời.

 

Nó bỏ nhà ra đi,Dì cũng khăn gói đi tìm nó.Dì bị tai nạn,và đã ra đi mãi mãi.Ngày nó về,nhìn di ảnh Dì với khói hương bay nghi ngút.Nó như chết lặng.Ba nó kể cho nó nghe tất cả mọi chuyện,lúc trước Dì vốn có một người con gái nhưng người con duy nhất ấy đã bỏ Dì mà ra đi trong một cơn bạo bệnh.Ba nó lấy Dì cũng là vì sự đồng cảm của cả hai và cũng chính là vì muốn chăm sóc cho nó..Kể từ lúc ấy nó hận bản thân ghê gớm.Nó-một đứa trẻ bất hạnh luôn khao khát tình thương của mẹ.Còn Dì-một người đàn bà chịu nhiều đau khổ trước nỗi đau mất con.Hai trái tim gặp nhau là để sưởi ấm cho nhau những nỗi mất mát mà họ phải gánh chịu.Thế nhưng chính nó lại dập tắt đi niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy.Nó nhận ra rằng không phải bất cứ một người Dì ghẻ nào cũng độc ác,cũng tàn nhẫn như câu ca dao mà dân gian  vẫn thường hay nói.Có chăng chỉ là một bộ phận nhỏ trong xã hội mà dân gian lên tiếng.

 

Phải chăng Dì là người Mẹ thứ hai mà thượng đế đã ban tặng cho nó,là suối nguồn dạt dào sưởi ấm trái tim nó bấy lâu mà nó không hề hay biết,nó xin lỗi Dì nhiều lắm,xin lỗi vì chưa một lần làm Dì vui,vì chưa nở một nụ cười trong veo với Dì.Nó gấp 1000 con hạc giấy yêu thương như là điều ước gửi đến Dì …..và liệu…… nó có thể gọi Dì bằng hai tiếng:”Mẹ ơi”

Hãy cho con gọi “Dì” là “Mẹ”
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng