Vượt lên chính mình

0

Tôi đang ngồi viết những dòng này bên cạnh con gái đang say ngủ. Trán con nóng hầm hập, mũi con sụt sịt. Còn tôi, tôi thấy tim thắt lại, lòng bồn chồn.

Con đã được một tuổi, biết cười, biết đùa, biết đi chập chững. Mỗi khi về nhà, nhìn thấy nụ cười của con, cơn mệt mỏi trong tôi bỗng tan biến. Tôi lại lao vào làm việc, lao vào những việc nhà cửa không tên. Thời gian tôi nhìn mặt con trong ngày có lẽ chỉ không đầy 3 tiếng. 

Từ khi con được sinh ra đời, tôi đã ý thức được rằng trách nhiệm của tôi càng cao hơn gấp bội. Hai đứa con là niềm vui vô bờ bến, nhưng để duy trì cuộc sống, để nuôi dạy con cho tốt là công việc không hề đơn giản. Bao thứ cần mua, bao việc cần chi tiêu. Kinh tế khó khăn, tôi mất việc. Những ngày thất nghiệp nằm nhà tôi mới thấy được vợ con vất vả ra sao. Thêm một đứa con, tôi đã lao vào làm việc gấp hai gấp ba ngày trước. Tôi từ bỏ hết các sở thích và đam mê tôi đã theo đuổi trước đây để tập trung vào làm việc kiếm tiền nuôi con. Tôi là người đàn ông, là trụ cột gia đình, tôi không thể lười nhác mãi như thế, tôi phải vượt qua được chính bản thân mình! 

Qua hai năm vừa làm, vừa viết để kiếm thêm, hai con tôi đã được nuôi dạy tốt, tuy không thể bằng nhiều người khác nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm được.

Hôm nay, Nhím con lại ốm. Từ bé con đã yếu rồi, mới hai tháng tuổi đã phải nằm viện hơn 2 tuần, còn đi bác sĩ thì không biết bao nhiêu lần mà kể. Khi con đầy năm vào tháng trước, con đã ốm đến 3 lần. Mỗi lần con ốm, tôi đều dồn hết tình thương vào con, chăm sóc con suốt ngày đêm mong cho con khỏi bệnh. Sau mỗi lần như vậy, hai vợ chồng tôi đều cảm thấy sức lực như bị vắt kiệt. Đêm thức, ngày làm, có những đợt tôi thức trắng cả tháng, nhưng chỉ cần con khỏi ốm là tôi lại cố gắng để không gục ngã.

Cuộc sống của một người cha là tôi vẫn đang tiếp tục diễn ra một cách vất vả như vậy. Tôi biết, hoàn cảnh của tôi tuy bận rộn và phải kiếm từng đồng để nuôi hai con nhưng vẫn còn tốt hơn nhiều người khó khăn trong xã hội. Trời cho tôi vẫn còn đủ sức khỏe để lao động nuôi sống bản thân và con cái, và hằng ngày, hằng giờ, tôi đều phải vượt lên chính mình, vượt qua sự mệt mỏi, vượt qua sự tự ti khi thấy những đứa trẻ được nuôi nấng trong điều kiện tốt hơn. Có những lúc, tôi nhìn lại mình, nhìn vào hai đứa con của mình rồi thấy xấu hổ và bất lực khi không thể cho con một cuộc sống đầy đủ hơn, nhưng con ơi, chỉ cần ba còn sống thì ba sẽ tiếp tục vượt qua chính mình để đem lại cho các con một tương lai tốt hơn của ba.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng