Gửi đến mẹ-những điều con chưa nói

0

Con mệt mỏi giữa dòng đời,giữa dòng time đang trôi trong con vô định,con sợ tiếng còi inh ỏi của tiếng tàu xe bởi nó làm con đau hết cả đầu.con sợ bóng tối vì khi nào nó cũng mịt mờ,tăm tối đến lạ kì.Và con cũng sợ đoạn đường con đi,một mình đơn côi và lẻ bước….

 

Hai năm là sinh viên xa nhà,cái khoảng thời gian chưa đủ dài nhưng mỗi ngày trôi qua là từng khoảng trống trong con rất lớn.Ngày con cầm trên tay giấy báo đậu đại học,thật không biết con vui mừng đến độ nào,bởi con ước mơ ở một tương lai mới,một cuộc sống mới với những viển tưởng về một chốn phố phường đông vui,tấp nập khác với những gì ở quê, nghèo nàn,lạc hậu,quanh năm chỉ có tiếng của ếch,nhái kêu râm ran.Con muốn uống những thứ nước xanh đỏ,muốn đi dạo cùng bạn bè,muốn mặc những chiếc áo mà con thích,..Con là một đứa con quá tham vọng và tham lam đúng không mẹ.Rồi những viễn tưởng trong con mở ra quá khác lạ so với những gì con  nghĩ,Tiếng còi xe bấm ba hồi chuông inh ỏi,con xách ba lô bước lên xe với hai dòng nước mắt,mẹ thì vẫn cứ đứng đấy ánh măt cố che đi một chút nóng hỗi ở khóe mi,Những ngày đầu thực sự con cố che đậy những dòng cảm xúc đang len lỏi trong trái tim bởi con sợ chúng bạn sẽ cười vào mặt con,đàm tiếu sau lưng con.Con càng cố tỏ ra mạnh mẽ bao nhiêu thì lý trí con lại càng kiệt quệ bấy nhiêu.Con nhớ cái cảm giác được ở bên mẹ,bên gia đình,con nhớ nụ cười,ánh mắt và cả tình thương của mẹ nữa.Ở chốn Sài Gòn tấp nập này,con không tìm ra một điểm tựa lúc buồn,kể cả lúc vui,không ai cho con một lời khuyên chân thành nhất như mẹ cả.Rồi những lúc con ốm đau con cần một bàn tay âu yếm,săn sóc,khi con vâp ngã,con cần mẹ dỗ dành,nâng bước. 

Con cầm trên tay một tháng tiền mà mẹ gửi,con hoạch đinh ra tháng này tiêu như thế nao,tiền phòng trọ ra sao,nhưng thứ luôn làm con đau đầu mỗi khi cuối tháng,Rồi những buổi ăn mỳ tôm đến cháy cả mặt,những buổi đi du lịch bằng xe buýt ngao du mệnh giá 2000 đồng, và nhiều thứ mà con con thực sự chưa bao giờ nghĩ đến. 

Ngày đầu tiên con đi làm thêm,con không nói cho mẹ biết,bởi con chắc chắn một điều rằng mẹ sẽ không cho.Nhưng con vẫn cố tự muốn chính đôi bàn tay con làm ra đồng tiền là như thế nào.Thật đúng là vất vả,bon chen,con phải chạy bàn phục vụ đến nỗi đôi bàn chân mỏi nhừ,mỗi tối những cơn nhức lại kéo về khiến con không tài nào ngủ được.rồi con nghĩ đến mẹ,mẹ vất vả cả đời thì sao chứ! cầm trên tay đồng lương đầu tiên do chính bản thân con làm ra,cả chính mồ hôi,sự tủi hờn để có được mà rưng rưng ở khóe mắt.Con chợt nhận ra rằng bấy lâu nay con dẫm đạp lên mồ hôi,nước mắt của mẹ để mà sống.Rồi những buổi con đi làm về,một mình bơ vơ giữa dòng đời tấp nập với những dòng xe cộ qua lại,những ánh đèn điện rọi về một khoảng không xa lắm,con thực sự trống trải và cô đơn.Viễn tưởng về một cuộc sống xa hoa trong con không còn,chỉ chỉ cảm thấy cuộc sống vốn xô bồ và bon chen với biết bao nhiêu là thứ khi không có mẹ bên cạnh:tiền bạc,học hành và sự nghiệp sau này của con nữa.Con nhớ mẹ.Nhớ những lúc mẹ làm cho con những món ăn mà con thích,mẹ mua cho con một chiếc áo đẹp,mẹ dỗ dành,động viên khi con gặp mọi khó khăn ,bất trắc.Mẹ thức trắng bên giường bệnh mỗi khi con ốm đau,mẹ hoảng hốt khi con gặp sự cố.Mẹ hy sinh cho con từng miếng ăn,giấc ngủ,từng manh áo,tấm chăn.Tất cả cuộc đời mẹ sống là vì con,vì một bầu trời luôn mãi xanh và ươm mầm hạnh phúc.Mẹ có quan tâm rằng,đôi mắt mẹ,bàn tay mẹ,mái tóc mẹ,dáng đứng mẹ đang ngày một hao mòn vì con. 

Đáng lẽ ra con không nên than trách,không nên quá yếu đuối đến vậy vì bất cứ mỗi sinh viên xa nhà nào đều trải qua cảm giác giống con.Nhưng chính trong những hình ảnh mà con bắt gặp trên đường phố,với những gánh hàng rong ruổi trên khắp các nẻo đường,với đôi bàn tay chai sần thô ráp đang ngồi đếm nhưng tờ bạc lẻ mưu sinh thì con lại không cầm được nước mắt.Gia đình ta không mấy khá dả,mẹ lai phải nuôi lấy cả một đàn con nheo nhóc.Bao nhiêu nước mắt mồ hôi mẹ đã đổ xuống vì chúng con nhưng con lại không hề hay biết. 

Những lời con muốn nói lúc này là lòng cảm ơn đến mẹ,cám ơn “bà Tiên” đã mang đến phép màu cho con được sống.Thật khó để nói ra bằng lời nhưng đó là những dòng cảm xúc rất thật của riêng con.Con phải cảm ơn thượng đế vì đã ban tặng cho ta những người phụ nữ tuyệt vời,trong đó mẹ là một ân huệ lớn nhất của cả cuộc đời con.Có lẽ rằng những lúc con tuyệt vọng nhất,đau buồn nhất,..con sẽ nhớ đến mẹ,…..còn những khi con vui vẻ,con hạnh phúc mẹ chỉ là một khoảng không nhỏ bé sau những nụ cười ngự trị trên gương mặt con.Nhưng không trai qua mọi thứ,con nhận ra rằng dù con người ta có đi đâu xa,gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất để ta có thể tựa vào lúc cô đơn.Ở đó không chỉ có một người mẹ luôn âm thầm nâng bước ta ma còn có một người cha luôn cõng sau lưng gánh nặng của cả cuộc đời ta.Cho nên ta hãy trân trọng những đấng sinh thành đã ươm mầm cho ta nên người,những chông gai đầy mồ hôi và nước mắt mà người đã đi qua và hãy dùng chính nụ cười và trái tim để đón nhận tất cả những niềm hạnh phúc cao quý và thiêng liêng đó..Con cảm ơn gia đình,cảm ơn mẹ vì tất cả-MẸ YÊU.  

                                                  Mẹ gánh trên vai những nhọc nhằn

                                                  Sóng gió,mưu sinh chẳng quản công

                                                  Chỉ mong đàn con được khôn lớn

                                                  Thân này hao mòn cũng thế thôi                                                    

 

                                                             Nguyễn Thị Nghĩa

Gửi đến mẹ-những điều con chưa nói
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng