Đôi mắt mùa Thu

0

Con đang ngồi giữa một chiều mùa Thu mưa bay nhiều lắm. Mặt trời đã khuất lấp sau màn sương dày đặc. Những hàng mai anh đào con yêu thích đổ lá vàng trên khắp nẻo đường. Con không biết mùa Thu lại mong manh đến thế. Thiếu chút nắng, thiếu chút ấm áp, mùa Thu hóa thành sương khói mịt mù. Con cũng thế, cũng mỏng manh, nhỏ bé trong vòng tay mẹ; con sẽ hóa dại khờ nếu thiếu đi tình yêu nồng ấm của mẹ, mẹ ơi!… Siêu nước sôi rưng rức trong khói bếp ban chiều cay nhòe đôi mắt. Con lại nhớ về mẹ, kỷ nhiệm về mẹ cũng theo nhau tràn về như suối nguồn tưới mát tâm hồn con trẻ…

Không có tấm hình của mẹ những ngày thơ bé

Con chỉ tưởng tượng ra từ lời kể

Cô gái nhỏ chân trần ngô nghê đến thế

Đi qua nắng mưa ấp ủ những giấc mơ…

 

Giấy cũ ngày xưa không lưu lại những vần thơ

Con tủm tỉm cười khi lén đọc bức thư tình của mẹ

Ai cũng có một thời yêu như thế

Chỉ khác là cách mỗi người đi qua hết những yêu thương…

 

Mẹ đã cho con tuổi thơ ghi dấu trên những con đường

Mà mỗi bước chân qua con đều có mẹ

Con mới biết mùa Thu hiền đến thế

Được ngủ hoài trong chiếc võng đan từ những giấc mơ…

 

Con yêu mẹ – lời yêu gửi vào thơ

Viết tặng mẹ những điều xưa cũ nhất

Điều đã cũ nhưng muôn đời vẫn thật

Là cách con sẽ đi qua những thương yêu…

Con nhớ buổi sáng mùa Đông năm ấy. Có đôi bàn tay nắm lấy đôi bàn tay bịn rịn trong buổi tiễn đưa bố đi học xa nhà. Con và em tròn xoe đôi mắt hỏi rằng khi nào bố sẽ về. Bố hẹn năm mùa Xuân nữa các con nhé!… Mẹ giấu giọt nước mắt tiễn đưa, chỉ dành tặng bố vòng tay ấm áp, ánh mắt rạng ngời và một trái tim nồng nàn, mạnh mẽ. Xe lăn bánh rời xa thành phố nhỏ. Có cánh chim bay về phương Bắc xa xôi, mang theo những nhớ thương trong vòm trời hun hút gió. Mùa Đông năm ấy, dã quỳ vàng rực những góc đồi. Những khóm hoa vươn mình về phía mặt trời rồi nở bung thành suối mật vàng óng ả. Mẹ dắt tay con đi qua bao đồi dốc quanh co, buồn lặng lẽ. Con nhìn vào gương mặt mẹ dịu dàng, tìm kiếm những tia nắng ấm áp từ phía mặt trời cùa con – là mẹ… Con nhớ những ngày tuổi thơ cùng mẹ lên rẫy lúc ban mai. Mẹ vẫn đầu trần, áo mỏng dăm từng luống rau xanh. Đất mùa ẩm ướt in dấu chân mẹ thật to, thật sâu. Con thích nhất được đi sau lưng mẹ, bàn chân của con lại ướm lên bàn chân mẹ đã bước qua. Bàn chân con thật nhỏ nằm gọn trong dấu bàn chân mẹ… Những mùa rét mướt, sương muối phủ dày đặc là những mùa buồn da diết phải không mẹ? Sáng sớm lên rẫy, nhìn những luống rau rũ mình trong giá rét, bàn tay mẹ bỗng run lên, có dòng nước mắt chỉ chực trào ra trong vạt sương mù vô tình phủ lên dáng mẹ. Gạt những lo âu, muộn phiền, gạt giọt nước mắt nóng hổi chưa kịp trào ra, mẹ lại trở về với những vất vả càng thêm chất chồng… Mùa sương giá cũng qua đi, những mầm xanh dưới sự bảo vệ, chăm bẵm của mẹ lớn nhanh và đến mùa thu hoạch. Mùa gặt về bao nhiêu rau xanh tươi tốt; gặt về cho mẹ niềm vui; gặt về cho chúng con sự no ấm, đủ đầy… Mẹ để quên dấu tay lấm lem bùn đất trên manh áo mỏng. Mẹ để quên giọt mồ hôi vất vả trong cơn gió thoảng. Mẹ để quên khó khăn trong những ước mơ dành cho chúng con… Ngắm những mầm xanh mẹ mới gieo qua ngày tháng, con ướm thử bàn chân vào bàn chân mẹ in sâu trên luống đất – con đã lớn lên như mầm xanh được tưới tắm bằng tình yêu của mẹ…

Con nhớ những ngày mẹ đón đưa đến lớp – những ngày mưa mùa Thu lạnh tê tái… Đã bao lần con trượt ngã trên con đường trơn ướt. Con không giấu nổi giọt nước mắt vì đau, vì lạnh. Mẹ lại đón con về bên bếp than hồng, lau khô cho con từng lọn tóc, ủ ấm con trong vòng tay mẹ. “Đừng khóc nữa con gái, ngày mai mẹ sẽ cõng con đến trường”… Rồi những sớm mùa Thu con đong đưa trên lưng mẹ thật gầy. Lá hồng rơi đỏ au trên mặt đường, vòm trời mùa Thu vàng thêm chút nắng hong khô bước chân mẹ cùng con đến trường. Những tủi hờn được hong khô, bước chân con chênh vênh được mẹ dắt dìu bỗng trở nên mạnh mẽ… Con lại tự đứng lên sau bao lần trượt ngã. Con đem theo đôi mắt mẹ nồng ấm, vòng tay mẹ nhiều yêu thương, vỗ về làm hành trang đến trường, làm hành trang vào đời thêm ngọt ngào, hy vọng…

Con nhớ dáng mẹ ngồi trông con học bài những đêm khuya. Mẹ đơm lại cúc áo, ủi cho con chiếc áo mới ngày mai đến trường. Con đã ngủ trong tiếng đêm dìu dặt, yên ả. Mẹ vẫn thức chong đèn viết thư cho bố… Bao mùa Xuân nữa sẽ trôi qua để đến mùa Xuân hẹn ước đoàn viên?… Con vẫn vô tư cùng tuổi thơ yên bình, nào có biết đâu những ngóng trông về đầy trong mắt mẹ. Mẹ vẫn thường ôm con vào lòng khi có ai khen đôi mắt con đẹp giống bố. Con biết rằng có những yêu thương len lén quanh đây. Mẹ cất giữ tình yêu đấy vào đôi mắt của con, để mỗi khi nhìn vào đấy, thương yêu lại ngập tràn trong mắt mẹ…

Mẹ lại dắt con đi trên những lối mòn quanh co xưa cũ. Bến xe mùa Xuân rộn rã những bước chân, lòng con hân hoan niềm vui đón bố trở về. Đôi mắt mẹ ánh lên hạnh phúc ngày đoàn viên, mẹ lại dành tặng bố nụ cười, vòng tay ấm áp như những ngày xưa. Năm mùa Xuân trôi qua, con biết rằng mùa Xuân này là mùa Xuân vui nhất của mẹ. Không son không phấn, mẹ vẫn đẹp dịu dàng đi cạnh bố. Bếp lửa mùa Xuân tí tách reo cùng niềm vui của mẹ. Dáng mẹ vẫn tất tả cùng những lo toan, giờ được tựa nương vào vai bố rộng dài, ấm áp. Có một ước mơ con thắp lên từ mùa Xuân năm ấy – ước mơ biết nhìn cuộc đời dịu dàng như đôi mắt mẹ…

Sáng nay, con dậy sớm nấu siêu nước gội đầu từ mớ lá mẹ hái trong vườn hôm qua. Ngồi hong tóc bên thềm, nghe bao nhiêu mùi đồng nội, mùi yêu thương ùa về trên mái tóc con thật dài và thật đen. Mẹ dạy con giữ lấy duyên con gái dịu dàng, chăm chỉ, biết sẻ chia và biết yêu thương. Mẹ dặn con về cuộc đời lắm gập ghềnh, chân cứng đá mềm con nhé!… Con bỗng nhớ về mẹ, nhớ đôi mắt nặng những âu lo, nhớ mái tóc điểm sương qua tháng ngày vội vã. Con nhớ vòng tay mẹ ôm con trong ngày con làm cô dâu rạng rỡ. Con nhớ mẹ lần đầu tiên ẵm cháu gái đầu lòng trên tay. Đôi bàn tay run run, ánh mắt trìu mến, hân hoan niềm hạnh phúc… Con giữ lấy cho riêng mình những khoảnh khắc diệu kỳ ấy – nụ cười của mẹ, ánh mắt của mẹ luôn ngập tràn những thương yêu không có tuổi bao giờ…

Mùa Thu, hàng thông xanh ươm những phấn hoa vàng lộng lẫy. Mùa Thu cất giữ những điều mỏng manh sau màn sương đổ tràn xuống lòng thành phố. Mùa Thu cất giữ dùm con những kỷ niệm tuổi thơ đầm ấm. Mùa Thu cất giữ muôn vàn điều diệu kỳ về tấm lòng người mẹ – nên mùa Thu không còn những mong manh… Tạm biệt mùa Thu! Mùa Thu – sinh nhật mẹ… Con chưa kịp chuẩn bị gì để mừng sinh nhật mẹ. Mẹ đã kịp dành tặng con những ngọn nến vàng lung linh như thuở con còn thơ bé. Bữa cơm chiều thơm mùi lửa ấm, rộn vang tiếng cười. Con mừng sinh nhật trong ánh nến lung linh rạng ngời trong mắt mẹ – đôi mắt mùa Thu nồng đượm vô cùng… 

Mùa lại về rộn ràng trên những con phố lạ, quen; cuốn con vào những hành trình hối hả. Con đi tìm một mùa có hoa vàng, có sương giá. Con đi tìm tia nắng mặt trời dịu ngọt phía xa xa… Con mới hay mình nhớ mẹ! Thành phố nơi con sống vẫn tựa mình huyền ảo sau những đồi thông xanh vững chãi. Con lại mong về bên mẹ – tựa vào lòng mẹ để con được hóa trẻ thơ, bé nhỏ giữa vòng tay mẹ nồng nàn… Kia là sân nhà tuổi thơ. Kia là đóa bồ công anh đang tung bay theo gió. Kia là tiếng con trẻ nô đùa cùng ông bà trên sân nhà đầy nắng. Con gặp lại mình trong nụ cười con gái. Bữa cơm chiều đầm ấm, đủ đầy con cháu; thêm chiếc bát, đôi đũa; thêm dăm ba tiếng cười vui vầy quanh mẹ – hạnh phúc lại về trong mắt mẹ phải không? Gió heo may đã về cùng tuổi mẹ. Con khẽ đếm những chiếc lá rơi bên thềm và tự hỏi con còn có thể đếm được bao mùa Thu nữa về trong mắt mẹ… Con thầm cảm ơn mẹ! Mẹ đã giữ cho con một tuổi thơ trong trẻo, thơm ngát. Tình yêu của mẹ như đóa bồ công anh trong nắng bay theo gió gieo những thương yêu mãi mãi. Và kỷ niệm về mẹ mãi dịu ngọt trong trái tim con…

cho thue ban ghe ban ghe dep

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng