Má ơi, con nhớ…

0

      “Ổng có thương tao đâu, tao không thể sống chung với ổng tới già..mày lo liệu đi..”Đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi nghe má nói câu này.”Lại màn 2 cảnh 1 nữa chứ đâu?” tôi cười. Và cứ thế, má kể :”hồi đó tao về với ổng có than trách,chê nghèo giàu gì đâu, vậy mà ổng cứ bắt lỗi bắt phải tao…”cứ thế,những lời quen thuộc khiến tôi thuộc lòng mỗi khi ba má gây nhau xong. Và hôm sau tôi sẽ được nghe má “kể chuyện” tiếp khi ba vắng nhà.

 

 

        Ba má tôi sinh ra cùng thời bao cấp, nhưng quan điểm thì trái ngược nhau nên thường hay có lời ra tiếng vào. Má tôi, với dáng người nhỏ nhắn, suy nghĩ chỉ thiên về gia đình, con cái. Còn ba với dáng người vừa phải, hay giúp đỡ mọi người. Bởi thế tôi thường nói với mẹ, vợ chồng là sự dung hòa, thiếu sót của người này là thế mạnh của người kia. Má không tin, tôi nói ba với má là ví dụ điển hình đó. Má bảo làm gì có, phải ba tôi như người này, người kia ….thì nhà tôi đã khá hơn… Còn ba thì so má với cô này, bà nọ… Cứ thế, ba má gây nhau vì những việc tưởng như nhỏ nhặt. Tôi chọc má lòng vòng, má lại nhắc về hồi ra riêng. Mà mỗi lần như thế, má lại khóc. Tôi chỉ biết an ủi má chứ không làm được gì. Bởi lúc đó tôi quá nhỏ để hiểu được. Tôi chỉ nhó có lần ba đi nhậu về, không biết sao mà ba đập cái ly rồi lấy miễn ly tự làm mình bị thương,máu chảy rất nhiều. Má rất sợ, vừa chạy đi tìm người giúp vừa khóc nức nở. Khi về tới nhà thì chỉ biết là phải cầm máu và chở ba xuống bệnh viện gấp, trên đường đi, má đã ngất đi. Mấy bữa sau, ba má về, tôi vui lắm vì ba mạnh khỏe, bớt nhậu nhẹt, biết lo làm ăn nên gia đình cũng khá lên từ đó. 

         Những năm ấy, gia đình tôi vui biết nhường nào. Ba má thường chọc tôi là con của người ta bỏ rơi, ba má nhặt đem về nuôi. Tôi ức lắm, pỏ ra phía sau nhà mặc cho ba má ngồi nhìn nhau cười rất vui vẻ và hạnh phúc. Bên cạnh đó thì má rất nghiêm khắc. Có lúc chị em tôi làm phiền lòng ba má, phạm lỗi nên thường bị má đánh. Mỗi lần má đánh là in hẳng những vết roi trên da thịt. Má đánh chúng tôi, má đau lắm chứ,nhưng vì sợ con không nên người nên má phải đánh. Má đánh rất đau nhưng má không cho khóc, khóc là má đánh tiếp khi nào nín dứt, biết lỗi và xin lỗi thì thôi..Bậy giờ tôi không còn được má đánh sau mỗi lần phạm lỗi nữa nên tôi không quen lắm. Cũng nhờ những trận đòn roi của má mà chị em chúng tôi nên người, chị em tôi không hề trách má nữa lời vì biết má còn thương nên má mới đánh. Nếu không có những trận đòn roi ấy thì không biết chị em tôi bây giờ như thế nào nữa? 

          Ngày tháng dần trôi, chị em tôi khôn lớn từng ngày trong vòng tay che chở của ba má. Cho đến khi chị học xong phổ thông, ngày cuối cùng chị ở nhà trước khi đi học xa. Má khóc rất nhiều, má sợ chị lạ nước lạ cái, sợ chị bị người ta gạt,.. Tối đó má không ngủ được, chị cũng vậy, cũng thức trắng đêm trò chuyện với má. Sáng sớm chị đã đi rồi, má ngồi thẩn thờ trước cửa để chờ cuộc điện báo bình an của chị. Những ngày sau đó, nhà tôi như thiếu thiếu một cái gì đó_trống vắng lạ thường. Má ít cười hẳn đi. Dường như vẫn chưa quen việc chị vắng nhà, má gọi ” Chiều rồi nấu cơm đi Bông à! Tao mần cho xong đám cỏ này rồi tao vô..” Như nhớ ra điều gì, má khựng lại, ngồi ngẫn ngơ một hồi lâu rồi đi vào nhà, bỏ luôn cả đám cỏ. Tôi thấy mà chạnh lòng. Bữa cơm tối ấy, má nói với ba :”Không biết giờ này nó sao rồi,ăn có no không..tôi nhớ nó quá ông ơi..!” rồi má lại khóc, nước mắt hòa quyện vào mấy hạt cơm trên đầu đôi đũa. Ba bảo:” Nó đi học chứ có đi chơi đâu mà khóc”. Má im lặng, cuối đầu rồi bỏ cả bữa cơm. Tôi khuấy cho má ly trà đường_loại má ưa thích nhưng má không uống. Nhìn má lòng tôi xót xa vô bờ. Mỗi lần chị về hay gọi điện về thì má vui lắm, má cười suốt cả ngày. Tôi nghĩ chắc má nhớ chị nhiều lắm. Rồi thời gian đã làm nguôi ngoai nỗi trống vắng trong nhà tôi. Má lại nở nụ cười. Nụ cười của má hiền từ biết bao, như ánh nắng của mùa xuân làm ấm lại lòng người. 

          Má chỉ mong chị sớm thành gia lập thất để má yên lòng,có cháu ẵm bòng. Và sắp tới đây,chỉ mươi bữa nữa thì ước mong bấy lâu của má trở thành sự thật. Má vui lắm phải không má? Con chắc má sẽ khóc vào ngày chị xuất giá cho mà xem. Má khóc vì vui mừng cho chị hay vì đã thỏa lòng má ước mong? Tôi tự nhủ lòng nhưng trong đầu vẫn chưa có câu trả lời. 

          Với tính phóng khoáng, hay giúp người của ba làm má tôi không bằng lòng mấy. Nhiều lúc ba bỏ cả công việc nhà đê giúp người khác, nhưng đến khi nhà tôi có chuyện thì không ai phụ giúp hết. Má rất bực, má bảo:” Đó mày thấy không,người ta không mượn ổng cũng phụ, còn nhà mình thì có ai phụ đâu, toàn là mướn không, mần không kịp thì bảo ‘tôi có ở không đâu?’…” Nhiều lần tôi nói ba nhưng ba bảo người ta gấp nên mình phụ,côn việc của mình không gấp. Tôi cũng bó tay, hết cách với ba. Đối với ba, dường như việc giúp người là niềm vui, dường như ba mắc nợ họ nên phải trả hay sao ấy? Ba không nghĩ gì cho bản thân, nhưng má rất lo cho sức khỏe của ba và công vic65 của gia đình phải đình đốn lại. Một lần ba má gây nhau rất dữ cũng vì cớ ấy, đến cả mấy ngày cũng không nói chuyện với nhau. Không khí gia đình trở nên nặng nề. Mấy bữa sau chi gọi về nói chuyên với má, không biết chị nói gì mà tối đó có một sự việc khiến tôi nghẹn ngào. Như thường lệ, tôi thức đến tận khuya để học bài, chợt nghe bên phòng ba có tiếng thút thít. Tôi bước qua, bất chợt tôi nhận ra má đang khóc. Tay má ôm ba rất chặt như muốn níu giữ thứ gì đó. Dường như dang tay không đủ, cả chân má cũng quấn quanh ba, nấc từng nấc nghẹn ngào..Tôi không biết ba còn thức hay không vì tối đó ba hơi mệt,uể oải vì công việc cả ngày. Nhưng có lẽ ba không biết, tiếng thở ba vẫn đều đều nhịp nhàng. Ba có biết hay không, nếu ba biết thì ba sẽ nghĩ gì…khoảng ngàn câu hỏi tôi đặt ra trong đầu, lòng tôi như nghẹn lại, khóe mắt cay cay nhưng tôi cố kìm nén lại rồi lặng lẽ về phòng. Tôi_thằng con trai 18 tuổi đầu mà vẫn chưa thể làm điễm tựa dược cho má để má vẫn cứ khóc. Có lẽ tôi quá đuối sức chăng, hay tại tôi quá nhu nhược? Đứng giữa ba và má trong các cuộc tranh luận, mỗi người đều có cái lí riêng không ai nhường ai và ba má nghĩ tôi còn nhỏ nên không cho xen vào. Tôi đứng giữa tôi cũng không biết nên làm gì cho phải lẽ? 

          Với lòng bao dung, vị tha của má nên mọi chuyện đều ổn, êm xuôi, đâu cũng vào đấy, vẫn trở lại nề nếp cũ như ngày nào. Trải qua mỗi chuyện, tôi cảm thấy thương má nhiều hơn. Má đã hi sinh cả đời vì chị em tôi, với tấm lòng bao dung, hết mực thương chồng mà chẳng bao giờ nói ra hay chấp nhận cả. Bên ngoài má đối với ba như nước với lửa, nhưng thẳm sâu trong lòng thì chan chứa tình cảm sâu nặng phảỉ không má? 

          Tôi thật hạnh phúc vì có ba, có má bên cạnh. Trong mắt ba, má, tôi luôn là một đứa trẻ con tinh nghịch dù cho tôi đã 18 tuổi. Má lo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ, mọi chuyện trong nhà, ngoài vườn ba má đều làm hết không cho tôi đụng vào. Tôi chỉ được phụ giúp sau khi đã học xong và có thời gian rãnh. Bởi thế, tôi cố tranh thủ học thật tốt, học thật nhanh để có nhiều thời gian phụ gánh vác công việc mưu sinh của gia đình trên đôi vai gầy của má, ba. Nhưng cũng không được bao lâu nữa là tôi phải xa ba, má rồi. Chỉ vài tháng nữa khi tôi kết thúc chương trình phổ thông là phải xa ba má để đi học xa nhà. Đây là ngày 8-3 cuối cùng tôi còn được ở bên ba má khi còn là cậu học trò, đã trào dâng trong tôi bao niềm xúc cảm. Tôi mong rằng ngày tôi đi má sẽ không phải rơi giọt nước mắt nào nữa. Tôi sẽ phải cố gắng thật nhiều để không phụ lòng ba má dành cho tôi. “8-3 này con chúc má dồi dào sức khỏe, luôn vui vẻ, yêu đời, không còn rơi giọt nước mắt nào nữa nghen má! Má à! Ba thương má nhiều hơn má tưởng á mà ơi. Chỉ là ba không nói ra thôi… Dù con có như thế nào,dù con có ở đâu đi nữa, thì con vẫn là đứa trẻ con trong mắt ba má nghen má! Và con cũng nhớ, nhớ lắm những trận đòn của má quá! Vắng nó, con cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó má nhỉ ! Con không quen lắm…con thương má nhiều lắm nhưng thật sự là con không đủ can đảm để nói ra…má thông cảm cho con nha!”

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng