Khoảnh Khắc Về Mẹ!!

0

Hồi bé: Cũng giống bao đứa trẻ khác tôi cực kì hiếu động và ham chơi. Có lẽ điều tôi nhớ nhất về mẹ lúc đó là những trận đòn do những trò nghịch dại của mình, hay những câu trách cứ của mẹ “Sao mày hư thế hả con??”; “Quần áo sao lại bẩn thế này??”; “Lại chơi nghịch đất hả??”. Lúc đó mẹ đánh đòn rất đau tôi khóc rất nhiều và điều tôi luôn tự hỏi lúc đó là “Sao mẹ luôn không cho tôi chơi nó …vv..” 

Và rồi khi lớn lên một chút tôi biết mẹ tôi đúng, tôi không còn chơi nghịch dại nữa và tôi bắt đầu đi học:

Cấp 1: Có lẽ đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời của bao đứa trẻ vì nó bắt đầu phải học cách trưởng thành và tôi cũng vậy. Tôi bắt đầu biết đọc và viết những con số, những chữ cái đầu tiên… Lúc đó mẹ luôn là người kèm tôi học đọc, học viết từng chữ. Tôi còn nhớ những nụ cười khi mẹ nhìn tôi viết hay đọc được bài văn nào đó, lúc đó mẹ cười rất đẹp. Rồi đến những con điểm, mẹ bắt đầu ra những mục tiêu cho tôi ví như “Nếu được điểm 10 thì mua tôi 1 cây kẹo mút tôi thích, hay gói bim bim nào đó”. Tôi bắt đầu phấn đấu nhưng rồi khi những con điểm không còn như ý thì mẹ bắt đầu trách cứ “Sao lại bị điểm 5” hay “Sao tính sai thế này”…vv..Tôi bắt đầu không còn ý chí và tôi nghĩ “ Sao mẹ không động viên tôi”; “Sao mẹ luôn mắng như vậy”. Lúc đó tôi không biết và cũng không hiểu mẹ vì sao lại vậy.

Cấp 2: Và Thời gian thì không bao giờ dừng lại để tôi suy nghĩ, tôi lại lớn thêm và lên lớp mới. Có lẽ đây là cấp mà sự nổi loạn bắt đầu. Tôi không còn chú tâm vào học nữa, bắt đầu theo đám bạn chơi những trò chơi điện tử…vv…Tôi bắt đầu chểnh mảng việc học, bắt đầu trốn học….Mẹ lúc đó đã phải lôi tôi về trong những quán nét và cho tôi những trận đòn. “Sao mày ham chơi thế hả??”; “Chơi thì đừng học nữa, ra khỏi nhà luôn’….vv… Những câu dọa nạt bắt đầu cho tôi theo khuôn khổ…. Đương nhiên người ta thường nói ngựa quen đường cũ tôi vẫn còn đi chơi dù đã hứa không tái phạm Và tất nhiên mẹ luôn luôn biết. Mẹ bắt đầu quản tôi chặt hơn, kèm chở tôi đến trường, bắt tôi chú tâm vào học. Lúc đó tôi nghĩ “Sao mẹ luôn bắt tôi học, chơi có gì sai, tôi không thích học..vv..”.Tôi bắt đầu thấy ngột ngạt ở nhà vì những câu trách mắng, những kèm cặp bên tôi khiến tôi không thoải mãi, tôi muốn rời xa mẹ.

Cấp 3: Đây là thời gian tôi bù đầu trong những cuộc thi thử đại học.Và mong ước được tự do thoát khỏi sự kèm cặp của mẹ có thể thành hiện thực, tôi bắt đầu chọn những ngôi trường đại học xa nhà. Bắt đầu cố gắng thoát khỏi nơi tôi đã từng lớn lên này. Và những cố gắng của tôi đã được đáp lại. Mẹ lúc đó chỉ dặn tôi một câu duy nhất “ Con  đã lớn, đi xa hãy tự chăm sóc mình, từ bây giờ mẹ sẽ không còn theo con nữa. Từ đây sẽ là cuộc sống của chính con” Sau đó mẹ mỉm cười tiễn tôi đi. Tôi lúc đó không hiểu hết lời mẹ chỉ biết mình đã được tự do, chỉ vì niềm vui đó mà bây giờ tôi chợt nhận ra mẹ quan tâm tôi biết nhường nào. Mỗi sáng tôi không còn nghe tiếng gọi “Dậy đi học muộn giờ rồi” của mẹ hay mỗi trưa ,chiều về không còn những bữa cơm chờ sẵn hay là những sự thúc dục bắt tôi học bài hay…là…..,tôi bắt đầu phải tự làm mọi việc. Tôi chợt nhận ra những trò chơi lúc trước không còn hấp dẫn vì tôi đã bắt đầu lo tiết kiệm cho cuộc sống độc lập của mình. Cho đến lúc này khi nhìn lại cuộc đời mà tôi đã lớn lên mẹ đã quan tâm tôi biết bao, tôi chợt nhớ đến câu hát “Này con yêu ơi con biết không/ Mẹ yêu con yêu con rất nhiều”. Thật sự lúc này tôi đã biết và trong bao năm lần đầu tiên ngày mùng 8-3 tôi quyết định về bên mẹ để nói một câu tôi ấp ủ “MẸ CON YÊU MẸ RẤT NHIỀU!!”

 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng