Tìm ngày mùng 8 tháng 3 cho mẹ

0

Mẹ ạ! Khi con viết ra những dòng tâm sự này, con luôn nghĩ và hình dung những ngày con ở bên mẹ. Năm nay con cũng 25 tuổi rồi nhưng chưa một lần ôm mẹ vào lòng, chưa một lần nói lời yêu mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra con trên đời và được làm “con” của mẹ là hạnh phúc của đời con.

Con còn nhớ ngày con ở nhà hai mẹ con mình đi kéo bừa thay trâu, đi cắt cỏ ủ ruộng làm phân, đi gánh nước tưới rau và mẹ cũng thường nói với con những câu quen thuộc: “Công trồng là công bỏ, công làm cỏ là công ăn”. Khi đi làm đồng mẹ là người đi sớm nhất và cũng là người về muộn nhất. Cuộc sống quê mình vất vả nhưng mẹ luôn dành cho con niềm vui vô hạn, mẹ một nắng hai sương bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chăm chỉ làm lụng chắt bóp, dành dụm tiền cho con học đến nơi đến chốn, bằng bạn bằng bè. Những ngày con ôn thi đại học, con vẫn đi làm ruộng giúp mẹ phần nào. Mẹ thương con không muốn cho con đi, nhưng nhìn mẹ vất vả con không đành lòng. Con ra làm cùng mẹ, lúc này con cảm thấy yêu mẹ, yêu cuộc sống này hơn vì con nhìn thấy dòng nước mắt của mẹ, dòng nước mắt mẹ dành cho con. Ngày đó con chẳng ngoan gì cả, quần áo thay ra cũng không giặt, lại đến tay mẹ, việc nhà cũng đến tay mẹ, và cũng từ ngày con biết đến mùng 8 tháng 3 là sinh nhật con, cũng là ngày của mẹ ngày “quốc tế phụ nữ”. Con thường hỏi mình: Mẹ đã bao giờ có ngày mùng 8 tháng 3 chưa?. Rồi thời gian cứ thế trôi khi chưa có câu trả lời.

(Ảnh 2013: Mẹ người con yêu quý nhất)

Và mùa thi đại học lại đến, con phải lên đường tham gia kỳ thi đại học, thi cho chính tương lai của con và con cũng nhớ sẽ tìm ngày mùng 8 tháng 3 cho mẹ yêu, trong thời gian gần nhất. Lúc anh đèo con đi, mẹ đã nhét vào tay con một mớ tiền nào là 500đ, nào là 1000đ và có cả 2000đ nữa. Chính lúc đó nước mắt con không thể rơi. Nhưng con là con trai mà, mạnh mẽ chứ ạ! Con gạt nhanh nước mắt và cúi đầu lặng lẽ.

Mẹ tần tảo làm lụng cho ngày tháng trôi đi. Rồi cũng đến ngày con lên nhập trường, từ ngày lên trường học tới nay cũng được 6 năm. Con luôn cố gắng để xứng đáng với những “đồng tiền lẻ” mẹ giành cho con. Khi con đi học xa nhà mẹ đã dấu con. Mẹ đã lên tỉnh làm giúp việc để lấy tiền cho con đi học, và một thời gian mẹ đi “đồng nát”, dong duổi chiếc xe đạp vào từng ngóc ngách của các con phố nhỏ. Sáng đi, chiều đi, chắc mẹ cũng đã mệt nhưng tối mẹ còn làm tạp vụ tại các nhà hàng.

Và một ngày mùng 8 tháng 3 nữa lại đến, những phụ nữ khác tổ chức tiệc tùng chúc mừng nhau. Nhưng mẹ! con đã buồn khi ngày đó chính ngày của mẹ, mẹ phải làm nhiều hơn, phục vụ nhiều hơn. Con cũng đặt thêm một câu hỏi: “Mẹ có biết ngày đó là ngày gì không?”. Chắc vì con, vì hoàn cảnh nên mẹ dấu đi cảm xúc của ngày mùng 8 tháng 3. Những gì mẹ làm mẹ đều dành hết cho con. Nhưng trong 6 năm lúc nào mẹ cũng hỏi con, dặn dò con nhiều lắm. Mẹ vất vả là thế nhưng chỉ lo con ăn chưa đủ? áo chưa đủ ấm?. Nỗi niềm này chỉ có mẹ, chỉ có mẹ mới giành cho con nhiều như vậy. Con luôn yêu mẹ bằng trái tim của mình.

Mùng 8 tháng 3 năm 2014  con điện về nhà mình lúc trời mưa phùn. Em con nghe máy và nói mẹ đang ở ngoài đồng.

Và thế con vẫn chưa tìm được cho mẹ ngày mùng 8 tháng 3.

Qua “ Cầu nối yêu thương- Mẹ yêu” con gửi lời xin lỗi mẹ.

Chúc mẹ sức khỏe, luôn vui vẻ bên gia đình.

Con yêu mẹ rất nhiều

Con trai của mẹ

Tài-Tú

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng