Nơi xa nhớ Mẹ…!

0

Mẹ ơi! trong tim con thỉnh thoảng lại thốt lên như vậy, con cũng không hiểu vì sao nữa, vì nhớ mẹ, vì thương mẹ hay cũng vì con đang mong ước lắm có được kỳ nghỉ dài để về bên mẹ. 

Mẹ nhớ không, khi con còn nhỏ, con vẫn thường mơ về những chân trời xa xăm lắm, con cứ mãi mơ mộng một ngày nào đó sẽ đi xa mảnh đất mà con đã được mẹ sinh ra, nuôi dưỡng bằng tất cả sức lực mình có,con mơ đi đến những miền đất mới xa hoa, lộng lấy như con vẫn đọc trong các câu chuyện cổ tích. Vậy mà…giờ đây con chỉ mong một điều duy nhất thôi, một điều tuy bé nhỏ mà với con… để làm được thật khó, đó là sống bên cạnh mẹ…

Lớn lên, học hành thành người, đi làm, rồi lấy chồng, sinh con, tất cả với con dường như thật đủ đầy và viên mãn, và con biết mẹ vui lắm khi thấy con hạnh phúc. Nhưng…mẹ ơi, với con như vậy không thể bù đắp được nối nhớ thương về mẹ, về gia đình mình. Tóc mẹ đã có sợi bạc, mắt mẹ đã có dấu chân chim, và đôi tay mẹ không còn khỏe như thời con thơ ấu nữa. Tất cả những thứ đó khiên tim con như thắt lại, đau nhói. Con chỉ cầu mong mẹ mãi khỏe mạnh, mãi nở nụ cười và tự hào khi nghĩ về chúng con, con ghét thời gian cứ lấy đi của mẹ những niềm vui sum vầy bên con cái, con ghét lắm những khi phải thông báo với mẹ rằng ” dạo này con bận quá mẹ àh, không về thăm mẹ được”, để rồi mẹ lại thẫn thờ ngồi khóc ở một góc nào đó vì nhớ thương con, thương cháu.

Mẹ ơi, trong giây phút này con chỉ muốn vứt bỏ hết tất cả, chạy thẳng ra bến xe và về với mẹ, để lại được sà vào lòng mẹ, được mẹ chăm như khi còn bé, được mẹ nấu cho những món ăn ngon, và được nghe mẹ kể chuyện :”ngày xưa…”

Mẹ chờ con, mẹ nhé, con sẽ về, mẹ àh, sẽ mang nhiều niềm vui vê cho mẹ, sẽ không để mẹ phải chờ con nhiều nữa đâu…chờ con…mẹ nhé!

Nơi xa nhớ Mẹ…!
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng