Mẹ tôi không biết khóc?

0

Mẹ tôi không bao giờ biết khóc, người ta nói thế, và từ khi biết khóc là như thế nào tôi cũng chưa bao giờ tôi thấy mẹ khóc. Vào ngày sinh nhật năm lớp năm, tôi đã viết một lá thư rất dài gửi tới Thượng Đế- Người mà tôi tin tưởng nhất. Tôi nhớ rõ như in, đó là điều ước về một người mẹ. Tôi xin Ngài hãy ban cho tôi một người mẹ khác, một người mẹ giống bao bà mẹ của chúng bạn, cũng biết khóc khi thấy tôi buồn.

Mẹ tôi chỉ cười hề hà từ ngày này qua tháng khác, mẹ cứ như thế, đến bây giờ tôi đã 23. Người ta nói mẹ tôi không bình thường. Mà chính trong suy nghĩ của một đứa trẻ, tôi cũng mường tượng về mẹ như thế. Trong cuộc thi hùng biện cấp trường về lòng biết ơn, tôi bốc trúng vào mã đề “Bạn đã bao giờ nói lời cảm ơn với cha mẹ?”. Tôi sững người. Tôi chưa. Nhưng trong cuộc thi, tôi không thể thừa nhận rằng mẹ tôi chẳng bao giờ hiểu “cảm ơn” là gì. Trong khoảnh khăc ấy, tôi đã cố gắng biến mình trở thành một đứa con hạnh phúc, khi nắng mai tràn ngập căn nhà, được mẹ gọi tên yêu thương, được mẹ đưa đón tới trường, được mẹ dạy cho từng nét chữ con số, và được mẹ âu yếm vỗ về khi hờn dỗi. Thế nên tôi yêu mẹ vô bờ và chẳng lời nào có thể nói hết lòng biết ơn. Tôi được giải nhì cuộc thi. Tôi bắt đầu trở thành kẻ dối trá. Nhưng dối trá trong mơ ước.

Trong suốt những năm học phổ thông, chưa một lần nào bạn bè thấy mẹ tôi đi họp lớp. Họa lắm thì bố tôi có tạt qua chào hỏi cô giáo tôi và xin phép về. Ai nấy đều tưởng, mẹ tôi làm kinh doanh, chẳng có thời gian dành cho tôi. Mà tôi thì cũng chẳng thanh minh làm gì. Tôi từng nghĩ, mẹ sẽ làm tôi xấu hổ biết nhường nào.

Sau mỗi giờ tan trường, lòng tôi lại nặng trĩu khi phải bước chân trở về nhà. Những cơn gió cứ gờn gợn qua người khi tôi nhìn thấy mẹ đang lang thang bên bờ ruộng. Mẹ làm gì tôi không rõ chỉ biết mẹ cứ lang thang vậy thôi, thỉnh thoảng lại cười phá lên rất to như quá đỗi sung sướng. Nhà tôi trở thành một trò chơi ú tìm của mẹ, nào là quần áo, chăn màn, mẹ lấy tuốt gói gém lại rồi giấu đi đâu không ai biết. Nào là túi nilon mẹ gom lại để làm gì không ai rõ. Mỗi lần nhìn thấy mẹ tôi lại muốn chạy ra thật xa. Nhưng hiện hữu trước mặt tôi là mẹ tôi mà?

Lớn dần lên, tôi lờ mờ hiểu được rằng, mẹ vì tôi mà thành ra như thế. Một cơn động kinh sau sinh đã khiến mẹ mãi mãi không bao giờ trở thành một người mẹ như tôi mơ ước. Hóa ra, mọi nỗi khốn khổ mẹ đang phải chịu đựng trong hình hài mỏng manh lại bắt nguồn từ tôi. Những tiếng cười hề hà càng làm tôi trở nên đau thắt.

Người mẹ ấy, tôi đã từng sợ hãi. Mỗi cái ghì của mẹ làm tôi như không thể thở nổi, chỉ khi nào tôi òa khóc thật to mẹ mới chịu buông tay. Bây giờ tôi chỉ muốn được ôm chặt mẹ tôi như thế, vuốt ve mái tóc mẹ mà chưa một lần tôi từng làm. Nếp nhăn cũng đậm dần. Mẹ tôi, bỗng đẹp như giấc mơ.

Thời trôi qua từng kẽ tay, tôi đã lớn, mẹ đã già. Ngày ôn thi đại học, có tôi ở nhà trò chuyện nên mẹ bớt đi lang thang. Chỉ thỉnh thoảng tôi không để mắt là mẹ lại biến mất như một cơn gió không dấu vết. Có lần trời bỗng tối sầm, cơn mưa ập đến không ngờ, tôi hoảng hốt đi tìm. Mẹ đội mưa, co ro trong lớp lá của cây xà cừ cổ thụ, run rẩy sợ hãi. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ mình khóc nếu tôi không nhầm lẫn với những giọt nước mưa còn sót lại. Phải chăng những tiếng trêu trọc cười đùa của lũ nhóc quanh nhà cũng giống như cơn mưa ấy, khiến mẹ tôi hoảng loạn nhưng chỉ vì không tìm thấy chỗ ẩn nấp nên chưa một lần mẹ dám khóc mà thôi? Giá mà, thời gian quay ngược lại, tôi hứa, sẽ là nơi trú ẩn của mẹ.

Bước vào đại học, tôi bỗng thấy một nỗi niềm ầng ậc trong lòng, không hẳn vui và cũng không buồn. Xa nhà, tôi không còn gặp mẹ, không bất giác bị mẹ ghì trong lòng cũng không còn được nghe tiếng cười của mẹ. Ngày tôi đi nhập trường, ánh mắt mẹ thoáng buồn, mà cũng có thể chỉ là do cảm giác của tôi. Tôi đi rồi, sợ lũ nhóc con cứ bám riết trêu mẹ, sợ mẹ lang thang trong những cơn mưa ào ạt. Nhưng tôi buộc phải đi xa thôi.

Tôi nhớ những lần về thăm nhà, tôi dắt mẹ dạo bộ ngoài cánh đồng. Nắng vàng hoe đổ vào chiều một mùi thơm lúa thóc còn sót lại sau mùa gặt hái. Bàn tay mẹ níu chặt bàn tay tôi. Mẹ vẫn thế, vẫn thích thơ thẩn với cỏ dại ngoài băng đồng. Chốc chốc, tiếng cười của mẹ lại xé toang một mảnh đồng tĩnh lặng. Phải chăng vì mẹ vui? Mẹ thích dang rộng hai tay vừa đi vừa hát. Mẹ hát gì tôi cũng không dịch rõ, chỉ tựa tựa như một lời hát ru. Còn tôi, thì thích ngắm mẹ cười. Càng thương mẹ bao nhiêu, tôi càng ân hận bấy nhiêu về những năm tháng tuổi thơ, khoảnh khắc tôi được ở gần mẹ nhiều nhất cũng là lúc trái tim tôi rời xa mẹ nhất. Mẹ tôi hẳn đã cô đơn lắm.

Mẹ chưa một lần cho tôi bú, nhưng tôi cảm thấy trong mình dòng sữa mát của mẹ. Mẹ chưa từng bế ẵm tôi trên tay, nhưng hình như lời hát mẹ vừa thì thầm là để dành cho tôi của 23 năm trước.

Bạn biết không? Ngay cả khi bạn không nhìn thấy người khác khóc bao giờ, cũng chưa hẳn là họ đã vui. Người ta nói, âu cũng là số phận, mẹ tôi không phải phiền muộn nhiều, nhưng tôi biết chỉ mình tôi là cảm thấy những xúc động của mẹ lúc tôi đẩy mẹ ra khi mẹ ôm tôi, lúc tôi hét toáng vì xấu hổ, lúc tôi rời nhà đi học, ngày tôi đi lấy chồng, ánh mắt mẹ đều chất chứa một nỗi niềm mà có chăng chỉ thể cảm nhận bằng trái tim. Mẹ tôi rất bình thường. Cảm ơn Thượng Đế, đã ban mẹ cho tôi. Cảm ơn Mẹ.

Ngay lúc này, một mầm sống nhỏ bé đang nhen lên trong mình, tôi lại thương mẹ hơn bao giờ hết. Tôi yêu một thiên thần chưa một lần gặp mặt như tình yêu của mẹ dành cho tôi. Tôi cố gắng hết sức để con mình được khỏe mạnh cũng giống mẹ ôm tôi để che chở trước trận đòn roi của bố mặc dù biết bao lần tôi cố đẩy mẹ ra. Rồi vài tháng nữa, khi tôi sinh con, nếu một cơn động kinh cũng bất chợt ập đến với tôi không báo trước, thì liệu con tôi có ước gì tôi không là mẹ chúng? Tôi hi vọng rằng chúng sẽ hiểu tôi buồn nhường nào dù lúc ấy tôi chỉ còn biết cười.
Tôi bắt đầu viết cuốn nhật kí cho cuộc đời mẹ và tôi. Tôi sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ quên mất. Trong ấy, có cả những ngày tháng tôi ghét mẹ bằng ánh mắt của một đứa trẻ, có những quãng đường tôi và mẹ cũng vui vẻ bên nhau, có cả những thấu hiểu khi tôi cũng trở thành một người mẹ và một kết thúc có hậu. Có mẹ, đã là điều đáng yêu nhất trong cuộc đời này cho dù mẹ bạn chẳng bao giờ biết khóc.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng