Con yêu mẹ

0

Gửi đến người đã dạy con biết yêu thương, biết khóc, biết cười.

Gửi đến người đã nói với con không bao giờ được mất niềm tin trong cuộc sống và luôn luôn tin tưởng, tự tin vào bản thân mình

 

Gửi đến người đã dạy con biết yêu thương, biết khóc, biết cười.

 

Gửi đến người đã nói với con không bao giờ được mất niềm tin trong cuộc sống và luôn luôn tin tưởng, tự tin vào bản thân mình

 

Đối với con, mẹ luôn là người đẹp nhất, cao cả nhất mà con luôn kính trọng nhất, bởi vì tất cả những gì mẹ có đã hi sinh cho con. Ba từ “con yêu mẹ” thật là khó mà nói ra bằng miệng, nên con chỉ luôn thể hiện tình yêu vô bờ bến với mẹ bằng những cử chỉ, hành động làm mẹ vui. Con xin lỗi những lúc đã làm mẹ rơi nước mắt vì con. Nhưng mẹ ơi, bây giờ con đã lớn rồi, đã trưởng thành rồi, con sẽ không làm mẹ khóc nữa đâu. Từ bây giờ mẹ hãy hưởng hạnh phúc và luôn vui vẻ đừng suy nghĩ nhiều mẹ nhé. Con yêu mẹ nhiều lắm !

Mẹ là người có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của mỗi con người. Không chỉ những đứa bé con hay những người con gái mềm yếu mới có mối quan hệ đậm đà với Mẹ, mà những người con trai cứng rắn, những người đàn ông mạnh mẽ, đã trưởng thành, đã có gia đình, có địa vị trong xã hội, vẫn cảm thấy gần với Mẹ và chịu ảnh hưởng của Mẹ rất nhiều. Mẹ tôi là người Mẹ vĩ đại nhất, là người đã có nhiều ảnh hưởng sâu sắc nhất đối với những đứa con thân yêu của mình. Viết về Mẹ, không biết bao nhiêu cho đủ. Nói về Mẹ, chắc sẽ cạn vốn từ của tôi. Nhưng, đối với Mẹ tôi, chỉ cần tôi luôn khỏe mạnh và sống tốt, chừng ấy đủ để Mẹ tôi an lòng và hạnh phúc lắm rồi…

 

Trong những giờ phút vui nhất, buồn nhất, sợ hãi nhất hay sung sướng nhất, người mà tôi nghĩ đến trước nhất là Mẹ, sau đó đến Ba và những người thân khác trong gia đình. Sở dĩ như vậy bởi con cái chúng tôi có một mối gắn kết rất bền chặt và đậm đà với Mẹ. Vì mẹ là người đầu tiên yêu thương, vỗ về, ôm ấp tôi khi tôi còn… chưa sinh ra đời. Cũng chính Mẹ, người đảm nhận nhiệm vụ thiêng liêng và cao cả nhất, đó là nuôi dưỡng và chăm sóc để tôi thành người. Và cũng chính Mẹ, đã thức suốt đêm dài những lúc tôi cảm nặng. Và cũng chính Mẹ ngồi chờ bên mâm cơm những lúc tôi đi chơi khuya về mà quên báo. Và cũng Mẹ, người vui mừng, hạnh phúc nhất mỗi khi nghe tin tôi thành tài…

 

Mẹ cho tôi nước mắt những lần tất bật tới lui kiếm chỗ học cho tôi khi tôi còn tấm bé. Mẹ cho tôi sự đợi chờ ở từng cột mốc của cuộc đời tôi, và Mẹ cho tôi nụ cười hạnh phúc khi tôi làm nên cơ sự. Một thân một mình, Mẹ tảo tần sớm hôm, không nề hà bất cứ công việc lớn nhỏ nào, miễn sao nuôi nấng tôi khôn lớn từng ngày, sao cho tôi học hành đến nơi đến chốn. Nhưng hình như, tôi chưa bao giờ cho Mẹ được gì… Đã thế còn những lần ham chơi, nghịch ẩu làm Mẹ tôi lo lắng. Những con điểm kém làm Mẹ buồn phiền với thầy cô, và cũng đôi lúc là sự mệt nhoài cho những lần la mắng tôi. Làm sao tôi quên những lần như thế, và những nổi khổ tâm của Mẹ đã thực sự giúp tôi trưởng thành.

 

Tôi hạnh phúc nhất những lần thấy Mẹ tươi cười và hãnh diện về đứa con trai của mình. Từ khi còn là một cậu học trò nhỏ, mỗi khi tôi tham dự bất cứ cuộc thi gì, tôi đều… không cho Mẹ biết. Tôi sợ Mẹ long lắng cho tôi, vì chuyện của tôi mà ảnh hưởng đến công việc và sức khỏe của Mẹ. Và cứ thế, tự thân mình, tôi cố gắng hoàn thành thật tốt các kỳ thi để thể hiện hết khả năng của mình. Chỉ khi tôi chiến thắng, có giấy khen, giải thưởng, tôi mới khoe với Mẹ. Tôi muốn tặng Mẹ sự bất ngờ, hạnh phúc để Mẹ luôn hài lòng về tôi. Những khi ấy, giải thưởng, danh hiệu… đối với tôi không là gì hết. Mà trên hết là tôi được nhìn thấy Mẹ vui mừng, mãn nguyện và tự hào về mình. Dường như những điều đó cũng là những than thuốc vô cùng bổ để dịu tan đi sự mệt mỏi của Mẹ sau những giờ làm việc căng thẳng; cũng như đó là “thần dược” để Mẹ tiếp tục sống khỏe với gia đình tôi…

 

Mẹ luôn dõi theo mỗi bước tôi đi, mỗi quyết định mà tôi chọn. Mỗi lần đau buồn hay thất bại trong cuộc sống, tôi luôn nghĩ về Mẹ, nghĩ về việc Mẹ luôn mong mỏi, trông chờ tôi. Nghĩ về Mẹ, tôi lại có thêm sức mạnh, có thêm nghị lực để tiếp tục sống và bước tiếp. Tôi chỉ biết thể hiện tấm lòng mình cho Mẹ bằng những hành động thực tiễn của mình. Tôi sẽ luôn cố gắng học, tu dưỡng đạo đức và cách làm người của mình để Mẹ sẽ không phải buồn vì tôi thêm một lần nào nữa, mà sẽ luôn hãnh diện, tự hào khi nói về tôi, một đứa con của Mẹ.

Vi phạm:

 

 – Sử dụng tăng like và G+ không lành mạnh: 

 

Lượt truy cập bài viết thấp hơn nhiều so với G+, FB Like trong ngày  13 tháng 03 năm 2014. 

 

Điểm trừ cảnh cáo 1500 điểm. 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng