Mẹ ơi ! Mẹ à !

0

Mẹ à,

Hôm nay con đi làm

Có vệt nắng ngắn dài chen nhau in mặt áo

Chen cả nỗi nhớ, lũ vui lũ buồn.

 

Một ngày vắng, vệt nắng kia cũng dài

Nó len nho nhỏ, khung mành ô cửa sổ

Bất chợt thấy, khoảnh khắc lâu, đong đưa không dư vị

Và kìa hương sơm sớm dập dìu cơn trống trải

Oà trong nắng, con nhớ mẹ thật rồi.

 

Giá như…

Trong từng cái chớp mắt gật gù ngủ gật

Phút lặng im tênh tênh mùa xa lạ

Những ngáp ngắn ngáp dài trưa cô độc

Con thấy mẹ, mẹ ơi !

 

Mẹ bảo con ngoan nhất nhà

Nhưng mẹ ơi !

Con chưa ngoan, chưa ngoan, chưa ngoan đâu

Con đã lớn vẫn con nít, vẫn ngu ngơ mẹ ạ

Vẫn vòi mẹ đánh thức, ủi áo, chăm cơm con đi làm

Vẫn đòi ở nhà  rúc mình bên mẹ

Mẹ à, con đâu có ngoan.

 

Mẹ nhớ không ?

Cái cười rúc rích, tay ghì chặt

Mẹ chở con trải dài những con đường vắng

Xe đạp quay, bì bõm đời ngang dọc

Mang màu nhớ ôm ấp cả tuổi thơ con.

 

Hôm nay con đi làm

Tự lái

Không ghì chặt, không nắm, không nghiền mắt

Không khe khẽ bi bô

Mẹ ơi, mẹ ơi đến chưa ạ ?

 

Giá như, giá như và giá như

Vệt nắng in bóng mẹ

Gần gũi, không bao giờ là xa vắng.

Giá như, giá như và giá như

Con trở mình thành trẻ nhỏ

Khỏi phải tung cánh xa xôi là vô tận

Tựa nép mình ung dung bên mẹ thôi.

 

Nắng ơi nắng

Xin đừng đánh thức

Những cơn mê học đòi làm trẻ nhỏ

Và bắt tôi trở lại làm người lớn nghe chưa !

 

Viết cho một ngày đi làm không gặp mẹ,

Sài Gòn, tháng 3, những ngày thử việc

 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng