Lời xin lỗi con gửi đến mẹ

0

Nếu như có ai hỏi rằng người con thương nhất là ai, con sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng người ấy là mẹ và có lẽ người yêu con nhất chính là mẹ, nhất định là mẹ phải không mẹ nhỉ?

 17 năm qua là 17 năm con sống trong tình thương yêu, sự bảo bọc chăm chút của mẹ, mẹ quan tâm con từng li từng tí vậy mà nhiều khi con lại làm mẹ buồn, mẹ thất vọng về con…con vô tâm quá mẹ nhỉ? Tuy mẹ không trách con nhưng con tự cảm thấy bản thân mình thật ích kỉ thật nhỏ nhen…

Con có thể nhiệt tình giúp đỡ bạn bè khi cần mà vô tâm không thấy rằng nhiều lúc mẹ muốn bảo con làm việc gì đó nhưng thấy con đang học thế là mẹ lại thôi…

Con có thể chia sẻ, dùng những lời lẽ ngọt ngào quan tâm , an ủi bạn bè khi buồn mà không biết rằng mẹ cũng cần người sẻ chia khi không còn bố bên cạnh ngược lại còn khiến mẹ buồn mẹ giận nhiều về con, con đáng trách quá phải không mẹ?

Con có thể chỉ bày cho bạn bè bất kì những gì con hiều khi bạn con chưa hiểu mà con quên rằng các em con cũng cần con giúp đỡ nhiều hơn trong việc học để khỏi phiền mẹ, nhưng con đã không thấy được điều đó…

Con nhiều khi xin tiền mẹ để tham gia những hoạt động không cần thiết với bạn bè mà không hề để ý thấy nét mặt lo âu của mẹ, mẹ chắt chiu dành dụm từng đồng sợ con thua kém bạn bè, sợ con tủi thân để rồi con không thấy nỗi vất vả , lo toan của mẹ , nhiều khi giận mẹ vì nhà mình thua kém nhà người ta con không bằng bạn bè… có dại khờ quá phải không mẹ? Con chỉ ích kỉ nghĩ đến bản thân mình mà không tự hài lòng với những gì mình đang có, mẹ đã cho con tất cả, con có thua kém gì các bạn đâu mà con lại hư hỏng thế nhỉ…

Con có thể thoải mái vui chơi cùng bạn bè mà không biết rằng mẹ đang cặm cụi làm đồng đôi bàn tay chai sạn theo năm tháng, tóc cũng nhuốm màu gió sương, nghĩ xem hôm nay phải ăn gì, phải đổi món thể nào để chúng con không ngán bữa , để tụi con ăn thật ngon miệng… đôi bà

Mỗi khi con nói con cần cái này cái kia là mẹ cố gắng mua cho con để việc học được tốt hơn, vậy mà con không biết rằng mẹ đã vất vả làm việc như thế nào để có đủ tiền mua cho con…

Mẹ àh con vô tâm quá me nhỉ, con chỉ biết đến việc làm thế nào để có điều kiện học thật tốt để thành tích học tập không thua kém ai mà không nhìn thấy những khó nhọc, gian truân mà mẹ phải gánh trên vai… con không đủ tự tin để nói lời xin lỗi gửi đến mẹ, con viết những lời này và con nghĩ rằng mẹ sẽ đọc được và hiểu lòng con. Mẹ của con ạk, con xin lỗi vì thời gian qua con đã không yêu thương mẹ nhiều hơn, con không thấy được những điểm đáng trách của bản thân mình, con không biết tình thương của mẹ dành cho con lại bao la đến thế. Xin mẹ hãy tha lỗi cho con vì nhiều lần con làm những giọt nước mắt đắng chát lăn trên đôi gò má của mẹ, vì nhiều lần con không nghe lời khiến mẹ buồn, mẹ giận con , vì nhiều lần con lãng quên mình đang sống trong tình yêu thương của mẹ… con oán trách sao mẹ hay mắng con, con giận mẹ, con thấy hình như mẹ ghét con , con không phải là con mẹ ư, nhưng con không biết mẹ lặng lẽ lau những giọt nước vươn trên khuôn mặt mình, đánh con rồi lại âm thầm xoa dầu khi con đang ngủ…

Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm, cảm ơn thượng đế đã ban cho con một người mẹ tuyệt vời đến vậy, cho con được làm con của mẹ.  Con sẽ trưởng thành hơn sẽ không bao giờ làm mẹ yêu của con phải buồn và cảm thấy thất vọng về con một lần nào nữa. Hôm nay là 8/3 con chúc mẹ lúc nào cũng vui vẻ cũng cười thật tươi , thật yêu đời, mãi bên cạnh chúng con nhé mẹ yêu.xin lỗi vì con chưa làm ji được cho mẹ. Con yêu mẹ. 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng