Gửi mẹ,người đã sinh ra con

0

Trong sâu thẳm tâm hồn ai cũng có riêng cho mình một người để yêu quý,để tôn trọng và là chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng và con cũng không ngoại lệ. “Mẹ”người đã sinh ra con.

 

 

Có lẽ với nhiều người, việc bày tỏ tình cảm, cảm xúc với người mình yêu quý, tôn trọng cũng chỉ đơn giản nhưng với con  việc đó khó lắm mẹ ạ. Biết bao lần con muốn chạy lại, ôm chầm lấy mẹ và thì thầm bên tai mẹ  rằng: “Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm”, nhưng sao tới lúc gặp mẹ rồi, môi con lại ngậm chặt và ngập ngừng không thốt lên thành lời đến thế? 

“Bao ngày mẹ ngóng

Bao ngày mẹ trông

Bao ngày mẹ mong con chào đời

Ấp trong đáy lòng

Có chăng tiếng cười

Của một hài nhi đang lớn dần

…….

Một ngày tỉnh giấc

Rồi mẹ chợt nghe

Vụng về con nói câu “Mẹ ơi!”

Chiếc môi bé nhỏ

Thốt lên bất ngờ

Khiến tim mẹ vui như vỡ oà

…….

Mẹ yêu con yêu con nhất đời. 

Cũng chính vì  vậy mà con đang khóc khi nghe ca khúc “Nhật kí của mẹ” bởi nó thật sự xúc động, bởi sự vô tâm của con và những nỗi đau mẹ trải qua. Con vẫn biết tình yêu thương mà mẹ đã dành cho con, nó thực sự lớn lắm, nó là cái nôi, là vòng tay ấm áp, là những cử chỉ thân thương mẹ đã không tiếc dành cho con, là những đêm mẹ thức trắng  lo lắng khi con ốm…những hình ảnh ấy cứ hiện lên trước mắt con trong từng giây, từng phút, và con cũng biết những hi sinh, nhọc nhằn mà mẹ đã vì con nhưng chưa một lần con nói được lời cảm ơn tới mẹ. Trong suốt 12 năm học phổ thông và giờ 4 năm học đại học, biết bao lần có những bài viết nói về cảm nhận người mà mình yêu quý nhất,nhưng  con viết những bài văn đầy cảm xúc chỉ để dành cho những nhân vật trong truyện: những chị Dậu, lão Hạc hay đứa bạn thân còn chính người mẹ đã mang nặng đẻ đau, đã sinh thành, nuôi dưỡng và chở che cho con thì con lại chưa từng viết nên một bức thư gửi mẹ, dù con nhớ và yêu mẹ lắm! Con đã khóc vì chính bản thân mình như vậy đấy mẹ ạ.Vẫn biết rằng, những hi sinh đó, những nỗi vất vả đó của mẹ không phải để nhận được lời cảm ơn từ con mà tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu vô bờ, từ tình mẫu tử thiêng liêng mà mẹ đã dành cho con  một sự hi sinh suốt đời, vô giá mà không cần báo đáp. Vâng, biết như vậy đấy nhưng sao con  vẫn muốn dành tặng mẹ những điều tốt đẹp nhất, vẫn muốn nói cảm ơn,và  muốn nói yêu mẹ nhiều, mẹ ạ. 

Đêm cũng đã khuya ,giờ này chắc mẹ cũng đã ngủ rồi,cũng đã được hơn một tháng con chưa về thăm mẹ.Dù hai mẹ con ta ở xa nhau nhưng trái tim con luôn hướng về mẹ.Con nhớ  mẹ,nhớ những lúc gia đình ta quây quần bên nhau, ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm nhìn ba cha con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật hạnh hạnh phúc thật an toàn và ấm áp. Những lúc con chuẩn bị đi đâu về hoặc bắt đầu đi ra trường học, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con, dặn dò con phải nên biết làm gì cho tốt và không nên làm gì. Những nẻo đường bước chân con đi qua luôn được dõi theo bởi  một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an. 

Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần mẹ dạy, những lần roi vụt lên kèm theo một câu “’từ nay chừa nhé,tái phạm nữa là sẽ nặng hơn thế này đấy”, những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bức tức kéo dài, cả những lần mẹ kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nói lại)… Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao mẹ lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Mẹ không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng mẹ dạy được con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải tổn thương lẫn nhau. 

Nước mắt mẹ làm mềm tim con, nơi mà con nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu nổi. Ừ thì mẹ chẳng bao giờ hiểu được tại sao con lại làm thế này, tại sao con lại làm thế kia. Bao nổ lực của mẹ cố gắng để thay đổi con đều vô ích, nhưng nước mắt mẹ làm con đau lòng, đau hơn tất cả trăm ngàn roi vọt và khiến con phải tự điều chỉnh hành vi lối sống của mình. 

Và mẹ,chỉ một từ đơn giản,người phụ nữ bình thường với những việc làm cũn rất bình thường khiến con phải rơi nước mắt giữa biết bao người khi ngồi viế những dòng này trong góc phòng trọ,khiên con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của mẹ dành cho con. 

8/3 ngày quốc tế phụ nữ Việt Nam lại đến,cũng như những năm khác con lại không thể về bên mẹ,tặng mẹ những lẵng hoa và bưu thiếp đầy lời chúc tốt đẹp như mọi người khác.Đám bạn con ai cũng về hết,chúng xì xào bảo con không thương mẹ,chỉ biết bản thân mình nên ngày quan trọng vậy không về bên mẹ.Mẹ hiểu phải không,con gái mẹ đâu phải là người như vậy,dù không thể tận tay trao cho mẹ món quà nhỏ bé,hay thì thủ thỉ lời ngọt ngào bên tai mẹ,nhưng trái tim con,sự yêu thương của đứa con gái bé bỏng này luôn trong tim mẹ của mẹ nhỉ. 

Khi mẹ đọc được những dòng tâm sự này của con,chắc con sẽ rất ngại đó,con viết bằng tình cảm thật sự trong con.Tại sao bày tỏ tình yêu với một người xa lạ lại dễ dàng,nhưng lại khó khăn khi con nói yêu mẹ . 

“Con yêu mẹ “ 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng