Thấu hiểu mẹ

0

Ngày còn nhỏ, tôi luôn nghi ngờ sự tồn tại của mình. Không biết tôi có phải do mẹ sinh ra không mà chẳng hiểu nổi tại sao mẹ luôn ngăn cản tôi làm những việc mình thích. Mẹ luôn luôn không ủng hộ tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào. Mẹ không bao giờ đỡ những trận đòn roi của bố như những bà mẹ tôi thường nhìn thấy trên phim.

Tôi đã nghĩ rằng ” mình là một đứa con rơi. Tôi đã được mẹ nhặt về trong một đêm mưa gió chăng?”

Lòng chưa bao giờ day dắt với câu hỏi như hòn đá tảng ấy, tôi mang nó đến hỏi các cô, cậu của mình. Họ cười lớn và trả lời rằng ” ừ. Mẹ mày nhặt được ngoài chợ Thương đấy”. Tôi lại mường tượng ra cái cảnh khi mẹ nhặt được mình còn quấn khố như thế nào. Nhớ cái khung cảnh chợ Thương – cái chợ lớn nhất tỉnh Bắc Giang ( phủ Lạng Thương ngày ấy), chắc mẹ nhặt được mình trong buổi chiều lay lắt. Mẹ thương mình chăng, một đứa bé tội nghiệp.

Luôn bất đồng ý kiến với mẹ, tôi không thích làm theo những gì mẹ nói. Làm trái lời mẹ là sở thích của tôi.

Sáng dậy muộn, vội vã đi học.

Mẹ gọi và bảo mang áo mưa vì dự báo ngày hôm ấy mưa. Nhưng tôi không thèm nghe, phớt lờ tất cả. Mang làm gì cơ chứ, trời xanh thế này mà.

Học về trời mưa tầm tã, các bạn về nhà từ lúc nào còn tôi vẫn đứng như trời trồng. Hậu quả của việc không nghe lời mẹ đấy.

Lúc đó nhìn mấy bạn được bố mẹ đến đón ở cổng trường, trong lòng lại nảy sinh sự so sánh, tại sao mẹ chưa bao giờ đón mình vào hôm trời mưa như thế.

Tại sao? tại sao? tại sao?

Cái suy nghĩ con trẻ lại hiện về, nghi ngờ ngày càng tăng khi thằng em trai đi học, nó được mẹ đón buổi trời mưa. Tôi tỵ thì mẹ bảo rằng ” em còn bé”.

Tự dưng chả hiểu tại sao lúc ấy, nước mắt ngân ngấn trên hai gò má. Trẻ con thường là thế, tủi thân lắm vì những chuyện vu vơ. Tuy vậy tôi cũng không dám hỏi mẹ, bứt rứt trong lòng biết mấy nhưng cứ phải giấu thôi.

Tôi lớn lên trong u hoài, ngờ vực. Lớp 7 đứa bé ngày nào giờ cũng đã biết rồi đấy. Đọc tác phẩm Mẹ của Nguyên Hồng, tôi mới nhớ lại câu chuyện ngày còn bé.

Giờ cũng có thể bỏ chút ít thời giờ tỉ tê với mẹ, mấy câu chuyện của những đứa con gái mới lớn.

Bông đùa những chuyện con gái với mẹ, mạnh dạn tôi hỏi mẹ ” Mẹ à, con có phải là con đẻ của mẹ không?”

Mẹ tôi phá lên cười ” Tại sao con lại hỏi thế? con không phải mẹ sinh thì con ai nữa?”

Mẹ kể cho tôi nghe cái ngày mẹ mang tôi trong bụng mẹ đã vất vả như thế nào. Ngày ấy nhà còn nghèo lắm, có mang tôi mẹ chỉ toàn ăn cơm độn sắn ,độn khoai thôi. Nhà ông bà làm gạo nhưng tiết kiệm lắm, cả tuần mới được 1 bữa cơm trắng.

Nhà có những 7 anh em, mẹ phải nấu cơm, giặt giũ cho những 7, 8 người. Cứ xới cho người này xong, người khác đã chìa bát ra rồi. Có hôm mọi người ăn xong mẹ vẫn chưa ăn được miếng nào, cuối cùng chỉ còn lại cháy.

Bầu bí vậy mà thức đến 1, 2 giờ sáng mới được ngủ. Thương con lắm nhưng vì hoàn cảnh nên mẹ đàh hôm sớm.

Sinh con ra được có hơn 1 kg, mẹ khóc vì đã không nuôi con được tử tế như mấy bác hàng xóm.

Mẹ quyết sẽ phải rèn cho con cái tính tự lập. Để con hiểu được gia cảnh của mình mà biết ” tự thân vận động”.

Mẹ nghẹn ngào trong nước mắt kể cho tôi nghe! Tôi mới hiểu làm mẹ khó thế nào?

Những uẩn khúc như được hóa giải trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng vô cùng. Giờ khi đã khôn lớn, tôi mới càng thấm thía những gì mẹ đã vượt qua. Biết mình đã có những sai lầm như thế nào.

Càng thấu hiểu hơn, con yêu mẹ nhường nào!

 

Thấu hiểu mẹ
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng