Gửi mẹ và những đam mê

0

Hôm nay con đã làm việc rất tốt, mẹ ạ! Dù đầu đang đau như búa bổ và cơn say nắng vẫn còn, nhưng con vẫn thức dậy rất đúng giờ, giặt đồ, rồi đi bộ ra bến xe bus và đến địa điểm quay sớm hơn năm phút. Hôm qua con có nhắn tin báo cho mẹ biết những ngày sắp tới con sẽ quay ở đâu đó, mẹ có nhận được không?

 

Sáng nay con đã uống thuốc và hai viên beroca để lấy sức cho cả ngày làm việc. Con đã đọc thoại hơn ba mươi trang kịch bản đó mẹ, dù là đang mệt lả người và chỉ muốn bắt xe về nhà với mẹ để mẹ nấu cơm cho con ăn. Nhưng mà, nếu làm như vậy, thì con quả là nhút nhát và yếu đuối quá, phải không mẹ? Con đã tự hứa là sẽ làm cho mẹ hãnh diện về con, nếu chỉ vì mấy thứ bệnh nhỏ như con thỏ đó mà đã rút lui thì thật là chẳng ra gì, mẹ nhỉ?

Con xin lỗi mẹ! Là con gái lớn trong nhà, vậy mà con chẳng ở nhà với cha mẹ, con cứ mải mê chạy theo đam mê của mình, vi vu nay đây mai đó, hết mình với cái gọi là “đam mê phim ảnh”, hằng ngày chạy như vịt trên phim trường và gào thét rát cổ họng với đủ thứ công việc không tên. Những dòng tin nhắn con gửi cho mẹ toàn là lúc nửa đêm, khi mẹ đã ngủ và con thì mới về tới nhà và đang chuẩn bị cho công việc ngày mai của mình. Rồi những tin nhắn giữa những chuyến đi, giữa những giấc ngủ chập chờn trên xe khi con đi tỉnh…Mỗi tin nhắn của con là mỗi lần nhói đau trong tim mẹ, con gái mà đi nhiều quá, ngủ gầm cầu đầu đường xó chợ, ăn uống chẳng theo giờ giấc và làm việc thì bất chấp thời gian, người có một khúc mà vác mớ kịch bản bằng cả cái vali. Vậy mà, mẹ chẳng bao giờ để lộ ra điều đó, mẹ chỉ nhắn lại những lời mà mẹ biết chắc rằng chẳng bao giờ con làm được “Ngủ đúng giờ, ăn đúng bữa và đầy đủ”.

Cám ơn mẹ đã hiểu cho con. Mẹ hiểu con yêu thích công việc của con thế nào khi con về dự đám tang chị, ban ngày con ở lễ tang, ban đêm con lại chong đèn dò từng trang kịch bản. Mẹ hiểu con yêu công việc thế nào khi con khoe mẹ công việc đầu tiên mà con làm là làm diễn viên cho một đoàn cải lương ở Long An lên thành phố, catse chỉ có một trăm ngàn và con phải thức đêm, ngủ ở rạp hát và tổng duyệt lúc mười hai giờ đêm để hôm sau công diễn. Rồi khi con gọi khoe được ra Hà Nội, mẹ đã nôn hơn cả con, dặn con phải mặc ấm, phải mang đầy đủ đồ vì khi đó Hà Nội đã vào đông. Mẹ náo nức, ngay khi con đặt chăn đến mảnh đất Hà thành, mẹ đã hỏi cảm giác của con như thế nào. Bao lâu rồi mẹ không về đó? Con chẳng nhớ. Con chỉ biết rằng con đã được đến nơi đó và được chạm tay vào nó thay mẹ, niềm vui sướng lẫn tự hào khi là người duy nhất trong nhà được đi nhiều và xa đến thế. Con chẳng nghĩ gì đến mẹ cả, con chỉ nghĩ đến con thôi. Con ích kỉ quá phải không? Những lần ấm ức, con chỉ biết gọi điện cho mẹ và khóc lóc, xong lại tự mình gạt nước mắt bước tiếp, chẳng cần biết lúc đó cảm giác của mẹ như thế nào. Con hư quá phải không? 

Cuộc đời con là những chuyến đi, là những trang kịch bản, là những nhân vật và những tháng ngày xuôi ngược ở phim trường. Mẹ đừng buồn con, mẹ nhé! Lúc nào con cũng ý thức được con đang làm gì, muốn gì và con sẽ làm như thế nào. Có lúc, con cũng muốn thử buông nó ra, trở về với mẹ, nhưng mà hình như không thể, mẹ ạ! Chỉ cần con nghỉ một ngày thôi, con lại nhớ da diết những người trong đoàn, những nhân vật, những câu thoại, những cảm giác đặc biệt mà những ngành nghề khác không thể có. Điều đó với con thật kinh khủng, con sống mà cứ như vay mượn của một người nào đó. Thế là con lại trở lại phim trường, trở lại những gì mà con thấy là nơi con thuộc về. Hơi bất công với mẹ và là niềm hạnh phúc vô tận của con, vậy mà mẹ vẫn đồng ý cho con bước tiếp, để rồi nhìn làn da bấy lâu được mẹ chăm sóc mới nhả nắng được chút ít đã lại thành nâu, cái màu da mà con yêu thích vì nó đem lại cho con sự mạnh mẽ và tự hào với công việc của mình.

Cám ơn mẹ, mẹ nhé! Dù có kiếp sau, đứa con gái thích đi lông bông và làm nhà giữa khắp trời đất này làm con của mẹ, vì chỉ mẹ mới hiểu được niềm yêu thích vô bờ bến của con và những gì con thực sự muốn làm! Gửi mẹ tấm hình mới nhất của con, lúc nào con cũng thích như thế này đấy, mẹ ạ!

Yêu mẹ! Giờ con đi ngủ, mai con lại chiến đấu để cho kịp lịch phát sóng của con, mẹ nhớ đón xem nhé, con có vai diễn cho hai phân đoạn đấy!

P/S: Con vẫn chẳng ăn đúng bữa và ngủ đúng giờ được đâu.

Cô phục trang và các diễn viên khen con làm việc nhiệt tình và dễ thương, con vui lắm. Dù còn nhiều thiếu sót, nhưng con sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt công việc của mình, mẹ ủng hộ con nhé!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng