Mẹ của tôi

0

Mùa đông đã đến. Tôi cực ghét mùa đông, chỉ một cơn gió lạnh nhỏ đã làm tôi run bắn. Không hiểu sao tôi chịu nóng cực giỏi. Ngồi trong nhà trọ lợp tôn mồ hôi chảy ròng rong, con bạn cùng phòng kêu la nheo nhéo mà tôi vẫn thấy bình thường, nhưng chỉ cần hơi chớm mùa đông tí là tôi đã sợ xanh mặt và ngầm nguyền rủa cho mùa đông quanh thật nhanh, nhanh nhất có thể. 

Mùa đông lạnh lẽo, nếu có tí mưa nữa thì càng rét buốt. Mùa đông như cơn ác mộng với tôi mà tôi tự hỏi không hiểu sao nhiều người lại thích nó thế. Họ thích ăn kem mùa đông, thích thong dong, la cà những quán xá ngô nướng, bánh rán ven đường hay hẹn hò với người yêu và cảm nhận hơi ấm truyền cho nhau qua những cái ôm xiết chặt xua tan lạnh lẽo. Tất cả những thứ đó tôi chưa từng hứng thú. Với tôi, mùa đông chỉ trừ những lúc có việc quan trọng phải ra ngoài hay đến trường còn không thì toàn ở trong nhà tránh tiếp xúc với cái mùa mà nó đến tôi chẳng muốn tiếp đón cho lắm. 

Mấy ngày hôm nay gió mùa về lại đang trong kì nghỉ ôn thi nên tôi toàn cuộn chăn ngủ vùi tới tận tám hay chín giờ sáng mới chịu dậy. Vẫn như mọi khi, tôi mơ màng trùm trăn ngủ vì chưa tới giờ “ hoàng đạo” để dậy mặc dù hẹn báo thức sớm để ôn thi nhưng có lẽ cái chăn nó vẫn hấp dẫn nhất trong khoảng thời gian này. Tiếng điện thoại reo inh ỏi không làm tôi giật mình mà chỉ thấy khó chịu vì từ sáng tới giờ tôi đã dậy tắt mấy lần chứ không phải lần này là lần đầu. Người đang ngái ngủ nhưng vẫn phải cố ngoi dậy mặt nhắm mắt mở dò điện thoại cuối giường chứ chả lẽ lại để kêu liên tục suốt. Cầm điện thoại trên tay tôi tỉnh người. Thì ra là điện thoại mẹ gọi lên. Tôi hay cài nhạc chuông báo thức giống chuông điện thoại. Điều này nếu kể ra có lẽ người ta bảo tôi không bình thường nhưng lý do này có lẽ chỉ mình tôi biết. Tôi hay tưởng tượng ra có một người yêu lý tưởng thường đánh thức tôi dậy mỗi sáng để tự an ủi mình khi mà bạn bè xung quanh đều có người đưa đón, tâm sự mỗi ngày mặc dù tôi cũng là người từng có người yêu. 

Tôi vội bắt máy nghe:

– Alo, mẹ ạ.

– Ừ, làm gì mà mẹ gọi mãi mới nghe máy vậy. Đang ngủ à.

– Vâng – tôi ngập ngừng đáp.

– Sao con dậy muộn thế. Hay là con ốm.

– Không đâu, tại tối qua con ôn thi khuya nên sáng hơi mệt thôi mẹ ạ.

– Ừ, ở xa nhà thì phải cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Ốm ra đấy là không có ai chăm sóc đâu. Mấy hôm nay gió mùa về ra ngoài thì mặc áo ấm vào, quàng khăn kín cổ, khẩu trang bịt mặt cho khỏi ho nhé. Mà hôm trước con để quên hai cái áo len ở nhà. Cái Hồng đang ở quê hay mẹ nhờ nó gửi lên cho con được không?

– Dạ không cần đâu mẹ. Trên này con vẫn có đủ áo mặc mà. Cuối tuần sau con về nhà chơi rồi lấy cũng được mẹ ạ.

– Ừ, nhưng có đủ ấm không. Trời lạnh cũng phải nấu cơm ăn uống đầy đủ vào nhé. Đừng lười nấu cơm rồi ăn linh tinh vừa nóng ruột lại không ấm bụng.

– Vâng, con vẫn nấu cơm mà. Giờ con lớn là thanh niên rồi nên khỏe như voi. Không ốm như hồi trước nữa đâu mẹ – Tôi vừa nói vừa cười.

Mẹ cũng cười rất to. Mẹ còn nói thêm:

– Khỏe gì, Có mà khỏe như sên. Trời lạnh đột ngột không được chủ quan đấy. Có thiếu tiền hay thiếu gì không để mẹ gửi lên. Thiếu gì thì bảo mẹ nhé. Mà học hành chăm chỉ vào, đừng mải chơi như hồi ở nhà. Bố mới làm thêm cái giàn bí ngoài bờ ao, con Mun nhà mình mới đẻ bốn con. Nhà có mấy con gà trống suốt ngày đánh nhau đợi khi nào con về để thịt đấy…………… 

Cuộc điện thoại kết thúc. Tôi vội tung chăn, mặc quần áo ấm ra ngoài bàn ngồi chuẩn bị học. Lật mấy trang sách mà tối qua tôi đang xem dở để học mà đầu cứ nghĩ đi đâu. Không thể tập chung được. Tôi nghĩ tới mẹ. Tuần nào mẹ cũng gọi điện hỏi thăm, nhắc nhở tôi từ những việc nhỏ nhất. Mặc dù tôi đã trưởng thành. Có thể tự lo được cho chính bản thân mình nhưng trong con mắt mẹ tôi vẫn còn bé xíu. Mẹ vẫn quan tâm tôi như hồi tôi còn học ở nhà. Tôi tự nghĩ, mình đã học đại học xa nhà ba năm nay mà chẳng mấy khi tôi gọi điện về hỏi thăm bố mẹ trừ khi thiếu thốn tiền bạc hay có việc gì cần bố mẹ làm tôi mới gọi. 

Ba năm đi học xa nhà cũng đồng nghĩ với hơn hai năm tôi có người yêu và mới chia tay được gần một tháng. Người ta bảo con gái khi yêu thì thường mù quáng quên hết gia đình, bạn bè. Điều này hoàn toàn đúng với tôi. Lúc yêu tôi chỉ mải say đắm với tình yêu của mình mà chẳng quan tâm tới suy nghĩ, tình cảm của những người xung quanh. Tôi coi tình yêu của mình là trên hết, là vĩnh cửu để rồi khi chia tay tôi thấy hụt hẫng, trống trải vô cùng. Đến nay chia tay gần một tháng rồi mà tâm trạng tôi cũng không khá hơn là bao. 

 Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một phần của tình cảm con người. Nó chẳng thể vĩnh cửu như tôi nghĩ. Sự thật là tôi đã mất đi tình yêu. Tình yêu đi nhưng tôi vẫn có tình cảm khác nữa cơ mà. Đó là mẹ. Mẹ luôn bên tôi, chỉ bảo dạy dỗ tôi từ bé và khi lớn vẫn nhắc nhở động viên tôi. Tại sao giờ tôi mới nhận ra tình cảm đó của mẹ. 

Mẹ biết từ nhỏ sức khỏe tôi yếu, mùa đông rất dễ bị cảm lạnh thế nên cả tuần nay mẹ đều gọi điện nhắc nhở tôi mặc đủ ấm. Mẹ bị bệnh khớp gần mười năm nay. Mỗi khi gió mùa đông bắc về hay chỉ cần mùa đông đến là xương khớp mẹ đau nhức mà tôi chẳng hỏi thăm mẹ lấy một câu. Có phải tôi vô tâm quá không. Tôi ích kỉ chỉ nghĩ cho mình, tôn thờ tình yêu của mình. Chia tay chỉ biết ngồi ủ rũ buồn chán mà không biết rằng mình đang lãng phí thời gian cho một thứ tình cảm không còn mà bỏ quên thứ tình cảm thiêng liêng hơn tất cả. Đó là tình mẫu tử. Vài giọt nước mắt đã bắt đầu lăn trên má. Tôi ân hận quá. Tôi đã vô tâm với chính người mà yêu thương tôi nhất. Gục xuống bàn tôi khóc như mưa. Tôi thấy tôi nợ mẹ rất nhiều. Tôi nợ mẹ một ân tình biển cả hay chí ít cũng là lời xin lỗi cho những sai lầm tôi gây ra. Đầu óc tôi lúc này đang chìm đắm trong khung cảnh ngôi nhà tôi. Nơi có mẹ, có bố và anh trai thân yêu. Những người luôn bên tôi trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Đúng rồi, gia đình là tất cả. Tôi phải thay đổi thôi. Tôi nhớ nhà, tôi muốn về nhà quá. Sắp thi rồi tôi phải cố gắng ôn tập cho thật chăm chỉ. Tôi phải học tốt thì mẹ mới vui được chứ. Giờ học thôi. Ngồi khóc cũng không làm được gì. Thi xong nhất định tôi sẽ về nhà. Phải rồi,gia đình chính là điều tuyệt vời nhất. 

Mẹ của tôi
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng