Viết về mẹ

0

Chưa bao giờ con viết về mẹ, bởi lần nào định đặt bút viết, cũng thấy bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu, và nói bao nhiêu cho trọn vẹn đủ đầy… 

 

Vậy thì con bắt đầu kể về mẹ, từ cái ngày mẹ là mẹ của con, không là mẹ chung với một ai khác. Con vẫn ngỡ chuyện này chỉ có trong mơ, mẹ ạ. Cái hôm mẹ đứng ở đầu cô nhi viện, đôi mắt đầy những vệt chân chim của mẹ dừng lại ở thằng bé còi cọc, yếu đuối nhất đám trẻ mồ côi- là con. Mẹ đã xin đón con về, như để bù đắp bao nhiêu thiếu hụt con đang gánh chịu ngay từ thuở chào đời. 

Hóa ra mẹ cũng đơn thân. Mái nhà cấp bốn nằm sâu trong xóm nhỏ ngoại thành, có những mảng tưởng lở loét. Khi con đủ lớn để hiểu căn nhà thiếu vắng bàn tay chắc khỏe của một người đàn ông, và mẹ cần nhận được tình thương yêu từ phía ấy, thay vì đi trao nồng ấm về phía con, thì mẹ đã bắt đầu hay tin mình bị bệnh. Con khi ấy vẫn chưa thể biết được sự nguy hiểm đến từ lá phổi đang dần bị hủy hoại của mẹ, chỉ nghe những đêm gió lùa rét mướt qua tiếng giọt gianh rơi bên mái nhà, mẹ húng hắng ho như thể muốn hất văng ra ngoài mọi thứ có trong cơ thể. Con khóc. Con chỉ còn biết khóc. Tình thương của đứa trẻ lên sáu chỉ có thể biểu lộ bằng tiếng khóc, để rồi mẹ lại vội vàng kiềm chế cơn ho, quay sang vỗ về con cho con yên giấc… 

Thật ngây thơ quá! Con từng trách sự nhỏ dại của mình. Tại sao con không thể lớn nhanh để có thể cản bước mẹ đi mỗi sớm chuông đồng hồ báo thức điểm bốn giờ?! Khi ấy con lại say giấc, say giấc sau khi mẹ nén cơn ho để quay sang vỗ về. Mẹ bao giờ cũng thức sớm hơn mọi người và ngủ muộn hơn mọi người ở thành phố. Vì mẹ là lao công. 

Con được đi học như bao bạn bao bè. Mẹ sắm sửa chỉn chu cho con từng manh quần tấm áo, chỉ mẹ là không đoái hoài gì những thứ ấy cho mình, quanh năm mẹ chỉ vận hai bộ đồng phục lao công , số còn lại cũng chỉ đâu ba bộ. Vậy mà… Lại là chữ “vậy mà” đáng ghét, nó án ngữ sự trưởng thành của con, nó khiến con thêm vô tâm bằng sự ngây thơ đáng trách. Mẹ đã từng là người dưng, hóa người dưng trong đôi mắt con, khi buổi tựu trường năm học lớp hai, con đang xếp hàng chờ lượt diễu hành thì thoáng trông bóng mẹ. Đúng là mẹ- người phụ nữ với dáng lom khom lui cui nhặt từng chiếc vỏ chai, nilon cho vào xe đẩy  bên bãi rác phía cuối sân trường. Con đã tảng lờ để thôi không gọi mẹ, mặc dù trong lòng rất muốn, vì sợ bị chúng bạn cười chê. Mẹ ơi… 

Thật quá lâu để con khôn lớn. Ngày con được bạn bè quay sang nhìn với đôi mắt ngưỡng mộ, vì có mẹ là lao công được biểu dương trên mấy đầu báo lớn của thủ Đô khi nhặt được bọc tiền Đô La đem trả lại người mất, thì lại là ngày mẹ phải nhập viện. Lá phổi của mẹ nguy cấp quá rồi! Những đêm đông hay ngày hè đỏ lửa, đường mờ khói bụi, tiếp xúc thường xuyên với đồ phế thải như vậy, sức người làm sao chịu nổi! Huống chi mẹ phận nữ nhi chân yếu tay mềm. Người ta muốn đền ơn mẹ vì lượng tài sản mẹ không để lòng tham làm lu mờ, mẹ không còn tỉnh để mà từ chối. May thay, sức khỏe mẹ tiến triển từng ngày… 

Con giờ đã lớn, đã trở thành người thầy giáo dạy môn văn như mẹ mơ ước. Con đọc rộng, hiểu nhiều, để biết được rằng bao nhiêu câu từ chất chứa cũng không thể khắc tạc vẹn toàn chân dung mẹ. Con muốn cả Thế Giới biết rằng, con có một người mẹ vĩ đại đến nhường nào! 

Nhưng con biết có một tác phẩm thực sự đã hoàn thành. Bằng thứ ngôn ngữ không lời, mẹ đã giành để viết lên cuộc đời cho con…

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng