Nụ hôn của mẹ yêu

0

Nhưng giờ đây con không dũng cảm để nói ra. Có lẽ con quá ích kỉ và quá yêu thương cái gọi là nông nổi ở tuổi 17. Con không đủ tự tin, con sợ con sẽ phải ngã vào lòng mẹ và khóc òa lên và rồi làm mẹ buồn thêm vì nước mắt con. Con biết! Và con sẽ cố gắng để mạnh mẽ. Con không nói lời xin lỗi nhưng con sẽ sửa chữa lỗi của con. Đâu đó trong đôi mắt mẹ con vẫn là đứa trẻ và con vẫn muốn là đứa trẻ như thế vì con biết mỗi sớm khi con chưa thức giấc mẹ đã nhẹ nhàng đặt lên trán con một nụ hôn. Mẹ bày tỏ yêu thương vào lúc con vẫn đang chìm trong giấc ngủ và vẫn quan tâm con một cách âm thầm như thế từ rất lâu.

 

 

Ngày… tháng… năm, nơi Yêu thương!

 

Gửi mẹ yêu quý của con!

 

Bức thư này con muốn gửi đến mẹ, nhưng con lại không đủ dũng cảm để bày tỏ và đưa mẹ đọc nó. Vì con sợ! Sợ con sẽ khóc òa lên. Con quá yêu đuối phải không mẹ?

 

Mẹ!

 

Ngay từ khi sinh ra, cuộc sống khốn khó bập bềnh một tay mẹ giang rộng đón lấy nó để che chở cho con. Vắng bố, mẹ một mình chịu đựng tất cả những ngày tháng nhọc nhằn nuôi anh em con khôn lớn. Con chưa làm được gì cả… Con hư lắm! Con chỉ nhận thức được điều đó sau những lần vẽ lên đôi mắt mẹ những nếp nhăn khi làm mẹ buồn lòng. Một tay mẹ chăm lo tất cả đảm đương việc đồng áng cho đến việc trong nhà, mẹ bảo chỉ muốn anh em con lo học hành và thành tài. Và giờ đây đôi tay mẹ bắt đầu gằn những nếp nhăn, đau buốt vào mỗi lúc trời trở rét. Đôi vai mẹ gầy nhiều đi khi gánh nặng đổ lên đôi vai ấy. Mái tóc mẹ bạc sớm vì pha nắng pha sương ngoài đồng. Cái dáng hao gầy một sớm một chiều ngày càng nhỏ bé hơn nhưng tại sao con vô tâm quá. Hôm nay con lại thấy trong đôi mắt mẹ đẫm lệ vì con. Đứa con gái của mẹ lại phạm phải lỗi. Ngày xưa con ương bướng cãi lại mẹ để rồi mẹ đánh, mẹ mắng, rồi mỗi đêm con ngủ say mẹ lại trăn trở và xức dầu cho con. Nhưng bây giờ con chọn cách im lặng, và mẹ cũng chỉ im lặng để đợi một điều gì từ con.

 

Mẹ! Con xin lỗi! Con đã sai.

 

Nhưng giờ đây con không dũng cảm để nói ra. Có lẽ con quá ích kỉ và quá yêu thương cái gọi là nông nổi ở tuổi 17. Con không đủ tự tin, con sợ con sẽ phải ngã vào lòng mẹ và khóc òa lên và rồi làm mẹ buồn thêm vì nước mắt con. Con biết! Và con sẽ cố gắng để mạnh mẽ. Con không nói lời xin lỗi nhưng con sẽ sửa chữa lỗi của con. Đâu đó trong đôi mắt mẹ con vẫn là đứa trẻ và con vẫn muốn là đứa trẻ như thế vì con biết mỗi sớm khi con chưa thức giấc mẹ đã nhẹ nhàng đặt lên trán con một nụ hôn. Mẹ bày tỏ yêu thương vào lúc con vẫn đang chìm trong giấc ngủ và vẫn quan tâm con một cách âm thầm như thế từ rất lâu.

 

Mẹ!

 

Đâu đó trong tiếng thở dài của mẹ luôn có bóng dáng của con. Con làm mẹ phiền lòng nhiều lắm phải không mẹ?

 

Nhưng con biết một điều…!

 

Sớm mai mẹ vẫn sẽ thức dậy sớm hôn trên trán con.

 

Mẹ sẽ đặt lên trán con một lời tha thứ…

Đặt lên trán con một lời dạy dỗ…

Đặt lên trán con một sự ủng hộ âm thầm…

Và cuối cùng là đặt lên đó một ngọn lửa yêu thương và hy vọng…

 

Nhưng mẹ ơi, vào sáng mai con sẽ không giả vờ nhắm mắt để đón lấy hạnh phúc – điều tuyệt vời nhất mà có lẽ mình con may mắn có vào mỗi sớm mai. Con sẽ thức giấc khi mà mẹ đã đặt lên trán con một nụ hôn, như nàng công chúa Bạch Tuyết thức giấc sau nụ hôn yêu thương của Hoàng tử. Và con chính là nàng công chúa của mẹ, con sẽ ôm lấy mẹ và hôn thật nhiều lên trán mẹ thay lời xin lỗi, thay lời cảm ơn sâu sắc, thay những nụ hôn con đã bỏ sót cả một quãng thời gian dài với sự quan tâm chăm sóc của mẹ. Con sẽ hôn lên mái tóc mẹ, vầng trán cao của mẹ, hôn lên đôi mắt sâu thẳm và nhiều nếp nhăn khắc khổ ấy. Cuối cùng sẽ hôn lên bàn tay rám nắng khô sần sùi nếp nhăn của mẹ cả cuộc đời vì con.

 

Mẹ biết không?

 

Mẹ đẹp lắm, đẹp nhất trong đôi mắt của con. Có mẹ chính là điều tuyệt vời nhất trên thế gian này mà con có.

 

Mẹ!

 

Con yêu mẹ!… Rất rất nhiều!♥!

cho thue ban ghe ban ghe dep

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng