Bến đỗ bình yên!

0

Hằng đêm, ngay cả trong giấc ngủ, phía ngôi nhà ba người chúng tôi vẫn có những tiếng thở dài không dứt, vẫn nghiệt ngã cảnh nghèo lặng lẽ bủa vây.

Gió vẫn thổi dọc miền nắng hanh hao, mây lững thững trên những triền nhung nhớ, kí ức một thời hằn sâu trong phần hồn suy tư đa cảm, tạo hóa vạn sự hữu hình tạc khắc lên biết bao kiếp người vô định, còn tầng giá trị những điều dung dị nhỏ nhoi luôn làm nên chân ý nghĩa. Ừ thì, giữa muôn trùng những điều khác nhau tồn tại, hạnh phúc nơi đâu cũng có dù chẳng biết giản đơn hay to lớn. Thế nhưng nơi vô thường cuộc sống, dù cho Trái đất có ngừng quay, tháng năm có nhạt nhòa hoen màu tất cả, vẫn có một thứ hạnh phúc trở thành chân lý bất diệt, hiện hữu vĩnh hằng gọi là tình thương của mẹ.

Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất

Như cuộc đời không thể thiếu trong con

Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn

Người mong con mỏi mòn

Vẫn không ai ngoài mẹ.

Mẹ có nghĩa là ánh sáng

Là ngọn đèn thắp bằng máu con tim

Mẹ có nghĩa là mãi mãi

Là cho đi không đòi lại bao giờ!

Mọi người vẫn thường bảo trên thế gian trong hàng ngàn thực thể khác nhau, muôn hình vạn trạng, dù có chạy tít tận đâu để kiếm tìm, tuyệt nhiên mẹ có thể thay thế nhiều người nhưng không ai có thể thay thế được mẹ. Phải! Nếu ai đó buộc tôi phải định nghĩa về người phụ nữ quan trọng đời mình, tôi sẽ chẳng bao giờ định nghĩa được mẹ là như thế nào mà từ tận tâm can tôi chỉ hiều thấu qua cơ số gian truân, trải mình trước trăm điều lụy khổ, mẹ tôi đã mím chặt môi, lặng lẽ gồng mình vượt qua sự vùi dập của bão giông số phận. Chạy dài hơn nửa đời người thăng trầm xoay chuyển, nghèo khổ vẫn ghì chặt xuống tận cùng sức lực, đau thương vẫn đeo bám dai dẳng như một chiếc bóng khắc khoải vô hình để khi gắng gượng lục lọi những sung sướng, những nụ cười thì hình như với mẹ tôi điều đó chỉ hiếm hoi xuất hiện đôi lần trong mấy chục năm xế chiều ngã bóng. Đời chênh vênh, niềm vui có,tổn thương có, ấy vậy mà mẹ tôi lại mạnh mẽ hi sinh vĩ đại đủ để tôi phải cúi đầu ngưỡng vọng, đủ để dù cho biển rộng, sông dài hay núi cao vạn lý cũng không thể nào gán ghép khái niệm mà so sánh, ví von.

Hóa công không đẽo gọt cho cho mẹ một vẻ đẹp xa hoa, diễm lệ, cũng không phải là người phụ nữ lộng lẫy, yêu kiều. Mẹ, thuần phác là người đàn bà dân quê chân chất, thật thà, là con của mảnh đất tỉnh lẻ hẻo lánh xa xôi còn lắm sự cơ hàn. Chính vì vậy mà với mẹ tôi sự vất vả đã vốn dĩ bỗng chốc như một thông lệ hằng thường khó đổi thay. Dạo đó, trước những khó khăn ngang dọc, hai bàn tay trắng mẹ lấy cha tôi từ cái thuở còn chất chồng nỗi lắng lo cơm áo, gạo tiền, chật vật ngược xuôi đây đó mấy dặm trường.

Cứ ngỡ mọi thứ bình yên như thế khi gia đình ấm êm, hạnh phúc dù cho túng thiếu vẫn quay quắt, gánh mưu sinh nặng trĩu vẫn xoay vòng nhưng khổ đau nào có diệu mình nguôi ngoai. Người ta cứ bảo ông trời luôn công bằng, không cho ai tất cả và cũng không lấy đi của ai tất cả, vậy tại sao ông trời nỡ nhẫn tâm, giữa ranh giới sinh tử vô biên, lại cướp đi người đàn ông là trụ cột, là bờ vai, là cánh tay đỡ nâng chắc nịch để chơ vơ mình mẹ tôi thân cò quạnh quẻ phải bươn chải bằng nghị lực, bằng ý chí mà đớn đau tưởng chừng như quỵ ngã. Ai nào có hay, khi màu tiếc thương trắng xóa hoen rỉ thực tại, khi tiếng gào thét đòi lại sự sống mãi là điều không tưởng, khi nhịp đập nơi phía trái lồng ngực của cha không còn cũng là lúc mẹ chết lặng tự lúc nào, nước mắt kia chảy ngược xát muối nơi tận sâu đáy lòng. Có nỗi đau nào bằng nỗi đau xa rời người thân. Đường thẳng kiếp luân hồi sao mong manh quá đỗi. Mất đi một người là mất đi một hạnh phúc, một giọng nói, một tiếng cười, mất cả một bến bờ thân thương sở dĩ quen thuộc bấy lâu để mọi thứ hư vô trở về khập khiễng. Trên bàn thờ nghi ngút khói hương, gương mặt cha già đi trong ảnh, còn mẹ bần thần hốc hác thu nhặt những mảnh vỡ đời mình. Kể từ dạo ấy, mất mát kia dù muốn dù không cũng chẳng thể lấp đầy. Nhưng liệu người dàn bà góa bụa, xác xơ này có thể làm gì khác được hơn ngoài sự cố gắng vượt qua để vừa vẹn toàn trách nhiệm người Cha, vừa tròn đầy tình thương người Mẹ.

Thay vì xưa kia, cha đi làm, mẹ ở nhà chăn nuôi, nấu nướng rồi bỏ lại sau lưng những mệt nhọc, hối hả bên lề để mỗi tối gia đình đầm ấm quây quần bên mâm cơm với những nụ cười đoàn viên chưa bao giờ tắt. Quá khứ an yên khẽ khàng có biết bao hạt giống yêu thương âm thầm lớn lên từ đó. Còn lúc này đây, nơi tắt lịm niềm tin héo úa, ngày ngày mẹ phải tất tả đạp xe hàng chục cây số hay lam lũ trước những công việc thuê mướn nặng nề từ lúc bình minh chưa nắng đến tờ mờ tối chắt chiu những đồng bạc lẻ chỉ những mong nuôi hai chị em tôi ăn học thành tài. Có tin được không dù là trong mơ, gia đình tôi vẫn xem một chiếc xe máy là món đồ xa xỉ phẩm. Chưa kể đến những lần tôi phải đóng tiền học phí, mẹ lại chạy đôn, chạy đáu hỏi mượn đủ nơi. Sự khinh rẻ, xem thường của người đời phán xét, sỉ diện của những kẻ nghèo như chúng tôi buộc phải hạ mình chịu đựng. Hằng đêm, ngay cả trong giấc ngủ, phía ngôi nhà ba người chúng tôi vẫn có những tiếng thở dài không dứt, vẫn nghiệt ngã cảnh nghèo lặng lẽ bủa vây. 

Thế đấy, khó khăn nối dài khó khăn, giữa những mối tâm toan, chưa bao giờ mẹ để chúng tôi bươn chải kiếm lấy hai chữ “đồng tiền”, chưa bao giờ mẹ cho chúng tôi nghỉ học bởi với mẹ chỉ có học vấn mới là con đường duy nhất thoát khỏi sự nghèo hèn. Nơi tâm khảm, tôi luôn thầm cám ơn mẹ bởi bằng tình mẫu tử thiêng liêng tạo nên sức mạnh phi thường, mẹ đã hoàn mỹ vẽ lên bức tranh cuộc đời tôi bằng tình cảm thổn thức yêu thương và dòng máu tình thâm chạy đều theo mỗi nhịp thở.

Mẹ vẽ cho tôi sự sống an nhiên cuộn trào nơi huyết quản bằng màu đỏ tình yêu mẹ_con lớn lao, mãnh liệt chín tháng trời chăm bẵm, cưu mang.

Mẹ vẽ cho tôi những bình yên âm ấp gói gọn nơi tiềm thức xa xăm bằng màu hồng viên mãn, đời mẹ gành hết khổ đau, trăm điều cay xót để hơn ai hết con mẹ vẫn là người sung sướng.

Mẹ vẽ cho tôi những hi vọng ánh lên niềm tin lạc quan sau những lần thất bại tối tăm, chùng chình trên con đường tương lai gai góc bằng những mắc xích đan xen nhau của vòng tay rộng mở, của bờ vai sẵn sàng làm điểm tựa, của tấm lòng thiết tha mà bao dung tình mẹ.

Mẹ vẽ cho tôi một cuộc sống đong đầy ngọt ngà bằng màu trắng nhuốm theo dấu vết thời gian, tôi khôn lớn bao nhiêu là tóc mẹ mỗi ngày thêm bạc.

Mẹ vẽ hành trình học vấn thênh thang, rộng mở cho bước đi con thơ bằng màu nâu vất vả, cơ hàn. Là màu nâu áo sờn vai bạc nếp, màu nâu của nước da rám nắng dầu dãi thân mình trước mọi nẻo sương gió, phong ba.

Mẹ vẽ sự thành đạt rạng rỡ về sau của đứa con gái 18 tuổi bằng màu của đôi tay thô ráp, chai sờn, của bàn chân nứt nẻ ngụp lặn đi ngược chiều khổ cực chỉ những mong đời tôi sẽ không phải một lần nữa đi vào vết xe của mẹ.

Mẹ vẽ màu cay đắng để tôi biết nâng niu những gì tôi đang có bằng giọt mồ hôi thắm mặn, mặn như chính cuộc đời cay cực của mẹ hòa trên những đồng tiền ít ỏi góp nhặt bằng tấm thân gầy guộc, bằng gương mặt khắc khổ in hằn nhuốm bạc  nắng mưa.

Mẹ vẽ sự no ấm, đủ đầy của tô bằng đôi vai nhấp nhô hai quang gánh mỏi mòn bao tháng năm lận đận, một gánh gia đình lẫn một gánh mưu sinh.

Mẹ vẽ cho tôi lối đi, vẽ cho tôi những ngã rẽ trái chiều, bài học hiếu nhân, đạo lý làm người bằng những chân giá trị đời thường từ hình hài bàn tay tạo hóa.

Mẹ vẽ cho tôi mọi thứ, bức tranh đời tôi hoàn hảo vẹn tròn từ chính trái tim người phụ nữ đượm nghĩa sinh thành dạt dào trân quý.

Xin cho con  được cám ơn cuộc sống, vì cuộc sống đã để con gọi người là mẹ. Nếu lai sinh còn có kiếp sau, xin cho con một lần nữa được làm con của mẹ.

Con sẽ không đợi một ngày kia

Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

Ai níu nổi thời gian?

Ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…

 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng