Nhớ mẹ yêu thương!

0

Những ngày đầu tháng 3 khéo léo tô vẽ nhiều cảm xúc lạ kì. Thế là lại một mùa hoa nở, lại một mùa trải lòng nhớ về những ngõ vắng thênh thang, nơi có bóng dáng mẹ vẫn ngày đêm ngóng trông con trở về.

Những con đường ngập tràn sắc hoa tươi xinh, ngan ngát đủ mùi hương, ấm áp đủ sắc tình. Những khúc hát ru êm từng ngõ phố và những nụ cười hạnh phúc khoe nở trên khoé môi. Phải rồi, ngày 8/3 đã bén ngõ thật gần. Phố phường nhộn nhịp, dòng người cũng nhộn nhịp. Ánh đèn xa hoa tráng lệ dễ khiến trái tim của người con xa quê trở nên lạc lõng. Bất giác, bóng dáng những đoá hoa nhỏ xinh và những niềm hạnh phúc đương hứa hẹn dễ lôi kéo những ganh tị nhỏ mọn thức giấc. Rồi vỡ oà. Và cứ thế mà chiều đổ nghiêng trong nỗi cô đơn xa vắng.

Không biết giờ này mẹ yêu thương đang làm gì, đã về nhà tươm tất với bữa cơm chiều hay vẫn bươn chải nơi góc chợ đông người, tất bật từng đồng nuôi con gái xa quê. Ngày 8/3, ngày của mẹ. Nhưng đã bao giờ mẹ được an lòng hạnh phúc trong một ngày 8/3 trọn vẹn là của mẹ?

Con còn nhớ năm ấy, ngày còn học lớp 3. Ngày 8/3, có đứa bạn rủ con đi chọn quà tặng mẹ của nó. Nó dắt con đi giữa những hàng hoa ngập tràn hương sắc. Thật nhiều thứ đồ đẹp và lạ mắt. Hai đứa thay nhau chọn những đoá hoa còn hé nụ. Bó hoa thật to, đẹp từ ánh màu kim tuyến đến những tờ giấy xanh đỏ bọc phía bên ngoài. Nhỏ bạn quay sang con nói :” đến lượt cậu chọn đi!”. Con ngậm ngùi, chạnh lòng quay đi. Chỉ vì…con không có tiền mua hoa tặng mẹ. Đứa nhỏ ngó nghiêng rồi khéo léo rút ra một bông hồng màu đỏ, đưa cho con. “ Cho cậu mang về tặng mẹ cậu đấy. Mẹ cậu sẽ rất thích như khi tớ tặng hoa cho mẹ tớ vậy!”

Lần đầu tiên, con có một bông hoa hồng đỏ dành tặng mẹ ngày 8/3… Con mừng khấp khởi đón lấy bông hoa. Suốt dọc đường không dám ngửi hoa nhiều. Vì con đã rất sợ sẽ lấy hết hương thơm của nó, và mẹ sẽ không thể cảm nhận hết. Con đã nghĩ mẹ sẽ rất vui. Mẹ sẽ âu yếm ôm hôn con như những niềm vui mà đứa bạn kể lể khiến con mơ ước và ganh tị.

Và mẹ cũng đón lấy bông hoa của con. Nhưng mẹ không cười vui thích. Mẹ khóc. Mẹ ôm lấy con và nói chỉ cần con chăm ngoan học giỏi là đời mẹ đã nhận được nhiều hoa thơm quả ngọt. Ngày ấy, lần đầu tiên mẹ được tặng một bông hoa ngày 8/3. Ngày ấy, con lén đọc được nhật ký của mẹ viết cho ngoại. Mẹ nhớ ngoại và khao khát được một lần nhìn thấy ngoại, gọi “ Mẹ ơi!”. Có những điều tưởng chừng thật giản đơn trong cuộc đời con. Nhưng lại là mơ ước vô giá của một người đã bao dung trao trọn cho con niềm ước bao la ấy.

Năm tháng dần trôi mang theo nhiều kỉ niệm. Còn những kí ức buồn thì ươn lì chẳng nguôi ngoai khoả lấp. Những ngày tháng 3 không còn là ngày vui của mẹ. Ánh mắt mẹ u sầu. Mái đầu ngả những màu cay đắng của tháng năm trôi qua để lại. Mẹ hai vai gánh vác gia đình. Tháng 3, thay vì đón nhận nhiều niềm vui bất ngờ như bao người phụ nữ bình thường khác, mẹ của con lại nhọc lòng cố giấu kín những xúc cảm sầu đau. Mẹ đưa tay ve vuốt những đám cỏ màu xanh lá, mướt mát trên nấm mộ ba nằm. Dối lòng và cứ thế tha phương với những niềm đau khắc nghiệt của cuộc đời.

Ba chưa kịp một lần trao vào tay mẹ một đoá hoa thơm. Và những ngày 8/3 sau đó, con cứ mãi ám ảnh đôi mắt mẹ ngấn sầu khi thấy những cặp vợ chồng âu yếm bên nhau, bên những bó hoa nhiều sắc hương. Những bó hoa xinh dường như trở nên vô hồn, vô sắc khi nó được nhìn dưới ánh mắt phải chịu quá nhiều mất mát, thương đau. Ngày 8/3, mẹ không áo quần đẹp, không có hoa thơm. Mẹ một thân một mình bươn chải giữa dòng người xuôi ngược, lo cho con từng miếng ăn, cái mặc, cái chữ với một niềm mong mỏi con được bằng bạn bằng bè, được thành đạt và sướng vui.

Ba mãi mãi rời xa khi mẹ vừa được trọn 10 năm hạnh phúc. Nỗi đau của một tuổi thơ đầy bất hạnh không đủ để được sưởi ấm trong ngần ấy 10 năm ngắn ngủi. Ngoại mất tự khi mẹ chưa đầy một tuổi. Mẹ cay đắng với tuổi thơ sống với 3 đời dì ghẻ và một người cha chè rượu hay đánh mắng. Mẹ không được đi học. Mẹ không được thương yêu, san sẻ, không được ấp ôm và vuốt ve, chở che như mẹ vẫn thường bảo bọc con mỗi ngày. Mẹ của con mồ côi. Cả cuộc đời mẹ mồ côi. Tuổi xanh mẹ heo gầy dưới những thương đau và sự ích kỷ quá đáng của cuộc đời.

Thời gian cứ chậm bước nối đuôi nhau, con vẫn cố gắng từng ngày để dành tặng mẹ những hoa thơm quả ngọt. Bước chân vào cuộc sống tự lập, con phần nào thấu hiểu những nỗi khó nhọc mà mẹ phải tự mình vượt qua. Biết đến bao giờ, biết đến khi nào con mới có thể dành riêng mẹ ngày 8/3 đúng nghĩa là của mẹ? Những chặng đường con bước đều có mẹ dõi theo, ân cần chỉ dạy. Con cảm thấy an tâm mỗi khi nghĩ về mẹ và biết rằng mẹ đang tin tưởng đợi chờ con. Nhưng thời gian quá nghiệt ngã để con biết con đang rất đau…một nỗi đau tóc mẹ đã sang màu. Con sẽ phải làm gì, sẽ ra sao, sẽ thế nào nếu một ngày nào đó, Thượng đế chẳng còn nhân từ giữ cho con một món quà vô giá và duy nhất trong cuộc đời này – Mẹ?

Thêm một ngày 8/3 con không ở cạnh mẹ. Con vẫn nghe nước mắt mẹ chảy rơi khi gọi điện trò chuyện cùng con. Con thấy mẹ cô đơn. Con thấy mẹ đau khổ. Con thấy mẹ thiệt thòi. Con thấy ngày 8/3 ôi sao cay đắng!

Nỗi đau còn in dấu trong những trang nhật ký hằng đêm mẹ viết. Và con nhớ, mẹ vẫn thường đưa tay ấp ôm những ngày tháng Ba. Vì những nỗi nhớ, những nỗi thương và cả những quạnh đắng của cuộc đời…Con nhớ mẹ. Con thương và yêu mẹ nhiều lắm Mẹ Yêu!

Thanh Mai

 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng