Có lẽ con là đứa con gái vô tâm nhất trên đời này, mẹ ơi!

0

Con gái mẹ, sắp 30 tuổi đầu mới thật sự đủ chín để nghĩ về cuộc đời, nghĩ về cha, về mẹ, về những quá khứ đã làm nên hiện tại tươi đẹp.

Mẹ – là người mang nặng đẻ con trong suốt những ngày bão lũ – hồi bé nằm nghe mẹ kể, ngày con sắp ra đời, bão to lắm, bố phải đưa mẹ lên gác mái để tránh lũ, ngày ấy gác mái chỉ làm bằng gỗ để đựng đồ cũng không chắc chắn gì. Mẹ lo lắng lắm, sợ ngấm nước gỗ mục nơi nào đó. Rồi nỗi lo nữa lại đến, mưa mãi, không còn đồ ăn, bố phải trèo sang cây mít ngay cạnh mái nhà mình để hái cho mẹ ăn thay cơm,để nuôi con trong bụng còn bố thì nhịn.Có lẽ vì thế mà bây giờ con ăn mít không bao giờ thấy chán!

Mẹ – là người sinh con ra trong bệnh viện một mình, bố thì đi dạy học, các bác thì không được vào trong. Một mình mẹ chiến đấu và sinh hạ ra con, bố vui mừng đi khoe khắp xóm đến tối mịt, trong khi mẹ bụng đói meo chờ cơm của bố!

Mẹ – là người chăm lo cho con từ ngày lọt lòng, nhưng phải đến khi con đi học mẫu giáo con mới nhận thức được. Ngày đầu tiên đi học lớp mẫu giáo, con khóc đòi mẹ, mẹ trốn sau cánh cửa mắt rưng rưng dõi theo con.Mấy hôm sau con khóc quá, mẹ phải bế cả em bé đưa con đi học vì sợ cho con nghỉ con sẽ không muốn đi học nữa. Hình ảnh mẹ ngồi ở góc cửa lớp cho em ti chờ đón con về mà con nhớ mãi đến tận bây giờ!

Mẹ – là người không quản việc nặng nhẹ, địu em, dắt tay con ra sông giặt quần áo. Giặt xong lại ì ạch xách chậu quần áo to đùng về, con lếch thếch bám áo mẹ theo sau. Thương mẹ lắm nên còn đòi địu em đỡ mẹ, nhưng đi được ba bước chân con lại trả em cho mẹ vì nặng quá!

Mẹ – là người sốt sắng đi tìm con khi ngày đầu tiên con đi bộ về nhà một mình, con không dám qua đường, cứ thấy xe là con dừng lại, đứng đó mấy tiếng đồng hồ, mãi mà đường vẫn có xe, con không dám qua mà chỉ đứng đấy khóc.Bạn mẹ vô tình nhìn thấy lại đưa con về. Cả nhà nháo nhác đi tìm con suốt chiều.Thấy con về mẹ nhào đến ôm con và khóc, hai mẹ con cùng khóc!

Mẹ – là người nhường cho con những miếng thịt ngon nhất, luôn rửa bát mỗi khi con giả vờ bị mệt, luôn cố gắng sắm sửa cho con cho bằn bạn bằng bè suốt thời đi học.Là người chăm con không quản đêm ngày những khi con bị ốm.Dù biết con có nói dối, dù biết con chưa nghe lời, mẹ chỉ nhẹ nhàng chỉ dạy con biết phân biệt biết đúng biết sai!

Ngày con lên xe hoa về nhà chồng, đôi mắt mẹ lại rưng rưng, con thì vẫn vô tư lắm, chưa thể hiểu rằng mẹ sắp trao đi cô con gái quý giá mẹ đã đặt bao niềm tin công sức để dạy dỗ nên người, mẹ dành cho con những gì yêu thương nhất mà đến bây giờ con mới có thể hiểu được!

“ Có con mới biết lòng cha mẹ!” Bây giờ, khi con đã là một bà mẹ, con mới hiểu lòng mẹ bao la biết nhường nào! Con vẫn chưa làm được gì to tát cho mẹ, con chỉ mong từ bây giờ con cháu sẽ luôn khiến mẹ mỉm cười, nụ cười của hạnh phúc. MẸ ƠI! CON CẢM ƠN MẸ!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng