Con có bao giờ là người lớn

0

Lời đề tựa

Bài viết này có thể không phải là một câu chuyện mà đơn giản chỉ là nỗi lòng của một đứa con gửi cho những đấng sinh thành. Cuộc đời ai cũng sẽ có những lúc yếu mềm, sợ hãi, ai sinh ra cũng có những điều mất bên cạnh vô vàn điều mình được. Điều quan trọng là ta nên dũng cảm đương đầu để tiếp tục cuộc sống hơn là tìm cách biện minh để rồi chạy trốn mọi thứ. Bởi nó sẽ thật nguy hại cho chúng ta và cho cả những người thân bên cạnh mình.

 

Hãy để cuộc sống trôi đi như những gì nó vốn có, tuần hoàn như những gì vòng xoay cuộc đời đã mặc định. Đừng bao giờ tự biến mình trở thành một đứa trẻ trong lòng ba mẹ, mà hãy dũng cảm trở thành người lớn về nhiều nghĩa. Với những đấng sinh thành con cái luôn cần được che chở dù chúng có ở tuổi nào chăng nữa nhưng đừng vì thế mà ta- những đứa con ỷ lại vào điều đó. Nước mắt đôi lúc cũng cần chảy ngược một lần để thấy được rằng trên chặng đường ấm êm của những đứa con, ba mẹ chúng đã vât vả, hi sinh như thế nào nhé bạn! Xin dành tặng nó cho những ai từng hi sinh cả cuộc đời cho những đứa con của mình và cả những đứa con được hưởng tình thương của gia đình, cả những ai luôn hoài nghi cuộc sống. Sống lạc quan hơn với cuộc đời là cách bạn trả ơn cho những nhọc nhằn mà những người yêu thương bạn dành cho bạn. Xin cảm ơn!

 

Ngày thơ bé mỗi lần con sà vào lòng mẹ và nũng nịu, mẹ lại kí đầu con và bảo: “ chả biết lúc nào mày lớn cho mẹ được nhờ!”. Những lúc ấy con bé ngây ngô như con dù chưa hiểu hết sự đời nhưng con vẫn biết cái mong ước cho con trở thành người lớn luôn là niềm ước ao của mẹ. Và rằng chắc nếu con trở thành người lớn thì mẹ sẽ vui lòng lắm. Thế rồi con nhóc như con lại lăn tăn với cái suy nghĩ: “ Thế nào mới được coi là người lớn nhỉ?”  Với bản tính hay tò mò mà mới bốn, năm tuổi con bắt đầu xem xét mọi người xung quanh để học cách trở thành người lớn như lời mẹ nói. Chao ôi! Giờ nhớ lại đôi khi con cũng bật cười về những cái ngày học đòi làm người lớn ấy. Mẹ còn nhớ không hở mẹ? Những kí ức mờ nhạt về một con bé còn chưa biết tự mặc đồ mà mỗi lần tắm xong khư khư ôm lấy bộ quần áo đòi tự mình mặc lấy. Cả nhà đã cười phá lên khi vỡ lẽ ra chỉ vì thấy từ bố mẹ đến anh chị của nó- những người lớn mà nó thấy có ai bắt người khác mặc đồ cho mình, chọn quần áo cho mình khi tắm xong đâu. Nghĩ tới cái bộ dạng mình vụng về cài từng cái cúc áo suốt cả giờ đồng hồ mà còn cái dưới cài lên cái trên thật không nhịn nỗi cười. Hay cũng chính con nhỏ đó đã lén lấy hộp đồ trang điểm của chị nó rồi cũng “ trang điểm” theo phong cách người lớn, đi người mẫu trong cái áo rộng thùng thình của ba, đôi giày cao gót của chị. Đó có lẽ là những hành động ngây ngô, đôi khi lại quá bướng bỉnh khiến cả nhà cười bò lê bò càng mẹ nhỉ. Nhưng rồi đâu lại hoàn đấy. Trẻ con  vẫn cứ là trẻ con. Cái trò chơi học làm người lớn nhanh chóng bị bỏ quên ở một xó xỉn nào đó của kí ức thời thơ dại . Con lại trở về với hình ảnh một cô bé út bướng bỉnh, nũng nịu, vẫn cứ khóc nhè mỗi lần vòi vĩnh ba mẹ hay anh chị một điều gì đó. 

Tuổi ấu thơ lại trôi nhè nhẹ theo từng cánh võng mẹ đưa con mổi buổi trưa  khi cơn gió Lào về khô khốc cái vùng biển miền Trung vốn đã khô cằn, khắc nghiệt.

 Con lớn lên và vẫn coi những điều mình được hưởng là một điều hoàn toàn tự nhiên và bình thường như nó vốn có. Con có biết đâu rằng những ấm êm mà mình cho là đương nhiên ấy lại ẩn chứa cả nỗi nhọc nhằn của ba, sự hi sinh chịu đựng của mẹ và cả những thiệt thòi trong suốt tuổi thơ của các anh các chị con.

 Nhà ta có sáu anh chị em. Một điều chẳng lấy gì làm bất thường ở cái làng chài ven biển nghèo khó. Bởi trong cả trăm cái nóc nhà lá liêu xiêu ẩn dưới bóng của những rừng phi lao ngút ngàn thì cái quan niệm đông con hơn đông của đã trở thành lệ từ ngàn xưa. Con là con út lại là gái hiển nhiên là được chiều. Mẹ sinh con khi tuổi cũng đã tứ tuần. Có lẽ vì thế nỗi lo để con trở thành người lớn trước khi mình gần đất xa trời cũng là nỗi lo dai dẵng trong lòng ba mẹ. càng lớn con lại càng cho mình là đứa trẻ kém may mắn bởi cái ý nghĩ mình không được xin xắn như những đứa trẻ đồng trang lứa khác. Nhìn chị gái kế con phúng phính với má lúm đồng tiền, nhìn những anh chị của mình ai cũng không đến nỗi gì thì con lại càng thấy ông trời quá bất công. Cũng chính vì cái nỗi hờn trách kia mà cho đến khi con đến trường nỗi mặc cảm của con lại càng lớn. dù trước mặt thầy cô, bề bạn con luôn hoặc cố tỏ ra mình là một cô bé khá tự tin và thân thiện, dễ mến. Con cố tìm cách khỏa lấp đi nỗi mặc cảm về khuôn mặt chẳng lấy gì làm khả ái của mình bằng thành tích học tập và những năng khiếu khác. Trước mặt họ con chưa bao giờ khóc. Bởi khóc là yếu đuối, đớn hèn, ít ra con đã nghĩ như thế. Đôi lúc con nghĩ ông trời không biết là thương mình hay là đùa với mình khi cho mình một trí nhớ tốt như thế mẹ ạ. Những chuyện mà từ đời não đời nào của thời thơ ấu, những gì người ta cho là vặt vảnh rồi quên nhanh thì con lại nhớ đến kì lạ. Cả nhà vẫn đùa là con nhớ dai là gì. Cũng bởi cái trí nhớ kia mà con học rất tốt, từ cấp một đến cấp hai con luôn là học sinh giỏi, đi thi bất cứ cuộc thi nào con cũng giành giả thưởng dù nó chỉ bó hẹp ở cái mảnh đất nhỏ hẹp này mà thôi. Nhưng nhớ dai tuy làm người ta khó quên đi niềm vui nhưng cũng lí do làm nỗi buồn cứ đeo đuổi mãi. Con ghi nhớ như in lời mấy thằng con trai treo con là” răng hô mũi hốc”, rồi là mỏ gà, mỏ khỉ. Mặc dù thế nhưng trước mặt chúng con chưa bao giờ mắng chửi, cũng chưa bao giờ khóc rống lên, tất nhiên là trừ cái lần bị trêu chọc đầu tiên. Những lần sau đó con tỏ ra bình thản, lờ đi như chưa từng nghe thấy, thậm chí con còn trêu lại chúng, cứ y như rằng nói cho chúng biết: “ Ồ! Bình thường thôi!”. Mẹ ơi! Chẳng bình thường chút nào đâu mẹ nhỉ! Bởi đằng sau những nụ cười kia của con lại là những dằng xé, những tủi hờn quá sức chịu đựng của một đứa nhỏ. Ở lớp thế thôi chứ về nhà con lại chui vô góc phòng ngồi nấc lên những tiếng nghẹn ngào. Con ít khi nào khóc thành tiếng, con chỉ ngồi thế mặc kệ cho nước mắt cứ trào ra, lăn thành giọt dài trên má rồi đến khi nào không còn khóc được nủa lại thiếp đi trong tiếng nấc ngẹn ứ. Tiếng nấc ấy đơn giản với một đứa trẻ chỉ là nơi nương tựa của những nỗi buồn không thể thổ lộ nhưng với mẹ nó như những mũi dao xoáy sâu vào tâm can, vào trái tim của người làm mẹ. Cũng không biết có phải bởi thế chăng mà mỗi lần con than khóc, con hờn trách ông trời, rồi giận lây sang cả đấng sinh thành là ba là mẹ sao sinh con ra lại xấu xí như thế, mẹ ngậm ngùi quay đi lau những giọt nước rưng rưng trên khóe mắt trước sự ngỡ ngàng của con vì không hiểu vì sao mẹ khóc. Nỗi buồn là của con chứ đâu liên can gì đến mẹ. Mẹ quay lại mỉm cười vuốt tóc con, nhẹ ôm  con vào lòng mẹ bảo” mặc kệ ai nói gì con à. Với mẹ con là cô bé dễ thương nhất mà mẹ đã thấy.”  Mẹ an ủi con bằng cách ngồi kể lễ cho con hàng trăm cái ưu điểm nhỏ nhặt mà con có. Nào là con gái mẹ có đầu óc thông minh, có cách kể chuyện hài hước… có hết thư này đến thế kia. Rồi mẹ ngắm nghía khuôn mặt con như để cố tìm ra những nét tiềm ẩn trên gương mặt mà con luôn căm ghét ấy. Khi đã tìm ra mẹ lại bảo: “Ngốc ! ai nói là con mẹ xấu xí nào. Con xem đi nào! Có ai có đôi mắt to, lông mi dài như con không? Lại còn, lại còn cái trán thôn minh nữa chứ!”. Miệng nói tay làm, mẹ với tay lấy cái gương để đầu dường đưa cho con.Ừ! mà cũng đúng thế thật! con thầm nghĩ khi ngó đi ngó lại thật gần đôi mát mình trong gương. Đôi mắt to, đen háy với một cặp lông mo dài cong vút. Chả thế mà đến lớp mười khi mắt không còn thấy rõ phải đeo kính cận hết ba, mẹ rồi các anh, các chị và cả con nữa đã tiếc hùi hùi khi con phải nhìn đởi qua hai mảnh thủy tinh. Và mẹ càng buồn hơn khi đôi mắt của con gái mẹ ngày một trĩu nặng ưu tư. Nhưng nói là nói thế thôi. Con vẫn cứ mặc cảm, nhất là khi còn hơn khi con gái đến tuổi dậy thì. Thực ra khi nhìn những đứa bạn gái càng lớn càng nhiều bạn nam để ý con lại càng thấy tủi phận mình hơn. Con tỏ ra mình vững vàng với thái độ dửng dưng như một tảng băng trôi khi đứng trước bọn con trai, trong khi những đứa con gái khác luôn ửng mặt, e thẹn. Ở lớp con được chúng nó gọi là người không biết buồn, con được bao nhiêu đứa bạn khác coi là bến bờ để trút những bầu tâm sự thầm kín nhất. Chắc chẳng bao giờ chúng nghĩ nhỏ bạn mà chúng luôn ngưỡng mộ là con người của niềm vui, giáo chủ của chủ nghĩa lạc quan và thi vị hóa cuộc sống kia lại luôn u uất bởi những nỗi buồn thầm kín. Cô ta chỉ đeo cho mình cái mặt nạ tươi cười trước thế gian mà thôi còn khi bước chân trở về ngôi nhà với những người thân trong gia đình cô lại trở về với chính những gì sâu kín nhất. Con càng ngày càng hay cáu gắt, lì lợm khi ở nhà, mẹ lại biết điều đó và lại thở dài nhìn ba ngao ngán. Mẹ chắc chẳng mong gì đứa con gái út bé bỏng ngây thơ ngày xưa của mẹ lại đi mang tâm hồn của một bà cụ. Chắc những lúc ấy mẹ đã thầm ước biết bao rằng giá như con đừng bao giờ lớn  phải không mẹ. Ở trường con vui vẻ bao nhiêu tươi cười thân thiện bao nhiêu thì ở nhà con lại khác hẳn. Suốt ngày chỉ cần bước chân về đến nhà con lại ru rú trong phòng như bị cấm cung chứ chẳng hề đi đâu khác. Tuổi niên thiếu của con trôi qua chỉ có hai chiều là từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà mà thôi. Giờ nghĩ lại đôi lúc con lại thấy buồn cười bởi con không biết khi những thầy cô, từ thầy cô chủ nhiệm đến những thầy phụ trách công tác đoàn đội ở những ngôi trường kia sẽ thế nào nếu biết sự thật về một đứa học trò mà họ hết mực yêu thương và cho là năng nổ, hoạt bát, nhiệt tình…  lại nhút nhát như thế nào khi về đến nơi mà nó sống. Suốt mười tám năm trước khi con bước chân vào cánh cửa đại học những lần con đi đâu có lẽ mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Những năm tháng ấy đời con nếu không dành cho việc học tập ở trường, những hoạt động đoàn đội thì cũng chỉ là vùi đầu vào những cuốn sách, tờ báo mà chị con vẫn trêu chỉ tổ để “đầu to mắt cận” mà thôi, rồi là chiếc ti vi và những đứa trẻ con nhà hàng xóm. Những lúc ấy hết ba rồi mẹ lại la lối rằng xem ti vi vừa thôi không tốn điện. Con biết chẳng phải vì tiếc mấy đồng đóng cho ông thợ điện kia mà ba mẹ mắng con. Chẳng qua ba mẹ muốn con dành thời gian để bước ra ngoài cánh cổng nhà chật hẹp và nhìn xem cuộc sống tươi đẹp đến nhường nào. Con thì vẫn thế. Con vẫn thích thú hơn với những cảnh sắc giả tạo, ảo ảnh đằng sau cái màn hình ti vi kia hơn là cái cảnh thực mà mọi người vẫn cho là đẹp đẽ bên ngoài thế giới. Bởi với con nó chẳng những không có gì lấy làm đẹp mà con đáng sợ. Đáng sợ không phải ở nơi cảnh vật mà là những lời trêu chọc quá ư là cay độc với trá tim đã nhiều lần thương tổn với con. Coi phim đôi lúc con lại thấy mình cứ y như là con vịt con xấu xí trong bộ phim hoạt hình kia. Con thầm nghĩ chỉ khác với nó một điều là nó còn có một ngày rũ bỏ bộ lông xấu xí để thỏa chí bay lên trời xanh thành một con thiên nga xinh đẹp, còn mình thì… Con vội vàng lau những giọt nước mắt, cố che đi phút mềm yếu để  không ai nhìn thấy. Che giấu cảm xúc, điều đó con làm giỏi quá, thành thục quá phải không mẹ?. Thế rồi con tự thu mình trong vỏ ốc của chính con và cầu mong đừng ai bắt gặp mình trong đó. Hàng xóm láng giềng trong làng thậm chí có người còn chẳng biết con là con nhà ai nữa mẹ nhỉ? Bởi chẳng như những đứa trẻ khác con chẳng bao giờ bén mảng đến những buổi liên hoan cho trẻ con trong xóm, chẳng bao giờ chạy long nhong giữa đám trẻ xem đám ma, đám cưới hay đánh căng đánh đáo. Mẹ có hỏi con lại trả lời thản nhiên: “ xem làm gì mấy trò ấy hả mẹ? con không  rãnh việc.”. Khác với người ta mong con mình ít vòi vĩnh, ít trốn đi chơi thì mẹ lại mong con một lần như thế. Có như vậy  mẹ mới thấy an tâm vì con gái mẹ cũng có một tuổi thơ bình thường như những đứa trẻ cùng tuổi khác. Ở trong ngôi nhà ấy con trở về với những gì thật nhất của chính mình: cục cằn, lì lợm và sợ mọi thứ xung quanh. Con đâm ra sợ  hãi mọi thứ kể cả người thân của mình. Những lời anh chị con gọi con là “bé Trớt”, hay anh hai bảo “ em út xấu thế này chỉ khổ các anh nay mai phải nuôi báo cô”, hay” lập miếu thờ”, rồi lời ba nửa đùa nửa thật: “ bé đưa ba lấy mảnh chì ba cặp lưới, chỉ cặp vào môi bé xong lấy cục gạch chặn lên chỉ mấy ngày là đẹp ngay thôi mà!” những lúc ấy càng làm con tức giận, oán hờn cuộc sống này hơn. Mẹ hiểu được điều đó. Nhưng một người nông dân ít chữ như mẹ chẳng thể an ủi con bằng những lời văn hoa sách vở. Mẹ vẫn thế. Lặng lẽ nuốt nước mắt khi con buông lời trách cứ. Con ngây ngô quá đến nỗi có biết đâu rằng lời nói trong tủi hờn của con lại như xát muối vào tim mẹ. Ngay cả đến gặp gỡ những họ hàng thân thiết con đều trốn tránh tất. Mẹ còn nhớ không hở mẹ? có lần cô ruột con cùng mấy anh chị từ xa về thăm đúng lúc con đi học về. Thấy họ con đã đi tắt qua cửa sau rồi trốn vào phòng. Mãi đến khi chị con phát hiện ra thì con miễn cưỡng bước ra ngoài trong cái lắc đầu của mọi người. Con trách trong tiếng nấc: “ sao mẹ sinh con ra làm gì. Con xấu xí để ai cũng cười. Anh chị cũng cười. Thà chết đi còn hơn!”. Lần ấy con đã hất đổ bát cơm. Và ba lần đầu tiên đã thẳng tay tát vào má con rồi lớn tiếng: “ phải! biết mày hư thế này ba mẹ không sinh mày ra còn tốt hơn. Mày không phải con gái tao. Từ nay đừng gọi tao là ba nữa!”. Con nhìn ba, không rơi một giọt nước mắt để chứng tỏ là mình đúng. Tay ba run run, rồi ba bỏ đi ra hiên nhà ngồi đốt thuốc từ điếu này sang điếu khác… Mẹ ngậm ngùi trong nước mắt, mẹ xuống bếp luộc quả trứng để xoa cái má bị sưng cho con. Với bản tính trẻ con con đã không chịu ăn cơm hay nói chuyện hai ngày liền. “ Mình không sai.” Và ba mẹ không thương mình thì mình vẫn không sao. Con đã cho là như thế. Nhưng rồi khi ba của đứa bạn thân con mất. Là lớp trưởng con đã cùng thầy và các bạn đến viếng người đã khuất. nhìn thấy nó, một thằng con trai quậy phá nhất nhì lớp đã khóc hết nước nắt trước quan tài của ba nó, con hiểu ra nhiều điều. từ ngày hôm ấy con đã bớt bướng hơn, bớt oán trách hơn dù chỉ là trước mặt ba mẹ. Con cũng thôi luôn cái ý nghĩ thà chết có khi còn sướng hơn. Nhưng con vẫn ngại tiếp xúc, ngại đi đến chỗ đông người trừ mái trường của con. Mẹ cũng mất dần cái ý muốn đẩy con ra xã hội để con có thể dũng cảm đối mặt với mọi thứ. Nhất là sau chuyện mẹ chứng kiến mấy đứa trẻ đùa cợt con. Mẹ sợ. Con biết bây giờ mẹ đâm ra cũng sợ hãi như con. Mẹ sợ rằng con gái bé bỏng của mẹ sẽ bị tổn thương nhiều hơn khi gặp chuyện như thế. Từ sợ mẹ đâm ra bảo bọc, bù đắp cho con mọi thứ. Cái nghèo, sự khắc nghiệt ở cái xứ cằn cỗi này khiến ba, khiến mẹ phải nhọc nhằn gấp đôi trong con đường mưu sinh. Những đêm dài thức trắng theo tàu cá xa bờ và nhọc nhằn cuốc cày dưới cái nắng cháy da của ba, cùng những ngày mưa rét lam lũ, buôn ngược bán xuôi của mẹ cũng không còn đủ sức để nuôi sáu đưa con ăn học. Mẹ nuốt nước mắt nhìn các anh chị con, đưa lớp mười hai, đứa lớp chín… khép lại niềm hạnh phúc nơi mái trường để lao vào cuộc mưu sinh. Chỉ còn con – đứa con mà ba mẹ không biết sẽ sống ra sao nếu phải rời khỏi cái thế giới ảo mộng chỉ toàn là phim ảnh, con chữ đã bao bọc lấy nó. Nó sẽ sống sao khi bị đẩy ra giữa cái cuộc sống đầy lo toan và không ít lọc lừa mà chưa bao giờ nó đặt chân đến. Con phải học. đó là điều mà ba, mẹ đã nói ra trong tiếng thở dài của những đêm không ngủ. Con đã biết được điều đó. Và học tập với con giờ không đơn giản là để tự tìm lấy ước mơ cho riêng mình mà còn là để viết tiếp ước mơ còn giang dở của anh chị, của những chai sần trên tay cha, nếp nhăn trên mặt mẹ và vô vàn điều khác nữa…

Và cứ thế con tiếp tục mang theo cả những ước mơ, cả những niềm vui nhỏ cùng những nỗi buồn, nỗi mặc cảm to đùng bước vào ngưỡng cửa cấp ba. Con đã lớn hơn một chút, ít ra là về ngoại hình phải không mẹ? Con vẫn thế! Học tập tốt, là một bí thư chi đoàn gương mẫu nhiệt tình, thân thiện ít ra là trong mắt bạn bè, thầy cô. Lên cấp ba con đã theo năng khiếu có từ cấp hai của mình là văn học để chọn vào lớp C của trường cấp ba trường trung học phổ thông Vĩnh Định. Mẹ còn nhớ không những đêm nằm trong lòng mẹ con lại thủ thỉ kể cho mẹ về cái lớp học thú vị ấy. Lớp con đúng nghĩa là một lớp văn mẹ nhỉ! Bởi 45 đứa học sinh đã có đến ba mươi tám đứa con gái, vỏn vẹn chỉ có bảy thằng con trai. Mà có điều lạ là tuy trong lớp có một đứa xấu xí như con vậy mà lớp con vẫn được coi là lớp hoa khôi của trường , buồn cười quá phải không mẹ. Còn mấy thằng con trai nữa mẹ nhỉ, với đứa con gái luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt bọn con trai thì bảy đứa kia thật yếu đuối như con gái. Mỗi lần kể xong con lại cười rúc rích trong lòng mẹ. Những lúc ấy chắc mẹ vui lắm vì con gái mẹ đã cười nhiều hơn. Ngôi trường cấp ba đã cho con nhiều niềm vui hơn, con sống ít khép lòng hơn ngày còn bé. Nhưng nỗi mặc cảm càng ngày càng lớn. Cấp ba, con lớn thêm, hoạt động ngoại khóa càng nhiều khiến con lại không thể trốn tránh. Con bận bịu với việc học và cả những công việc của một bí thư. Cô chủ nhiệm và cả thầy bí thư đoàn trường đã giao cho con bao nhiêu là việc. Niềm vui của những lần đại diện cả lớp tham gia những buổi tọa đàm của các chi đoàn, những cuộc thi cả khối, của trường hay những bài phát biểu trước bao nhiêu là con mắt không át đi được nỗi buồn của con chỉ vì những lời trêu về vẻ ngoài của mình, dù đó có là những lời thán phục: “Nhỏ đó xấu nhưng mà tự tin và tài ghê!”. Đôi lúc con lại ước mình chỉ là một con nhỏ ngu dốt. con lại dại dột đi oán trách thầy cô- những người tin tưởng giao phó công việc cho con là họ ác ý hay sao mà chọn con bé như con làm những việc đó. Cái lần mà con được chọn làm MC cho chương trình ngoại khóa của lớp mẹ còn nhớ không mẹ? Con run lên như một con ngốc dù việc đứng trước mọi người đã quá quen với con từ thời tiểu học. Bởi con nghĩ MC phải là những người xinh đẹp cơ còn như con thì… Thật nực cười quá. Nó chẳng khác nào cái mặc cảm thời cấp hai khi thầy Sanh chọn con vào đội múa. Con ghét, con ghét điều đó. Và con lại tư trách mình vì sao trước mặt bạn bè con không thể yếu đuối, sợ hãi để từ chối mẹ ơi. Có lẽ vì những việc đó đã trở thành thói quen với con, và đó cũng là điều để con chứng tỏ cho những ai trêu chọc con rằng con có điều giỏi hơn họ. Chỉ vẫn có mẹ biết điều đó. Chỉ mẹ mà thôi, mẹ ạ! Mẹ còn nhớ không mẹ, những đêm mẹ đứng nhìn con úp mặt khóc rưng rức trên trang nhật kí. Mẹ không hiểu vì chuyện gì mà con lại khóc. Nhưng rồi có lẽ bằng linh cảm của tình mẫu tử mẹ cũng hiểu ra: “ con gái mẹ vẫn mặc cảm”. Cấp ba! Ôi, bên cạnh việc học con vẫn còn nhiều chuyện phải lo. Những nỗi buồn vớ vẩn, nhiều khi vô cớ của tụi con gái mới lớn. Mẹ nhớ không, mỗi lần con nép lòng vào đầu mẹ, vuốt tóc con mẹ lại hỏi: “ con gái mẹ đã cấp ba rồi, đã để ý ai chưa con?”. Cố tỏ ra thản nhiên, và thoáng buồn, con nép vào lòng mẹ, nói như không: “ Ối giời! Ai mà thèm yêu con hả mẹ?”. Lại thở dài, cái việc mà trẻ con không nên làm như lời mẹ nói, con lại nói giọng tinh nghịch: “ Mà mẹ cũng lạ chưa. Người ta mong con mình học còn không kịp còn mẹ thì mong con yêu với chả đương. Rõ mẹ dở hơi”. Mẹ chẳng kì lạ. Mẹ cũng chẳng dở hơi gì tất mẹ nhỉ? Bởi dù chỉ từng là người chỉ học hết cấp hai trường làng, sau lớn lên và nghe lời bà ngoại lấy ba con nhưng dù sao mẹ cũng đã trải qua cái thời ấy. Cái thuở mà mười sáu, mười bảy tuổi đẹp mộng mơ với những rung động đầu đời. Làm sao mà mẹ không lo khi con gái mẹ vẫn lạnh tanh như một tảng băng. Cái lạnh ấy càng lạ hơn nữa khi cứ đeo đuổi cái con bé mà mẹ và ai hiểu nó đều biết nó đa sầu đa cảm biết bao. Nói thế cũng không phải không đúng mẹ nhỉ. Bởi bất cứ thầy cô hay ai đó từng đọc những dòng văn mà con viết đều thở dài vì con bé này già quá, sâu sắc quá so với cái tuổi đời của nó. Mẹ có nhớ không mẹ? Bức thư mà con viết cho chị con khi chị ấy đi làm xa. Cái bức thư vừa ngây ngô vừa già chát của con bé lớp năm mà bà con mình trong Nam đều cho là hay, là nó khôn hơn tuổi của nó mỗi khi có dịp ra quê ghé nhà ta mẹ nhỉ! Rồi mẹ chắc vẫn nhớ cuốn nhật kí mà con đã viết trong những tháng ngày mà gia đình ta không mấy ấm êm vì các anh con luôn làm phiền lòng ba mẹ. Chỉ vì những lời trong đó mà khi anh hai vô tình đọc được anh đã đòi đánh con vì làm em mà dám lên lớp các anh. Con đã khóc nhiều lắm vì lúc nào các anh cũng coi con là con nít không hiểu chuyện. họ đau biết rằng con nhỏ tuy kém hiểu biết về chợ búa, cuộc đời lại am hiểu sâu sắc nỗi buồn của mẹ nó, ba nó chỉ vì con cái không nghe lời. Con đã từng bực tức mà thốt lên một cách ngây ngô rằng: “ Mẹ khóc gì vì những người ấy. Mẹ bỏ mặc họ đi. Kệ họ, muốn sống thế nào thì sống”. Những lúc ấy mẹ cũng chỉ biết khóc mà thôi vì với mẹ sao ba mẹ có thể từ bỏ con cái. Dù chúng có thế nào thì nước mắt chỉ có thể chảy xuôi thôi. Con đã không hiểu gì khi mẹ nói thế. Có lẽ bởi con đã quá quen được ba mẹ chiều chuộng. Có lẽ vì con đã tự cho mình cái quyền được thụ hưởng mọi điều từ vật chất đến cái quyền sống theo ý mình mẹ ạ. Con đâu biết mẹ đau như thế nào khi các con mình phải chật vật với mưu sinh. Mẹ hứng chịu tất cả. Từ những lời than phiền của ba rằng : “ Con hư tại mẹ”, rồi sự hạch sách của những đứa con, chỉ bởi mẹ cho mình có tội. Nhưng tội gì hở mẹ? Tội vì mẹ đã dành cho chúng hết thảy những gì mẹ có thể cho chúng. Hay tội mẹ đã lam lũ, tần tảo chắt chiu từng đồng, hết chợ sớm lại chợ đêm vì chỉ mong cho chúng sống tốt. Tội chỉ vì mẹ không thể cố gắng hơn thế nữa hả mẹ.  Giờ con mới hiểu tại sao mẹ thở dài khi nghe chị hàng xóm cất tiếng ru ầu ơ : 

“ Cha mẹ nuôi con biển trời lai láng

Con nuôi cha mẹ con kể tháng ngày.”

Mẹ chẳng cầu được con nuôi và có lẽ có cầu cũng không được  phải không mẹ. Cho đến khi con học lớp mười hai thì anh chị con đều đã đề huề gia thất. Mẹ thở phào, có lẽ bởi đã bớt lo đôi chút. Nói là nói thế nhưng nỗi lo cũng chẳng giảm là bao, nếu không nói là tăng thêm. Ba mẹ lúc ấy cũng đã gần sáu mươi, cái tuổi mà người ta có thể an hưởng tuổi già bên cháu con nhưng sự đời khó đoán. Anh cả con sau những tháng ngày long bông tưởng chừng đã ổn định gia đình thì đùng một cái nhồi máu cơ tim rồi qua đời khi sau dịp tết. Năm ấy con sắp bước vào kì thi tốt nghiệp năm cuối cấp. cả nhà ta tưởng chưng như sụp đổ trước một cơn bão lớn, lớn hơn bất kì cơn bão nào tững đổ bộ vào miền Trung thân yêu suốt cuộc đời mẹ. Cả nhà ta suy sụp thực sự. Khi tiễn anh đi xa mãi, nhìn những đưa cháu còn ngây thơ đứa lớn chưa học hết cấp hai, đưa nhỏ nhất còn trong bụng mẹ ai không sụt sùi nước mắt. Tóc ba mỗi ngày lại bạc thêm, đêm nào cha cũng ngồi hút thuốc rồi ho sặc sụa. Còn mẹ nếp nhăn trên trán càng hằn sâu trông thấy, mắt mẹ đã khóc đến mờ ra. Nỗi đau kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh chưa dứt mẹ lại gượng lên để lo cho con, cho cháu. Bởi mẹ ngẫm ra mẹ còn quá nhiều điều phải lo, mẹ không được phép buông xuôi trong lúc này. Sau chuyện ấy, con cũng không còn tha thiết việc học. Lẽ tất nhiên điều ấy đã là bất bình thường mà giờ đây còn bất thường hơn nữa khi chỉ còn mấy tháng nữa thôi con sẽ kết thúc thời học sinh. Mẹ khuyên răn và nói trong nước mắt: “ Mẹ biết. Mẹ biết là con không muốn mẹ khổ nhưng với mẹ việc con học bây giờ là niềm an ủi lớn nhất.Mẹ xin con đó.” Và ý chí của con đã mềm nhũn ra. Con phải tiếp tục. Mãi nhớ về những ngày tháng đau buồn ấy mà quên mất chuyện đang nói dở mẹ nhỉ, chuyện rung động của tuổi mới lớn đó mẹ. Mẹ vẫn biết con đa sầu, đa cảm mà mẹ. Con vẫn hay khoc sướt mướt trước màn hình ti vi mỗi khi coi nhưng bộ phim Hàn đầy nước mắt, những “trái tim mùa thu”, rồi “bản tình ca mùa đông” đã lấy của con bao nhiêu là nước mắt. Cả những chuyện tâm sự của mấy nhỏ bạn gái về những mối tình ngốc xít, gà bông của bọn chúng tư thời cấp hai, cấp ba. Con đã trở thành bác sĩ tư vấn tâm lí cho người ta răt thành thạo, thậm chí bạn bè còn thấy là đúng, là toàn vẹn. Chúng chỉ ớ người ra khi biết cái nhỏ bạn mà chúng thầm tin tưởng trút hết gan ruột rồi xin những lời khuyên lại chẳng hiểu mô tê gì về chuyện đó cả, bởi lẽ nó đã thích một ai cho đúng nghĩa đâu. Nhưng rồi đau lại vào đấy. Bởi chúng thấy cái lời khuyên của nhỏ bạn kia thật hợp với chúng. Nói như mẹ đôi khi người ngoài cuộc lại sáng hơn người trong cuộc mẹ nhỉ. Vả lại con gái mẹ đọc nhiều sách, xem nhiều phim mà. Dù biết đời chẳng bao giờ như thế mẹ ơi! Con gái mẹ cũng bắt đầu biết mơ mộng về một ai đó như những đứa bạn cùng trang lứa mẹ ạ! Mẹ có nhớ những hôm đi học về con vẫn vừa học bài vừa hát vu vơ đến nỗi dù không muốn ba mẹ cũng phải phì cười. Mẹ chắc cũng đoán được con gái mẹ cũng bắt đầu biết mộng mơ. Có lẽ cũng đúng mẹ nhỉ? Mẹ có còn nhớ cái anh chàng học hơn con hai khóa không, cái anh bí thư mà con vẫn nói với mẹ vừa đẹp trai, vừa học giỏi ấy lại chỉ rớt học sinh giỏi chỉ vì văn có 6.4. Không biết có quá xa xỉ hay không khi con dám cả gan tương tư đàn anh của mình. Nhưng rồi dũng khí không đủ con cũng chỉ có thể thầm tương tư như thế mà thôi. Anh chàng đó tốt nghiệp cấp ba, đi vào đai học mà chẳng bao giờ biết có một con vịt xấu xí  anh vẫn trêu là cô bé “đầu gấu” bởi quá mạnh mẽ đã thầm mơ cao như thế. Thế rồi kì thi tốt nghiệp kết thúc với con không hề quá vất vả như những người đi trước vẫn dọa. Và ba mẹ cũng lấy làm bình thường bởi dù không nói ra ba mẹ vẫn tin con sẽ làm được. Chỉ đến khi con chuẩn bị thi đại học nỗi lo ấy canh cánh trong lòng ba mẹ. Mẹ lo không phải vì sợ con gái thi rớt dù theo lẽ “học tài thi phận” là chuyện thường. Mẹ lo là không biết cái con bé mười tám năm trời chỉ quen với sách vỡ, chưa bao giờ bước chân thực sự ra cái tỉnh miền Trung nghèo khó này sẽ sống sao nếu xa vòng tay yêu thương của ba mẹ nó. Cái con bé mà đến việc ăn ngủ mẹ nó còn phải nhắc, việc giặt giũ vẫn một tay mẹ nó lo sẽ xoay xở thế nào nếu sống xa nhà. Con sẽ sống ra sao khi mà đến việc đi chợ mà suốt từ trước tới giờ con chỉ mới làm có không quá mười lần, mà lần nào cũng là cùng mẹ nó. Lúc ấy bản thân con cũng thấy sợ mẹ ạ. Bởi mười tám năm qua nơi con đi xa nhất cũng chỉ là Vũng Tàu khi đi thăm chị gái con hồi lớp mười. Chuyến đi ấy cũng phải thật đắn đo ba mẹ mới dám để con đi. Và nói ra thì cũng chẳng vinh quang gì khi mà đi vào đi ra đều có bác con đi cùng mà mẹ vẫn thấy lo. Cái con nhỏ mà chỉ mới tập quyết tâm sống xa nhà hai tháng để lên thị xã ôn thi ở nhà người quen vì nhớ mẹ mà đã bỏ về, chấp nhận vất vã đi xa mười cây số từ sớm chỉ vì sợ xa ba mẹ của nó sẽ sống ra sao? Hàng trăm câu hỏi cứ đặt ra và trở thành chủ đề bàn bạc của ba, của mẹ suốt những ngày trước khi con làm hồ sơ. Chọn trường cho nó chỗ nào? Đó là câu hỏi mẹ lặp đi lặp lại khiến ba con phải bực đến gắt. mẹ bảo: “ Huế thì gần. Lại có dì của nó. Nhớ nó có thể ra thăm thường được.”  Ba lại bảo: “ Nhưng tính nó ít nói, cứ y như cái lần đi thăm chị nó. Mình đưa tiền cho bác nó cầm. Dọc đường tưởng nó say xe không ăn bác không hỏi, nó thà chịu đói cũng ỉm luôn. Sống với dì, sợ này sợ nọ lại không ăn.” Cũng vì lẽ đó mà mẹ quyết cho con thi vào Sài Gòn, nơi mà chị con vừa chuyển đến độ một năm. Mẹ bảo: “ Dù sao là chị em ruột nó cũng ít ngại hơn.” Nhưng ba mẹ không quyết thì chuyện cũng đã rồi. Bởi con đã quyết tâm thi vào sư phạm thành phố, nơi mà con tin mình sẽ có nhiều cơ hội hơn và có thể tập quen dân với ý nghĩ “ mình đã là người lớn.” Và con cũng có một niềm hi vọng mong manh ở nơi ấy, cái vùng đất mà con người sống thực tế dựa vào năng lực hơn là chăm chăm chú ý vào vẻ ngoài có lẽ sẽ phù hợp với con. Nhưng có một điều còn lớn hơn mẹ ạ, đó là con có thể bước ra khỏi cái thế giới nhỏ hẹp sau cánh cổng làng, sau cả những bức tường con dựng lên bằng mặc cảm và cũng để thoát li khỏi vòng tay yêu thương của ba mẹ để bước vào một thế giới mới- thế giới của người lớn. Con đã cố tình ỷ lại quá nhiều vào tình yêu của gia đình và đến giờ con cần dũng cảm làm một điều gì đó. Có thể nó sẽ đầy chông gai và vấp ngã nhưng con vẫn muốn thế. Có thể điều đó sẽ khiến ba mẹ buồn nhưng có lẽ sẽ tốt hơn cho con và cả ba, cả mẹ. Mẹ có còn nhớ không mẹ! Mẹ đã từng nhiều lần nói với con rằng: “ Không biết rồi ba mẹ mất đi, con sẽ sống ra sao.” Và cách tốt nhất để xóa đi mối bận tâm ấy là con phải làm được mọi thứ, con chim non ngày nào phải đủ sức đương đầu với những sống gió ở chính cuộc đời mình mẹ ạ.

 Con đã đi và ba mẹ đã buồn thật. Sao không buồn được hả mẹ, bởi lẽ rằng mười tám năm qua con bé ấy có bao giờ xa ba mẹ của nó đâu. Suốt mười tám năm ấy bao nỗi buồn vui cả những vất vả âm thầm của ba mẹ luôn có nó bên cạnh và chứng kiến. Và dù nó có bướng thật, có ngây ngô thật nhưng có nó mẹ vẫn thấy còn có người để la, để chiều chuộng. có nó ba lại được nghe nó nũng nịu đòi ba cõng mỗi lần đi nhà chị của nó chơi. Không có nó ai sẽ là người hỏi tỉ mỉ, tò mò đến phát bực về một chuyện ba nó vừa kể. Trong ngôi nhà lớn ấy, nó đi rồi sẽ vắng biết bao khi chỉ có hai ông bà già côi cút. Nó đi lũ cháu của nó và cả lũ trẻ con hàng xóm cũng buồn ghê mẹ nhỉ. Vì không biết trên thế gian này ngoài nó- một người đã lớn tồng ngồng rồi mà mỗi bận đi học về vẫn sà vào chơi với lũ nhóc ấy, cứ y như chúng là bạn của nó. Nhắc tới chuyện này mẹ còn nhớ không mẹ, mỗi lần thấy con kéo nguyên một đám trẻ trong đó có cả cháu mình về nhà, chơi đồ hàng, đuổi bắt loạn cả lên thì mẹ lại mắng: “ lớn rồi mà như con nít.” Nhưng chẳng bao giờ mẹ xua đuổi chúng đâu. Bởi mẹ biết với bọn trẻ con con gái của mẹ sẽ không phải kiêng dè, nó cười nhiều hơn và trong sáng hơn. Có lẽ con nên đi theo mầm non hay tiểu học mới đúng, là điều mẹ luôn nhắc khi nói về những kỉ niệm ngày ấy. Đêm trước khi con đi, ngôi nhà thật vắng lặng.Mẹ không nói gì. Ba cũng chẳng nói gì. Nhưng cả đêm ai nấy đều trằn trọc thao thức mà không hiểu vì sao.

Bước lên xe, bỏ lại dằng sau cả những kí ức buồn vui lẫn lộn của một quãng đời thơ dại, cả những lời dặn dò và giọt nước mắt của mẹ, của cả ba con chia tay tất cả. Hành lí con mang theo là tình thương và nỗi lo không dứt của những người thân và cả những ước mơ về giảng đường đại học. Tạm biệt nhé miền Trung nghèo đói mà ấm áp nghĩa tình. Tạm biệt cả những ngôi trường, những con người ta từng gắn bó. Và tạm biệt cả năm tháng ta chưa là người lớn. Ta phải đi.

Xa gia đình, con dần quen với cuộc sống của một người lớn, nhất là từ sau khi biết tin mình đỗ đại học. Xa gia đình- điều đó có lẽ không đúng lắm mẹ nhỉ. Bởi ở đây con đã hòa nhập với gia đình mới, đại gia đình mà tất cả các thành viên không hề chung máu thịt của chị con. Nơi đây có chị gái con và có cả những đứa công nhân may mới học hết lớp tám, lớp chính ở chính làng quê của mình vào học nghề và mưu sinh. Chúng tuy không cùng huyết thống nhưng sự quan tâm vô tư lẫn nhau đã sưởi ấm cho những tâm hồn xa xứ. Ngôi nhà cấp bốn rộng rãi chẳng là bao nhưng luôn rộn rã tiếng cười, nhất là khi có sự ra đời của cô con gái đầu lòng của chị. Con cũng tự tách mình khỏi bản tính quen được nuông chiều để lao vào việc giúp chị ngoài giờ học. Mẹ còn nhớ không mẹ, hết mẹ, cả chị ba nữa đã không giấu được xót xa khi nhìn lấy đôi bàn tay nhỏ bé suốt ngày chỉ để cầm bút giờ có cả vết chai sần, vết sẹo chỉ vì làm việc. Dù rằng những việc ấy hàng ngàn đứa trẻ ở nông thôn đã biết làm từ tấm bé. Nhưng mẹ đừng lo mẹ ạ! Con chẳng ngại gì chuyện ấy, trái lại con thấy mình có ích hơn khi tự tay làm mọi thứ. Con tự hào hơn với những vết chai sần này và tự tủi hổ về những ngày xưa ngỗ nghịch đã quen ỷ lại vào ba mẹ. Hai năm con chỉ ra quê đúng một lần vào dịp tết. Có lẽ con sợ mình cũng như ngày xưa về nhà nhiều quá sẽ không đành xa ba mẹ. Nhưng cái lần về quê duy nhất ấy lại cho con hiểu nhiều điều. Con ở xa chỉ quen đến tháng là nhận tiền từ ba mẹ gửi vào cho anh chị để chi tiêu mà có biết đâu rằng ba mẹ con đã vất vả như thế nào để kiếm những đồng tiền ấy. Đáng lí ra nếu ông trời không quá bất công với gia đình ta thì đến cái tuổi ngoài sáu mươi như thế, với số vố chắt chiu suốt những năm tháng làm ăn vất vả ba mẹ đã đủ sức nuôi con và an hưởng tuổi già thế nhưng… Cái chết của anh cả, rồi đầu tư nuôi tôm thất bai của hai anh trai đã làm cho số vốn dưỡng già của ba mẹ cũng nối gót ra đi. Và giữa cái rét cắt gia cắt thịt của mùa đông năm ngoái, ba con tóc đã bạc hết quá nửa lại phải chịu đựng để lội xuống những hồ nuôi tôm, kéo tôm thuê cho người ta. Mẹ thì còm cõi trong chiếc áo mưa mặc cho những cơn gió lạnh, thổi ngươc chiều để đem củi ra chợ bán nuôi con. Trả lại những vất vả ấy là một bữa cơm đạm bạc mà thôi. Mẹ vẫn không than, vẫn âm thầm chịu đựng như thế. Đôi lúc mệt mỏi quá mẹ cũng chỉ sụt sùi không phải vì than trách cho mình mà vì nghĩ tới đứa con trai nằm dưới lòng đất lạnh, tới cảnh nợ nần của những đứa còn lại và của những đứa cháu mất bố. Sao mẹ phải hi sinh nhiều đến thế. Hết khổ ải này, nỗi lo kia cứ thay nhau đổ ập xuống đôi và gầy của mẹ. Con giờ đã bớt bướng hơn ngày xưa mẹ nhỉ! Thì ít ra con không còn gọi điện về than khóc mỗi lần chị con làm gì cho con thấy chạnh lòng mà thay vào đó con tập làm quen vói việc tự giải quyết mọi thứ. Vì con không thể là mối bận tâm thứ một ngàn lẻ một cho ba mẹ vốn đã bòng bong tơ vò. Và rồi để kiếm tiền nuôi con ăn học, ba vẫn tiếp tục kéo tôm mướn cho người ta. Bàn tay, bàn chân ứt nẻ vì bị ngâm nước quá lâu. Tay mẹ bị a xít ăn đến cháy da vì bóc vỏ điều thuê suốt hai tháng. Con không vô tâm trước nỗi vất vả ấy như ngày xưa nữa nhưng con còn biết làm gì hơn được khi giảng đường đã chiếm đi quá nhiều thời gian của con, và vì ba mẹ, vì chính mình con càng không  thể từ bỏ. Và tuy con đã lớn hơn  ngày xưa nhiều lắm. Lớn ở đây là cả bề ngoài và suy nghĩ mẹ ạ. Con đã ý thức hơn nỗi mặc cảm đã chiếm đi của mình nhiều cơ hội khẳng định mình. Con quên dần tất cả đẻ hòa nhập với bạn mới, môi trường mới. Dù tất nhiên con vẫn không hoàn toàn quên hết, bởi lẽ con đã từ chối một cách nhẫn tâm người con trai ngỏ lời với mình chỉ vì sợ người ta đùa cợt. và giờ đây con lại đi tương tư một anh bạn từ thời cấp ba mà cũng chưa đủ dũng khí để nói ra. Nhưng có điều quan trọng hơn là giờ con lạc quan hơn trước nhiều. Trước một lời trêu chọc của ai đó giờ con có thể bình thản thực sự chứ không còn u uất tìm một góc tối nào ngồi gặm nhấm nỗi đau nữa. Bởi con thấy rằng sẽ có tội biết bao nếu mình đem cái khoảng thời gian trên ghế giảng đường mà ba mẹ mình đã đánh đổi bằng cả mồ hôi, nước mắt, đôi khi là máu để cho mình. Và chính môi trường mới này cho con cái nhìn rằng trên đời còn có nhiều người bất hạnh hơn mình. Mẹ có biết trên những ngã tư con đi qua có biết bao người không những chẳng xinh xắn mà còn không lành lặn đang bươn chải với cuộc sống không mẹ. Rồi  cả những đứa trẻ khi sinh ra không bị tật nguyền bởi những căn bệnh quái ác như bại não, xương thủy tinh… trong những trại trẻ mồ côi con ghé thăm. Chúng còn không được như con còn có thể tự mình khám phá thế giới, chúng không được may mắn có ba, có mẹ như con nhưng thử hỏi nụ cười có tắt trên môi chúng bao giờ. Vậy mà con đã tự cho là mình là kẻ bất hạnh nhất trên thế gian suốt những năm tháng tuổi thơ và trút ấm ức ấy lên đầu ba mẹ. Nhưng không phải vì đã quen với hình ảnh con là một con bé không bao giờ lớn hay không mà ba mẹ luôn trăn trở về cuộc sống của con nơi xứ lạ. Mẹ vẫn khóc mỗi lần trở ra khi có dịp vào thành phố thăm con, ba vẫn dặn dò từng li từng tí khi con bắt đầu đi xe máy. Và để ba mẹ yên tâm, cũng như để tiết kiêm được chút nào hay chút đó con đã tập đến trường bằng xe buýt. Con tập tành mọi thứ, kể cả làm quen với đời sống đang diễn ra. Có như thế con mới biết ba mẹ vất vả thế nào khi kiếm tiền nuôi con. Con đi làm gia sư và thật sung sướng khi cầm những đồng tiền đầu tiên mình kiếm được bằng đầu óc của mình. Con dần hiểu được kiếm tiền khó đến mức nào mẹ ạ. Và có can đảm đối mặt với cuộc sống trần trụi bên ngoài chiếc ti vi con mới biết nó muôn màu muôn vẻ như thế nào. Cuộc sống không bao giờ chỉ toàn là màu hồng qua đôi mắt đóng khép của con đúng không mẹ? Và con người không phải ai cũng thích ác ý với người khác, cũng không hẳn toàn là người tốt mà xen lẫn hàng trăm , hàng ngàn kiếp người khác nhau. Con đã lớn, lớn lên rất nhiều. Con vẫn bị bạn bè trêu là gương mặt phụ huynh nhưng tính cách trẻ con. Nhưng sự trong sáng ấy đã chín chắn hơn xưa nhiều mẹ ạ. Con đã học được cách chia sẻ với bạn bè những nỗi buồn thầm kín. Con rút ra rằng nỗi buồn nó cũng cần có bạn, và con người phải mở lòng mới có thể biết có nhiều người luôn sẵn sàng cho mình mượn bờ vai để tựa vào mẹ ơi! Con vẫn hài hước và vẫn là sứ giả của niềm vui và chủ nghĩa lạc quan nhưng không phải chỉ bề ngoài như trước. Con đã học cách sống thật với mình và đón nhận mọi thứ bình thản hơn. Đôi lúc vui quá hay buồn quá con lại ngồi soạn một mẫu tin nhắn theo kiểu cỗ vũ, suy ngẫm và gửi co một ai đó, là bạn bè hoặc một ai không quen. Mỗi khi buồn hay tuyêt vọng con đều tự mình ngồi liệt kê ra những nỗi buồn ấy vào những trang giấy nhưng viết chỉ để vơi đi nỗi buồn nên ngay sau đó con cũng xé nó đi. Vì nỗi buồn mà giữ lại chỉ để làm ta them tuyệt vọng, tốt hơn việc ngồi khư khư ôm lấy nó thì hãy xóa nó đi có lẽ sẽ tốt hơn hay tự cổ vũ mình khi tự nhủ: “ Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng.” Giờ đây trên đường đời con vấp ngã nhiều hơn nhưng nhờ thế con cũng học được cách tự gượng dậy sau đó dẫu có chật vật một chút. Bạn bè xung quanh con cho con nhiều bài học và có lẽ quý nhất là bài học về cách sống độc lập,cách làm người lớn cho đúng nghĩa. Chị gái con đã về quê, con lại phải tập quen với sống một mình. Con thực sự hơi sợ mẹ ạ. Bởi từ trước đến nay có bao giờ con thực sự đứng một mình đâu. Con biết giờ đây nỗi lo của ba mẹ còn lớn hơn. Đó không đơn giản là nỗi lo cơm áo mà nỗi lo lớn nhất của ba mẹ là đứa con gái chưa trở thành người lớn kia sẽ xoay xở ra sao nếu chỉ có một mình nó. Chẳng phải vì vô tâm khi con ít gọi ra cho ba mẹ. Vì con biết gọi ra chỉ làm nỗi bất an trong lòng ba, tiếng sụt sùi của mẹ tăng thêm mà thôi. Con gọi cho chị gái chỉ để báo mình vẫn ổn, con không sao. Mạnh mẽ che giấu đi giọt nước mắt mềm yếu, nhưng không phải để khoác một chiếc mặt nạ khác mà đơn giản là để ba mẹ và mọi người an tâm hơn, tin tưởng hơn về mình. Đôi lúc con cũng thầm tự trách cho những năm tháng con tự đóng sập cánh cửa trưởng thành chỉ vì nỗi sợ không đáng có của mình. Con không muốn ba và mẹ cãi nhau chỉ vì lo lắng cho mình. Sự lo lắng hai mươi năm qua thế là đã đủ lắm cho con rồi, đến lúc này con cần tự học cách tự bước đi. Mẹ đừng bao giờ vào đây chỉ cốt để làm thuê, và ở cùng con nghe mẹ. Tình yêu của một đứa con không cho phép con dửng dưng nhìn một bà mẹ hơn sáu mươi đi làm thuê ở các quán cơm để chỉ ở gần con. Lần cuối cùng con xin ba mẹ cho con làm một con bé bướng bỉnh lần sau cuối nghe mẹ. Dù muốn dù không con cũng đã trưởng thành, ba mẹ hãy nhẹ nhàng bỏ đi cái ý nghĩ : “ Con tôi chưa trở thành người lớn.” Dù con biết,có bao giờ câu thơ ấy sai:

“ Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”

Tạm biệt lần nữa nhé những năm tháng ta không muốn làm người lớn. Và ngươi cánh cửa của thế giớ người lớn đừng đóng khép như thế, mở rộng đi để ta bước vào. Bước vào thế giới của người lớn…

Lê Thị Phượng

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng