Chỉ còn nước mắt hạnh phúc thôi mẹ nhé

0

Người hãy cứ chầm chậm
Chầm chậm thôi
Cho mỗi giây triệu triệu tiếng cười
Mỗi phút vạn những niềm vui
Ngày sẽ mở khoảng trời xanh xa

Đất xanh sâu
Biêng biếc
Cùng du ca
đường dài tít tắp
Xin hãy cứ chầm chậm , chầm chậm thôi
Để tóc hóa làn mây
Da thịt là những nhành hoa đua sắc
Tình yêu khác gì nấm mồ biết khóc

Có khó gì đâu? Chầm chậm thôi mà
Lắng nghe tia nắng
Giọt sương
Ngắm nhìn nỗi đau
Cùng ta chạm vào trời đất
Đang se sẽ lách mình qua khe cửa hẹp
Van xin người
Chầm chậm thôi
Đừng tích tắc
Tích tắc nỗi đau

– Đặng ĐÌnh Mạnh_

Người ta thường nói với ” Hạnh phúc lớn nhất là khi ta được ở bên những người mình yêu dấu ”. điều này với tôi hoàn toàn đúng,giờ đây tôi cũng biết thêm rằng nỗi đau lớn nhất là khi ta phải chứng kiến người mình yêu thương rời bỏ ta đi mãi mãi mà chẳng thể làm gì khác được.

Một năm về trước, khi mà một nửa thế giới đang chìm trong quà tặng những lời chúc tụng thì mẹ tôi lại chỉ biết ngồi khóc. Những cơn đau dai dẳng của bố đã có kết quả , Bố bị ung thư phổi . 8-3-2013, ngày phụ nữ của người phụ nữ tuyệt nhất trong tôi là thế đấy. Suốt khoảng thời gian dài sau đó, trong lúc bố cố gắng chọi với những khối u ác tính di căn đang chờ ngày bục phát thì cũng là khoảng thời gian gia đình tôi chìm trong khủng hoảng, kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần Đứa con ngỗ ngược thường ngày như tôi , những tưởng mạnh mẽ, tưởng can trường lắm mà cũng nhanh chóng suy xụp.

Tôi không thể cầm lòng mỗi khi nhìn bố quằn quoại trong đau đớn, tôi không thể chịu đựng hơn với suy nghĩ bố sắp rời xa tôi mãi mãi. Tôi muốn mình sẽ dũng cảm đối mặt với đau này để bố yên lòng nhắm mắt, để cho mẹ một chỗ dựa. Thế nhưng cuối cùng hóa ra chính mẹ, người phụ nữ duy nhất trong gia đình mới là người cho hai bố con tôi chỗ dựa Mẹ cũng chỉ là một phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác. Nhưng trong những lúc như thế này mẹ lại trở nên mạnh mẽ biết nhường nào. Mẹ một mình đứng ra lo liệu việc nhà, lo đối nội đối ngoại và mẹ dành tất cả thời gian có thể để luôn ở trong viện cùng bố, cho dù có người trông bố thay thì mẹ cũng không chịu về. Mẹ sợ tôi hay những đứa em họ trông bố không được chu đáo. Nhìn dáng mẹ gầy xọp đi, đôi mắt thâm quầng trên gương mặt xanh xao của mẹ tôi thương mẹ quá.

Rồi cũng đến ngày bố rời xa mẹ con tôi mãi mãi, tôi chán nản ù ì đáng sợ. Tôi bỏ mặc mọi thứ,đống sơn dầu đang khô khốc, những bức tranh dở dang mốc meo như đang chế diễu. Tôi chẳng thiết điều gì nữa. Mẹ dọn dẹp đống họa phẩm bừa bãi cho tôi rồi nhẹ nhàng âu yếm” Bố mất rồi , mẹ còn mỗi mình mày thôi đấy ”

Tôi giật mình nhận ra từ ngày bố mất mẹ ăn chay trường nhưng vẫn không quên nấu những món mặn ngon nhất dành cho mình tôi. Từ ngày bố mất mẹ chẳng buồn đi chơi đâu nhưng vẫn luôn giục tôi đi du lịch đâu đó

Từ ngày bố mất mẹ phải cặm cụi cuốc vườn rau sạch sau nhà hay lúi húi mò mẫm sửa xe đạp trong khi tôi vẫn đang ủ ê nằm dài trong nỗi nhớ thương bố vô hạn

Triệu triệu trang giấy cũng chẳng hết nổi tình yêu và sự hy sinh mẹ dành cho gia đình, cho tôi . Chỉ cần nhớ giản đơn mẹ là người vĩ đại nhất trần đời và tôi yêu mẹ!

Hôm nay, tôi lặng lẽ đến bên mẹ với món quà nho nhỏ cho ngày 8/3, mẹ cười thật tươi. Rất lâu rồi tôi mới thấy mẹ cười như vậy. Tôi ôm chầm lấy mẹ, người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian : ” từ bây giờ , sẽ chỉ còn những giọt nước mắt hạnh phúc thôi mẹ nhé “

 Đặng Đình Mạnh

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng