Nếu ngày mai là một ngày sẽ đến

0

Giọt nước mắt vẫn ướt đẫm trên khuôn mặt của Trang…một cô gái vừa được tái sinh sau ca phẫu thuật ghép tim…Và trái tim đang đập trong lồng ngực cô bạn…đó là trái tim…trái tim của mẹ.

Cô cúi đầu xuống bên nấm mộ…khẽ nhẹ nhàng đặt cuốn sách vừa mới xuất bản của mình…

Trang nấc nhẹ: “ Page Wood kết thúc rồi mẹ ạ! Con đã gửi cô ấy…mang thư tới cho mẹ, sẽ sớm thôi…trước khi chuyến tàu viễn xứ khởi hành. Con đã…đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự thờ ơ, cho cái được gọi là nông nổi của tuổi trẻ…phải không mẹ yêu? ”

Nói rồi, Trang lặng bước đi…giờ đây? Trong thế giới đang tồn tại…đã không còn cổ tích hay phép thuật gì nữa. Không gian xung quanh chỉ có sự thật…là ánh nắng mặt trời sẽ cháy xạm trên da chúng ta…

Và một khuôn mặt thánh thiện của ai đó, đã không còn bước vào cuộc đời của cô nữa.

Gió bắt đầu thổi, lật từng trang sách về Page Wood…và cổ tích liệu sẽ xuất hiện?

“ Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ học cách yêu thương bản thân mình. Tự học cách tin vào sức mạnh của trái tim và tin vào sự thánh thiện trong mỗi con người…

Vì chỉ khi tôi có thể bảo vệ được chính mình, lúc đó… tôi mới thật sự có sức mạnh để bảo vệ sứ Commission, bảo vệ gia đình và vận mệnh lịch sử…

Không, không phải là một người hùng trong truyền thuyết của Pure hay Way Price…cũng không phải kẻ phá cách muốn biến mình thành một ngôi sao.

Không…tất cả đều không phải…

Bởi chỉ đơn giản vì…

Tôi tin vào những phép màu, nơi mà trong chúng…luôn ẩn chứa những huyền bí…

Những sức mạnh vô địch và…

Điều quan trọng nhất mà tôi tin chính là sự định mệnh mà vũ trụ đã tạo nên…

“ Tôi là Page Jordan Wood ”

Còn nhiều thứ trên thế gian này, chúng ta không biết và buộc phải bước đi để khám phá…vì vậy đừng nhìn về quá khứ dù chỉ một giây.

Đúng vậy? không được nhìn về quá khứ…dẫu chính tôi lại đang lạc vào quá khứ, quá khứ của 5000 lịch sự đã từng tồn tại trên Commission này.

Tôi là một phù thủy sứ Commission…

Có lẽ nghe nó khá thú vị…bởi đâu đó sau câu nói về phù thủy sẽ làm ta liên tưởng đến những phép màu, những cuộc phiêu lưu kì thú và…cả một thế giới cổ tích kì diệu nữa.

Nhưng dường như giờ đây có lẽ tất cả đều đã là một thứ muộn màng, một chút hoài niệm về quá khứ trong tôi…

Vì đùa giỡn với phép thuật, mà tôi đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự trở về nhà…sống tiếp 5000 năm đã trôi qua của lịch sử…để trở về cái đêm định mệnh mang tôi trở về quá khứ…

Chỉ có vậy? tôi mới có thể lại được sà vào lòng mẹ một lần nữa…

Suy nghĩ của Page Wood:

“ Mẹ à!

Làm sao có thể trở về một khi chúng ta đã đi quá xa, đâu đó trong những suy nghĩ của con, con thấy trái tim nhói đau. Có lẽ mẹ đã đúng, phiêu lưu không dành cho những tiểu thư bé nhỏ. Con nhớ mẹ, nhớ tất cả…nhớ cuộc sống của Page Wood trước kia…nhưng làm sao con có thể quay trở lại…con đã không thể rồi…

Đúng vậy, phải sống 5000 năm để một lần nữa lại được thấy nụ cười của mẹ. Chỉ có thế mới có thể mỉn cười cùng trời xanh… Tại sao? Tại sao cuộc sống lại đùa giỡn với chính con vậy? với chính một cô bé yếu đuối này!

Mẹ! Con nhớ mẹ, nhớ nụ cười hạnh phúc của người khi người dậy con cách làm một Page Wood…Bóng đêm có thể đến rồi đi, nhưng một khi trái tim bị tổn thương thì liệu có thể lành lại…

Không…không…sẽ không bao giờ xóa nhòa những vết thương một khi nó đã khắc vào sâu trái tim, cũng như con…sẽ không thể trở về một khi con đã đi quá xa. Con…sẽ lại là những con rối của thần thời gian. Con nhớ mẹ…và sẽ tồn tại để trở về. Mẹ hãy tin con! ”

Cô bạn đang rảo bước về phía trời xa…nơi đồng xanh lộng gió đã dần khuất cùng mẹ yêu…

“ Mẹ!

Page Wood! Cô ấy đã may mắn hơn con rất nhiều…bởi Page sẽ được gặp mẹ mình sau 5000 năm nữa…còn con?

Con đã vĩnh viễn mất mẹ rồi…mất mẹ trong chính sự thờ ơ vô tâm của tuổi trẻ…

Giọt nước mắt muộn màng cũng không thể xóa hết vết thương mà con đã làm…

Mẹ! hôm nay là 8/3…nơi phương trời xa đó…

Mẹ hãy bình yên nhé! ” 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng