Gửi con gái ở nơi xa…

0

Mẹ nhớ con lắm, con gái yêu thương của mẹ! 

Mẹ không phải là một người mẹ giỏi giang, tâm lý và tình cảm như những người mẹ khác… Nhưng mẹ có thể chắc chắn với con, không ai yêu thương con bằng mẹ đâu!

Không như những hoàn cảnh khác mà mẹ từng đọc được, chắc cũng sẽ chẳng nhận được nhiều thương cảm như những bài viết của những người mẹ khác… Nhưng con gái à, nếu đọc được, con đừng xấu hổ vì có một người mẹ vụng về văn chương như mẹ nhé? Mẹ chỉ muốn viết một bức thư để gửi đến đứa con gái mà mùng 8 tháng 3 vừa qua vừa tròn 22 tuổi thôi. Bức thư này, me xin viết bằng chính tình yêu thương mẹ dành cho con, sẽ không văn vẻ, không hoa mĩ nhưng là chân thành con yêu nhé! 

Không như những người mẹ khác, mẹ không thường nói những lời yêu thương với con, nên có lẽ, đây sẽ là bức thư tình cảm nhất mẹ từng viết cho con đấy, thực ra mẹ đánh máy tính đâu có quen, cũng không quen viết ra tâm sự của mình thế này, nhưng hình như đã tròn 4 năm, con chưa nhận được quà sinh nhật của mẹ thì phải. Mẹ không biết gửi cho con cái gì cho ý nghĩa, vậy nên, con hãy coi như bức thư này là quà sinh nhật của 4 năm qua, có được không? Mẹ thật hẹp hòi và ki bo quá con nhỉ? … 

Gia đình mình có điều kiện hơn những người khác, mẹ sinh ra là con nhà gia giáo có nền nếp, ông bà ngoại khá khó tính và phong kiến nên suy nghĩ của mẹ cũng có phần áp đặt lên con, thông cảm cho mẹ nhé! Lấy bố con năm mẹ tròn 20 tuổi, ông bà ngăn cấm đủ đường chỉ vì bố con nghèo quá, lại là trẻ mồ côi lên Hà Nội làm ăn kiếm sống. Mẹ vẫn nhớ lúc ấy sau bao nhiêu tranh đấu, bao nhiêu nước mắt, thậm chí là máu , cuối cùng mẹ cũng đã về làm vợ bố con… 

Lúc lên xe hoa, không có ông bà bên cạnh, mẹ chạnh lòng lắm, nước mắt cứ chảy dài thấm ướt hết áo cưới màu trắng, chưa bao giờ mẹ cảm thấy tủi thân đến thế… Rồi bị ánh mắt dò xét, bị bao lời đàm tiếu chê cười, mẹ vẫn chấp nhận, chỉ để chung sống với bố con thôi, con gái ạ! Nhưng số phận chớ trêu thay, mẹ cứ nghĩ rằng chỉ cần chung sống, sẽ có hạnh phúc, rồi ông bà sẽ chúc phúc cho mẹ khi thấy mẹ hạnh phúc thôi, ấy thế mà sau 3 năm chung sống tuy hạnh phúc đấy, nhưng bố với mẹ dù đã rất cố gắng, uống đủ thuốc nam thuốc bắc mà không thể sinh ra một mụn con. 

Con đừng thắc mắc nhé, vì ngày ấy y học chưa phát triển như bây giờ và tư tưởng của người đời còn rất cổ hủ nên việc không sinh được con quả là đau đớn biết bao con ạ… Bố mẹ chạy chữa đủ nơi, bố con cũng cố gắng kiếm tiền, kiếm bao nhiêu, đều đổ vào thuốc thang cho mẹ uống, nhưng sau 5 năm trời, tất cả vẫn ở con số không tròn trĩnh. Bố mẹ đã nghĩ sẽ bỏ cuộc, sẽ cứ sống như vậy và nhận một đứa con nuôi nhưng thật may mắn khi có một bác sĩ của Anh trong quân đội có nói đến vấn đề thụ tinh nhân tạo, ông ấy nói, ở nước ngoài, nó là một biện pháp hữu hiệu cho những người hiếm muộn như bố mẹ. Con không biết đâu, vì mẹ chưa từng nói với con… 

 

Khi ấy, bố đã bán cả căn nhà rộng lớn mà bao nhiêu công sức gây dựng chỉ để bố mẹ có thể ra nước ngoài làm thụ tinh nhân tạo… Thực sự đó là một quyết định vô cùng khổ sở, đã khiến mẹ tốn bao nước mắt, nhưng không cản nổi bố con muốn sinh ra con. Và sau đó, kết quả đã thành công… Mẹ mang được trong mình giọt máu của bố. Niềm hạnh phúc mà tưởng chừng như đơn giản lắm, nhưng nó cũng khiến mẹ nâng niu cái bụng của mình, cái gia tài lớn nhất của cuộc đời mình suốt 9 tháng 10 ngày… 

Ngày lâm bồn, bố con nắm chặt lấy tay mẹ, liên tục nói mẹ cố lên, bác sĩ và y tá đứng xung quanh cũng rất cố gắng đỡ đẻ cho mẹ vì kích cỡ bụng mẹ to hơn bình thường rất nhiều… Sau gần 2 tiếng vật lộn với chị em con, mẹ ngất đi rồi lại tỉnh lại vài lần vì mất sức, và mồ hôi chảy ra ướt đẫm hết cả, hòa cũng nước mắt… Nhưng ngay cả khi đau đến chết đi sống lại, trong trái tim mẹ vẫn len lỏi niềm hạnh phúc, niềm mong mỏi để con được có mặt trên cuộc đời. 

Và mẹ SINH ĐÔI!!! Khi tiếng chị con khóc thé lên, mẹ đã thật nhẹ lòng và nghĩ mình được nghỉ ngơi thì bác sĩ nói “Hình như còn một đứa bé nữa”… Con biết không, thật xấu hổ khi lúc ấy mẹ đã muốn khóc òa lên, 2 đứa con, mẹ có 2 đứa chứ không phải một! Thực sự giây phút ấy mẹ nghĩ mình là người hạnh phúc nhất trên đời. 

 Nhưng khi mẹ tỉnh dậy, đã một ngày sau. Chờ đến khi mẹ hồi phục sức khỏe, bố bế con đến bên mẹ, mẹ ôm lấy con và vô thức hỏi về chị gái của con… Nhưng, chị con đã mất ngay sau khi cất tiếng khóc đầu tiên trong cuộc đời. Nhìn đôi mắt đượm buồn của bố, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nằm trong tay mẹ, mẹ thẫn thờ… Mẹ mất chị con ngay khi chị con tiếp xúc với thế giới tươi đẹp này sao? Tạo hóa trêu ngươi con người ta quá đáng. Mẹ không phủ nhận sự hụt hẫng trong lòng. Mẹ biết mình tham lam, nhưng con hãy đặt mình vào mẹ đi, mẹ đau lắm! 

Rồi từ đó, bố mẹ tập chung yêu thương, chiều chuộng một mình con, dành tình cảm cho con gấp đôi, dành yêu thương cho con thật nhiều vì sợ con cũng sẽ rời bỏ bố mẹ. Ngày con tròn 3 tháng, bố mẹ đi gửi chị con lên chùa, đưa con cho bà ngoại chăm sóc giúp. thì cũng là ngày mẹ con mình mất bố! Đau quá con nhỉ? Mẹ chưa bao giờ kể cho con thực sự về cái chết của bố một cách kĩ càng và bây giờ, mẹ sẽ nói. 

Hôm ấy là một ngày như mọi ngày, bố mẹ đi trên đường về nhà, mẹ thẫn thờ với suy nghĩ về chị gái của con, bố con đi sau, mẹ đi đằng trước, mắt nhìn xuống đất và chiếc xe máy lao đến, bố chạy lại, đẩy mẹ ra và bị chiếc xe đâm phải. Bố mất trên đường đến bệnh viện vì mất quá nhiều máu. Thế đấy! Mẹ sẽ không nhắc đến bố nữa. Đọc đến đây, con đừng khóc nhé! Vì để một mình mẹ khóc thôi, đã là quá đủ rồi, mất bố, là lỗi của mẹ, mẹ xin lỗi vì đã không cho con được một gia đình trọn vẹn yêu thương con yêu ạ! 

Từ đấy, mẹ và ông bà ngoại nuôi nấng con. Mẹ còn trẻ, mẹ vụng về trong việc chăm sóc con vô cùng nên đều là ông bà giúp đỡ, nuôi nấng con lớn lên cùng mẹ. Nên mẹ biết, có khi con còn yêu ông bà ngoại hơn mẹ. Vì mẹ luôn nghiêm khắc với con, vì mẹ muốn con tự lập nên khi con lớn dần, mẹ giáo dục con khác những người mẹ khác. 

Con ngã, mẹ không đỡ con dạy, chỉ nhìn con và nói “hãy tự đứng lên đi con”; con khóc, mẹ không dỗ dành, chỉ bế con lên và nói “nín đi, ngoann nào, con là con gái ai?” ; con nghịch ngợm làm đổ vỡ đồ đạc, mẹ không dọn mà để con tự dọn, bất ngờ bị chảy máu ở tay chân, mẹ không hoảng hốt như những người mẹ khác, mẹ con giúp con lâu rửa sạch sẽ rồi để con tự băng vết máu lại; con đi học, bị điểm kém, về mẹ không đánh, không mắng, chỉ bắt con đứng yên, úp mặt vào tường những 1 tiếng đồng hồ; lớn hơn con bỏ học đi chơi với bạn, mẹ không tìm con về nhưng lại ngồi sẵn ở nhà đợi con, mẹ vẫn không đánh con nhưng mẹ đã nhốt con 1 ngày trong phòng và 1 tuần sau đó mẹ không nói một lời nào, khiến con sợ phát khóc…

Chắc con còn nhớ hết phải không? Chắc những lúc như thế, con giận mẹ lắm nhỉ? Con giận mẹ vì mẹ không yêu thương chăm sóc con, không lo lắng cho con? Con gái à, bà mẹ nào chả lo lắng, yêu thương con cái mình, nhưng mỗi người có một cách thể hiện tình cảm riêng. Và cách mà mẹ thể hiện tình cảm, thật nực cười con nhỉ? Nhưng con hãy nhớ, mẹ làm tất cả chỉ là vì muốn tốt cho con thôi.

Vẫn nhớ khi con 16 tuổi, con thích mặc những bộ quần áo màu mè và diêm dúa mà những đứa bạn con lúc nào cũng đua nhau mặc. Mẹ không cấm con, Nhưng mẹ cứ thấy con mua về, liền âm thầm giấu hết đi, để rồi con không tìm thấy, con đã giận mẹ rất lâu… Nhưng con có nhớ không? Năm con 17 tuổi, chỉ 1 năm sau đó thôi, mẹ mang lại chỗ quần áo đó ra, tặng con nhân ngày sinh nhật, con đã bật cười vì những sở thích quái dị đó. 

Nghĩ xem nếu như mẹ để con mặc nó vào thời điểm trước, có lẽ con sẽ trách cứ mẹ mất thôi. Và thật tình cờ, hôm trước mẹ dọn lại tủ quần áo của con, bắt gặp những chiếc váy áo diêm dúa ngày nào ấy, mẹ không ngờ con gái mẹ vẫn giữ nó trong tủ, dù vải đã ố đi theo dòng thời gian, nhưng mẹ lại bật khóc. Mẹ biết, con hiểu mẹ yêu con mà. Mẹ nhớ con! 

Mẹ yêu con theo cách của riêng mẹ. Vì mẹ vừa phải làm một người mẹ, vừa phải làm một cha. Mẹ rất ít khi ôm con vào lòng, nói với con rằng mẹ yêu con, nhưng thực lòng mẹ thì mẹ thấy những lời nói đó, đâu cần thiết, chỉ cần con lớn lên, rồi con sẽ hiểu cho mẹ, cho những hành động của mẹ khi ấy!Mẹ chấp nhận để con căm ghét mẹ một khoảng thời gian, để con sợ mẹ ra mặt và lúc nào cũng muốn tránh mẹ, không muốn gần gũi mẹ… Mẹ thường hay nói với con những lời lạnh nhạt như “hãy học cách tự lo cho bản thân con đi”, “con phải sống tự lập cho quen đi chứ”, “tôi không theo hầu cô mãi được đâu”,”đói thì tự làm mà ăn, khát thì tự lấy nước mà uống” . hay những khi con vào bếp những buổi đầu tiên, mẹ thường chê bai, món này mặn, món kia nhạt, món này cháy, món kia khê … làm con khó chịu phải không? Có phải con từng nghĩ đối với mẹ, con sẽ không bao giờ là hoàn hảo? Nhưng không phải đâu con. 

Khi ăn bữa cơm đâu tiên con nấu, dù chưa ngon nhưng mẹ cũng vô cùng hạnh phúc, mát lòng mạt dạ biết bao, chẳng qua mẹ không dám nói cho con biết chỉ vì mẹ sợ con sẽ chủ quan với thành công của mình. Mẹ đòi hỏi ở con cao hơn vì mẹ biết, cuộc sống cũng đòi hỏi rất cao về thành công của con, chứ không giống như mẹ! Mẹ cũng muốn làm giúp con những việc nhỏ nhặt nhưng mà mẹ không muốn con phụ thuộc vào mẹ. Con gái thời nay, phải mạnh mẽ lên con ạ, phải sống độc lập, đừng dựa dẫm vào người khác, đừng ỉ lại vào bất kì ai cả vì ai cũng thế thôi, không sinh ra con, người ta sẽ chỉ tốt với con khi người ta có mục đích. Hãy học cách bảo vệ lấy mình, đừng để bản thân chịu đau đớn, khổ sở. mẹ không thể ở bên con mãi được… 

Con có trách mẹ không, khi con lên 12 tuổi, mẹ đã xếp cho con học những thứ mà chưa chắc đã ưa thích, mẹ để con đi học đàn piano, mẹ muốn con đi học lớp tiếng Anh giao tiếp, mẹ muốn con học nấu ăn thật ngon… Đúng, có thể mẹ độc đoán áp đặt con, nhưng con hãy nhìn lại nhé. Giờ đây, khi nhìn thấy piano, là con muốn đàn phải không? Con có biết, lúc con ngồi bên cây đàn, con đẹp và thanh khiết đến thế nào không con gái! Chẳng người con trai nào là không yêu thương và chiều chuộng một cô gái có nhiều tài lẻ cả! Tin mẹ đi, con thật nổi bật đấy. Hay việc con biết nấu ăn và nấu ăn ngon, nó khiến con ít nhất không bao giờ bị đói, con sẽ luôn được thưởng thức những món ăn ngon nhất có thể, con sẽ không lười việc bếp núc, mà “con gái, nếu không thể vào bếp thì đúng là vứt đi” – ai đã nói với mẹ thế ý nhỉ? *cười* cảm ơn mẹ đi con gái. Rồi cả việc giao tiếp tiếng anh từ sớm, nó thuận lợi cho con đường du học của con bây giờ phải không? Ít nhất con đã có những bước đi đầu tiên thật vững! Có thấy không? Mẹ yêu con theo cách của riêng mình đấy chứ!

 

Mẹ không thể phủ nhận là mẹ nhớ con và đang khóc vì nhớ con đến da diết đấy. Con đừng tưởng mẹ chỉ biết lạnh lùng và luôn luôn cứng nhắc nhé! Mẹ yêu con nhiều hơn con nghĩ đấy, tình yêu của mẹ!

 

Việc để con đi du học, quả thật mẹ đã đặt quyết tâm rất lớn. 18 tuổi đã đưa con ra môi trường xã hội nhiều bon chen, nhiều mệt mỏi, nhiều cám dỗ. Nhưng mẹ tin, những gì mẹ dạy bảo cho con, là cần thiết, là hành trang tốt cho con vững bước đấy! Và giờ, chẳng phải con đang tự lập rất tốt đó sao? Con xa mẹ, mà chẳng cần nhớ đến mẹ nữa rồi. Mẹ dần thấy con vui vẻ hoạt bát với cuộc sống, dần thấy con gặp hái được những thành công mà không cần có mẹ theo bước nữa, mẹ vừa vui, lại vừa buồn đấy. Mẹ ích kỉ nhỉ? nhưng thực sự mẹ sợ con quên mất, con lãng quên mẹ trong thế giới của những điều tốt đẹp mà con đang có.Con lãng quên đi một người luôn yêu con, luôn suy nghĩ về con. Đừng làm như thế con nhé! Vì con là tất cả của mẹ mà!

 

Chỉ còn một năm nữa cho việc học thôi! Một năm nữa là con phải về bên mẹ đấy nhé! Mẹ đã già cả rồi con ạ, gần đây mẹ hay nhớ nhớ quên quên lắm, và ông bà cũng cần mẹ con mình phụng dưỡng rồi đấy! Mẹ hứa sẽ không nghiêm khắc với con như trước đây nữa, sẽ không làm con sợ hãi và muốn chạy trốn khi gặp mẹ nữa. mẹ hứa sẽ dành thời gian cho con nhiều hơn! Có thể điều kiện ở nước ngoài khiến con lóa mắt, nhưng mà tiền thì ở đâu mà chẳng kiếm ra hả con, chỉ có tình thương là hiếm hoi thôi con ạ! Đứng để xã hội làm cho bản chất con thay đổi nhé, thiên thần của mẹ! Con nhất định phải về Việt Nam, ở bên mẹ! Mẹ bảo đấy! Nghe rõ chưa hả?!

 

Chúc mừng sinh nhật muộn của con gái yêu! Sang tuổi mới, nhiều thành công, nhiều may mắn, nhiều yêu thương con nhé! Mạnh mẽ lên con, dù bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời, hãy yên tâm vì luôn có mẹ ở bên con, con luôn còn một mái nhà có vòng tay mẹ để quay trở về!

 

MẸ YÊU CON!!!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng