Giọt nước mắt yêu thương

0

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không”

Lời hát ngân nga đã nhắn nhủ đến trái tim có lúc vô tình của bao người con và con cũng là một trong số những người con đó. Vâng! Con vẫn còn mẹ nhưng con đã làm mẹ khóc biết bao lần. Một lần mẹ khóc là một lần tâm hồn con cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Để từ đó trái tim con biết thổn thức, biết cảm thông, chia sẻ và trở nên nhạy cảm vững bước hơn trong cuộc sống .

 

Mẹ ban tặng cho con cả cuộc đời và giữa cuộc đời này người đã nhiều lần khóc vì con.. Cuộc đời con chứng kiến những giọt nước mắt của mẹ ngay thủa mới lọt lòng. Sinh ra con mẹ đã phải trải qua một lần đau đớn để đổi lấy thiên chức người mẹ. Và ngay sau khi con ra đời mẹ đã bật khóc. Tiếng khóc hòa trong niềm hạnh phúc vô biên. Kể từ giây phút ấy mẹ đã ôm lấy hình hài bé nhỏ và mơ ước đến những hy vọng mới về đứa con thân yêu của mình. 

Được chăm sóc, ở gần con là ước nguyện của bao bà mẹ nhưng mẹ lại không thể thực hiện điều này lâu dài. Khi hết thời gian nghỉ hộ sản mẹ phải nén nỗi nhớ thương con, gửi con cho bà ngoại để làm nhiệm vụ gieo chữ cho vùng cao. Bởi mẹ là cô giáo. Nhìn con còn quá bé bỏng vẫn toét miệng cười khi chưa hiểu là sắp phải xa mẹ.Những giọt nước mắt của mẹ chảy giàn dụa trên má. Giọt nước mắt xót xa và thương con đến ngập lòng. Rồi những đêm xa con trái tim mẹ quặn lòng vì nhớ con. Sau mỗi buổi sáng lên lớp học trò đều thấy mắt mẹ sưng mọng vì khóc nhiều. Cái gối trên đầu, chiếc khăn mùi xoa thấm đẫm nước mắt đã trở thành chứng nhân ghi lại điều này.

Xa con, nhớ con, mẹ khóc nhưng những lần về thăm con , gần con mẹ cũng bật khóc. Sau giây phút ôm chầm đứa con bé bỏng vì bao ngày nhung nhớ thì nước mắt mẹ lại trào dâng khi thấy con khóc òa vì nhớ mẹ. Thơi gian trôi qua, quà mẹ dành cho con là những cái roi tét mông vì mấy con điểm thấp trong sổ liên lạc. Bởi con là đứa trẻ ham chơi hơn ham học. Mà lại có thêm cái tính hay quên. Những gì cô giáo nói hôm trước, hôm sau con không thể nhớ nổi. Để khắc phục điều này mẹ đã lập cho con một thời khóa biểu học tập và vui chơi theo giờ giấc và kèm theo đó là hình phạt nghiêm khắc. Từ đó con đã biết sắp xếp góc học tập của mình ngăn nắp và tiến bộ. Con không còn cẩu thả và hay quên như trước. Với mỗi việc làm con đều có ý thức phải hoàn thành xong mới đi chơi. Mỗi lần mẹ về con phải lập một bản báo cáo rõ ràng để mẹ kiểm tra. Mẹ còn dạy con phải biết yêu thương và giúp đỡ ông bà ngoại và mọi người xung quanh. Những năm tháng gần mẹ không nhiều nhưng với cách giáo dục ấy đã mang lại cho con cảm giác lúc nào cũng có mẹ bên cạnh . 

 

Mẹ chỉ có một ước vọng duy nhất là con khỏe mạnh và biết yêu thương mọi người. Theo năm tháng nhờ tình yêu của mẹ con đã trưởng thành. Điều kiện công tác ở vùng núi khó khăn nên lâu lâu con mới về thăm mẹ. Thấy con từ đầu ngõ mẹ đã chạy tới ôm chầm lấy con rồi khóc. Thương con xa nhà và thương con vất vả. Mẹ ơi! Những giọt nước mắt yêu thương con đã lau giúp mẹ nhiều lần. Nhưng lần nào con cũng cảm nhận được sự ấm áp đến kì lạ. Mẹ đã nuôi con lớn khôn và truyền cho con sức mạnh để làm việc. Mọi việc tưởng như là mong ước của mẹ được hoàn thành. Còn con là một người hạnh phúc nhất thế gian vì có mẹ. Thế nhưng niềm mong mỏi của mẹ không được trọn vẹn khi con mắc phải cấp cứu ở bệnh viện vì căn bệnh nan y : u tuyến yên . Lúc này con đang ở thời thanh xuân đầy hoài bão và mơ ước. Mẹ đã khóc và nói nếu có thể mẹ sằn sàng đổi lấy số phận, chịu bệnh nan y thay con vì mẹ đã già rồi có chết cũng được, còn con thì còn quá trẻ. Nhưng mẹ ơi! Con biết dù con còn trẻ hay con có già hơn đi chăng nữa thì mẹ vẫn sẵn sàng đổi mạng sống cho con. Lần này mẹ lại bật khóc! Không còn ngôn từ nào có thể đong đếm hết những giọt nước của mẹ. Nước mắt chảy ra ngoài, nước mắt chảy ngược vào trong. Mẹ phải đối diện với nỗi đau quá lớn là sẽ mất con thật sự khi sự sống của con chỉ còn đếm được từng ngày. 

“Lá vàng còn ở trên cây

Lá xanh rụng xuống trời hay chăng trời” 

Trời không hay nhưng sức mạnh thiêng liêng của tình mẫu tử đã nghe thấu lòng mẹ và giúp mẹ đứng vững. Suốt ba tháng trời mẹ chiến đấu ở bệnh viện trong tâm trạng “ con nước, còn tát” để nuôi mầm hy vọng sống cho con. Chứng kiến cảnh con nằm thở máy đau đớn suốt 56 ngày đêm mẹ đã nén nỗi đau vào trong tim và thì thầm bên con con “con hãy cố lên., mẹ tin là con sẽ làm được.” Lúc ấy là lúc mẹ khóc ngược vào trong. Còn con thì nước mắt chảy ra ngoài. Không khóc thành tiếng nhưng nước mắt con đã chan hòa và đằm đìa ở má và cổ. Mẹ ơi! con sẽ cố nhưng đau quá thì con biết làm thế nào… có lẽ cái chết cũng là một sự giải thoát cho con. Rồi con chưa chết nhưng mẹ đã chết lặng khi nghe bác sĩ thông báo: “Cô ấy không qua khỏi đêm nay”. Chính lúc ấy nước mắt của mẹ đã làm cho tạo hóa thật sự cảm động. Người đã cảm động trước người mẹ vĩ đại của con và giúp con vượt qua được đêm định mệnh đó. Có thể nói với tình yêu thương của mình mẹ đã giúp con vượt qua thử thách. Con gọi là thử thách vì con không muốn nói là số phận như nhiều người vẫn nói. Vì khi vượt qua thử thách con cảm nhận được cuộc sống này quý giá biết bao! Và sau 90 ngày điều kì diệu đã đến với mẹ con mình. Con được ra viện mà không phải mổ xẻ gì cả. Khối u hình như biến mất và không làm con đau đớn nữa. Nhưng con cảm thấy đau đớn khi nhìn thấy sự suy sụp hiện rõ trên gương mặt mẹ. Thử thách lần này đã biến mẹ thành bà cụ nhưng cũng đủ để cứu sống con . Người mẹ sẵn sàng hy sinh một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn. Mẹ đã hy sinh 20 năm cuộc đời để cho con lại được làm người. Con lại khỏe mạnh và kể với mọi người về câu chuyện cổ tích có hậu của cuộc đời mình. Trong câu chuyện cổ tích ấy mẹ là bà tiên hiền hậu đã dùng tình thương con bao la của mình hiện hữu qua làn nước mắt làm phép màu để tái sinh ra con lần thứ hai. 

Đã bao lần mẹ khóc vì con? Con không thể đếm hết. Nước mắt của hạnh phúc- nước mắt của yêu thương- nước mắt của sự chở che, bao bọc. Cảm ơn cuộc đời vì con đã có mẹ. ảm ơn những giọt nước mắt yêu thương của mẹ đã luôn đồng hành bên con, tiếp thêm sức mạnh để con có thể vượt qua mọi thử thách, làm hành trang vững bước trong cuộc sống.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng