Con xin lỗi mẹ, tạm biệt!

0

Ngày con mang tấm học bổng về khoe mẹ, mắt mẹ tràn ra hai dòng lệ ướt đẫm áo con… Sau bao ngày tháng cố gắng, cuối cùng con cũng đã thi được học bổng toàn phần sang Anh Quốc, đúng như ước mơ của con.

Gia đình mình nghèo, bố mất từ khi mẹ còn đang mang thai con, rồi mẹ sinh con cũng khó khăn hơn những người khác. Con đẻ non thiếu tháng, khi sinh con ra, bác sĩ nói mẹ sẽ mất máu rất nhiều, sẽ có khả năng tử vong rất cao, nhưng mẹ vẫn quyết tâm để con có mặt trên đời này. Để vừa ra khỏi bụng mẹ, con đã phải nằm trong lồng kính thở máy, cho nên con lớn lên cũng yếu ớt hơn những đứa trẻ khác. Một mình mẹ chịu bao vất vả khổ sở nuôi con khôn lớn, đôi tay mẹ ngày một chai sạn, những vết chân chim trên khóe mắt cũng ngày một in rõ hơn dấu vết của thời gian. Con cứ đau ốm suốt cái khoảng thời gian còn bé, hết viêm phổi rồi lại bị bệnh về tim di truyền từ bố. Mẹ còng lưng kiếm sống vất vả, bao nhiêu tiền đổ hết ra để chữa trị bệnh tật cho con. Vì con, mẹ tốn bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Người ta nói, con sinh ra, đúng là cái nợ lớn nhất cuộc đời của mẹ. 

Mẹ vất vả 12 năm nuôi con ăn học đèn sách, để rồi đến ngày thi đại học, do căng thẳng, con lên cơn suy tim, ngất đi và vào viện cấp cứu suốt 2 ngày 2 đêm chưa tỉnh. con vẫn nhớ rõ lúc con tỉnh dậy, mẹ nằm bên cạnh con, tay vẫn nắm chắc lấy tay con. Tuy cơn mệt mỏi làm mẹ thiếp đi, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy dài… Con cũng đau đớn lắm mẹ à… Con xin lỗi mẹ. 

Mất mất 1 năm thi đại học. Con cố gắng quyết tâm học tập, tiếp tục thi lại thêm 1 năm nữa và rồi con cũng đỗ vào trường đại học mơ ước… Con vẫn nhớ ánh mắt ngời sáng đầy tự hào của mẹ, khi con nhận tin đỗ với số điểm cao nhất nhì trường, ngày ấy mẹ vẫn đang gánh trên vai một đôi thúng bán bún ốc như mọi ngày, khi mẹ về nhà, cũng là khi con hí hửng đưa cho mẹ tờ giấy bảo điểm. Mẹ đã ôm lấy con mà khóc đến quặn cả người đi, con biết, mẹ hạnh phúc đến nhường nào. Đấy là lần đầu tiên con thấy mình làm được điều gì đó cho mẹ, làm cho mẹ vui vì những gì con đạt được, hãnh diện vì con. Từ đó, con đã sớm đặt quyết tâm phải kiếm thật nhiều tiền, phải bù đắp vất vả của mẹ suốt 18 năm qua một thân một mình nuôi con khôn lớn. 

Rồi con bắt đầu vùi đầu vào học hành ngảy đêm. Mẹ cũng không tiếc tiền bổi dưỡng cho con đi học. Để rồi cuối cùng cũng dành được cơ hội đi du học… Thực sự con đường này sẽ mở ra cho con một tương lai sáng rộng, mở ra cho mẹ con ta những ngày tháng tươi đẹp ở phía trước nên con nắm bắt lấy nó… Nhưng khi thấy nước mắt của mẹ, con biết, là mẹ hạnh phúc thay con, nhưng lúc ấy con chợt có cảm giác muốn ở lại bên mẹ, không muốn xa mẹ nữa. Giây phút mẹ ôm lấy con, con thấy mẹ gầy yếu quá, con đã muốn từ bỏ, muốn ở cạnh bên mẹ, chăm sóc cho mẹ… Thế mà mẹ đâu có đồng ý, mẹ muốn con đi, mẹ muốn con chăm chỉ học hành để tương lai của con được hạnh phúc… Để tương lai của con thoát khỏi cái cảnh khổ nhục như bây giờ. 

Ngày con lên máy bay, con nhìn bóng mẹ khuất dần trong biển người, con đã bật khóc đấy mẹ ạ, xa mẹ, để mẹ ở lại một mình, thực sự là một hành vi ích kỉ… Con xin lỗi. 4 năm sau, có thể những 4 năm sau con mới có thể trở về bên mẹ, mới được chăm sóc phụng dưỡng mẹ và con sẽ cố gắng, cố gắng để mẹ con mình có những ngày tháng tươi đẹp hơn bất cứ ngày nào trong những tháng ngày đã qua của mẹ! Con đã tự hứa với lòng thế đấy mẹ ạ! 

Ở nơi xa… Hàng ngày con đi học, đi làm thêm, bận bịu với những công việc hàng ngày và những khó khăn của cuộc sống tự lập. Điều này làm con nhớ mẹ hơn bao giờ hết, làm con hiểu thấu được tất cả những nỗi vất vả khi mẹ một mình nuôi dậy con từng ấy năm, hiểu được mẹ yêu con nhiều đến thế nào. Con muốn được ở trong vòng tay của mẹ, trong sự chăm lo của mẹ như ngày nào. Nhưng vì nhịp sống bận rộn, những cuộc điện thoại của con dành cho mẹ ngày một thưa thớt hơn. Con tự giận lòng tại sao để mẹ một mình lủi thủi như thế… Nhưng biết làm sao đây mẹ? Con cũng đâu muốn thế… Mẹ cố gắng lên mẹ nhé! 

Nhiều đêm con mơ thấy vòng tay ấm áp của mẹ trong căn nhà nhỏ của mẹ con mình, con mơ thấy cả nụ cười hiền từ của mẹ nữa. Rồi những hình ảnh mẹ nhọc nhằn sớm tối cho việc mưu sinh, gánh trên vai những thúng bún ốc hàng ngày đang dần khiến vai mẹ còng đi, hình ảnh mẹ sớm nắng chiều mưa vừa bán hàng, vừa vội lo cho con một bữa cơm trước khi đi học… Và dù cuộc sống bộn bề những khó khăn, mệ vẫn luôn hiền từ với con, chưa bao giờ từng mắng mỏ , to tiếng với con cả… Những giấc mơ càng khiến con xa vào việc học tập và kiếm tiền điên cuồng hơn. Con muốn giúp đỡ mẹ, muốn mẹ đỡ khổ, bớt khó khăn. Hàng tháng con gửi tiền về cho mẹ, số tiền con gửi về tăng lên thì những cuộc điện thoại mẹ gọi đến cho con mà con không nghe máy cũng tăng theo. Có những đêm về đến nhà, vùi đầu vào đống bài tập với bao nhiêu mệt mỏi, nhìn thấy cuộc điện thoại của mẹ, nghe những lời hỏi thăm lặp đi lặp lại hằng ngày của mẹ, thậm chí con đã cáu gắt, bực tức vô cơ. Xin lỗi mẹ, con thực sự bất hiếu rồi… 

Cứ như thế, cho đến khi công việc và việc học được con cân bằng ổn định. Con cứ nghĩ rằng việc gửi tiền về cho mẹ đúng hạn sẽ khiến cuộc sống của mẹ bớt khó khăn hơn, mẹ sẽ không còn phải gánh trên vai những nhọc nhằn ngày nào nữa. Rồi con tự cho đó là đã có trách nhiệm với mẹ, để rồi mỗi khi nói chuyện với mẹ, con dần xa cách, những cuộc điện thoại ngày một ngắn ngủi hơn. Đến giờ con mới hiểu, mình đã làm mẹ buồn đến thế nào, đến giờ con mới hiểu, đứa con gái này, đã làm những việc bất hiếu đến thế nào. 

Trước kia, mỗi khi kết thúc cuộc gọi, con thường nói “con yêu mẹ” nhưng thời gian qua đi, những câu nói yêu thương với mẹ ngày càng ít. Ngay cả những câu hỏi thăm của mẹ, con cũng trả lời thật qua loa để dành thời gian cho những công việc khác, quan trọng hơn… Con đã từng cảm thấy mẹ thật phiền phức khi cứ thường xuyên gọi điện, thường xuyên nói những lời mà con cho là thừa thãi… “Quan trọng hơn mẹ”, “thừa thãi”, “phiền phức”? Xem những gì con gái từng nghĩ về mẹ kìa, mẹ, mẹ trách con đi. Chả có gì quan trọng bằng mẹ cả! tại sao đến tận bây giờ con mới hiểu chứ? Tại sao con luôn muộn màng như vậy? 

Thời gian dần qua đi, bình lặng như thế, con bị cuốn theo dòng đời và quên mất có mẹ vẫn đang đứng sau chờ mong con, nhớ mong từng ngày. Đã 4 năm. Tròn 4 năm kể từ cái ngày con đi cho đến hôm nay- khi con cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp loại ưu sau bao cố gắng… Và con có một lối đi mới… con được một công ty lớn ở Anh mời về làm việc với số lương rất cao và đãi ngộ tốt. Và con ở lại. 4 năm, lời hứa quay về của con ngày nào bị con dần lãng quên mất. Khi con gọi điện thoại cho mẹ, báo rằng con đã tốt nghiệp và sẽ đi làm tại Anh. Con nghe thấy tiếng mẹ sụt sùi. Mẹ nói con hãy thu xếp về thăm mẹ, mẹ nói, mẹ nhớ con… Đã 4 năm qua, mẹ không được nhìn thấy con… nhưng con lại bỏ ngoài tai những lời nói đó, con mải mê với việc kiếm tiền mà cứ lần nữa mãi , “thu xếp” mãi mà vẫn chưa về thăm mẹ như lời hứa… Không phải con không nhớ mẹ… chỉ là… chỉ là… Con xin lỗi! 

Tin mẹ sắp mất như sét đánh ngang tai. Con mua ngay vé bay về Việt Nam. Chạy vào bệnh viện, phòng bệnh mẹ nằm thì đã muộn… Khi con đứng bên cạnh mẹ, tay mẹ vẫn còn hơi ấm còn dư lại, vẫn còn những vết chai sạn đầy đau thương mà quen thuộc biết mấy. Nhìn mẹ đang nhắm mắt, con cứ nghĩ mẹ vẫn đang sống… Chỉ là một giấc ngủ sâu của mẹ, một giấc ngủ mà nơi đó mẹ được hạnh phúc hơn… Nhìn mẹ lúc này… tại sao vậy mẹ? Tại sao mẹ vẫn gầy yếu xanh xao? Tại sao mẹ vẫn khắc khổ đến vậy? đã 4 năm rồi, tại sao con chỉ cảm thấy mẹ già yếu hơn chứ?… 

Người ta nói với con mẹ mất vì ung thư máu. Người ta nói hàng ngày mẹ vẫn gánh bún đi bán đều đặn và đúng giờ. Người ta nói từ khi con đi, mẹ vẫn hàng ngày ngồi cầm chiếc điện thoại chờ con gọi về, dù mỗi cuộc gọi ngày một thưa thớt… Người ta nói, tiền con gửi mẹ không dám tiêu, mẹ nhận đều đều và gửi vào ngân hàng để tiết kiệm, mẹ nói “tuổi trẻ không biết giữ của, mẹ phải giữ thay con”. Người ta còn nói nhiều lắm mẹ à… nhưng con đâu thể nghe được gì nữa. Cầm đôi tay mẹ lạnh dần đi mà con khóc không thành tiếng nữa. Tại sao mẹ đi đột ngột như thế. Tại sao mẹ không chịu chữa trị cho lành bệnh? Tại sao mẹ không chịu nói cho con hả mẹ? Mẹ ơi! Tại con gái có lỗi, tại con gái bận bịu với bao nhiêu tham vọng viễn tưởng về cuộc sống tương lai mà không hiểu rằng, nếu tương lai không có mẹ thì có kiếm nhiều tiền cũng để làm gì chứ, Tiền có mua được mẹ về bên con nữa đâu? Tiều có làm cho mẹ con ta hạnh phúc như những gì con muốn đâu? Tiền đem con xa dần mẹ, khiến con trở nên lạnh lùng, nhẫn tâm đến đáng sợ…tất cả sẽ chỉ còn là một màu đen. 

Tim con đau quá mẹ à… Không biết nó đau vì bệnh lại tái phát, hay vì mẹ đã đi xa quá rồi? Tại sao mẹ không ở đây, để chăm sóc cho con như xưa nữa, mẹ giận con gái rồi… Con đau lắm, con nhớ mẹ lắm! Con nhớ bóng dáng mẹ gầy gò cùng với nụ cười hiền từ. Con nhớ mẹ luôn nói với con, con phải sống cho tốt để còn phụng dưỡng mẹ… Mẹ , sao mẹ lỡ để con một mình? Những gì con đã cố gắng, là để mẹ con mình cùng được hạnh phúc. Hạnh phúc của con, làm mẹ mà! Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết làm sao để mẹ nghe thấy lời con đây mẹ? Tại sao con không sớm nhận ra? Tại sao… 

Ngày chôn cất mẹ, Nhìn từng nắm đất đang lấp đầy thân ảnh yêu thương mà hàng đêm con luôn mơ thấy, nhìn mẹ bị vùi lấp trong bao nhiêu lạnh lẽo cô đơn. Có phải mẹ trách con lắm không? Con đã để mẹ cô đơn suốt 4 năm trời, giờ đây, mẹ lại phải chịu sự cô đơn, lạnh lẽo, đen tối như thế. Con chưa một ngày ở bên phụng dưỡng cho mẹ, con chưa một ngày hoàn thành nghĩ vụ của một người con, với mẹ của mình. Mẹ thật cao cả biết mấy, tình yêu của mẹ dành cho con, có lẽ cả đời con cũng không thể đáp trả nổi, vậy mà… con còn chưa có cơ hội nói lời cảm ơn với mẹ. Mẹ yên nghỉ, mẹ nhé! 

Hôm nay, ngày mùng 8 tháng 3, mẹ đã đi được tròn 3 tháng rồi… Mẹ ở nơi ấy bình yên nhé! Đứa con gái bất hiếu, chỉ biết gửi tâm sự vào bài viết này! Chỉ biết gửi đến mẹ sự hối lỗi chân thành mà thôi.

Con biết mẹ yêu con nhiều lắm, dù không ở bên con, nhưng mẹ vẫn yêu thương con phải không? Hằng đêm, con vẫn mơ thấy mẹ về, vẫn thân ảnh gầy yếu chăm sóc cho con, vẫn nụ cười hiền từ ngày nào… Con sẽ không bao giờ quên đâu! Con sẽ không cho phép trí nhớ của mình đánh rơi hình ảnh mẹ. Con sẽ cố gắng, sống thật hạnh phúc, vì mẹ từng nói, chỉ cần con vui, mẹ cũng sẽ vui mà! 

Con còn biết nói gì hơn nữa đây? Tất cả đều là thừa thãi, là muộn màng…

Mẹ à! Con yêu mẹ! Thật đấy, con yêu mẹ nhiều lắm! Tha thứ cho con mẹ nhé!

TẠM BIỆT MẸ!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng